Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 160: Ý đồ
Sau khi vào đình nghỉ, Tống Vãn ngồi xuống chơi bài với Phương Nguyên và hai vị tiểu thư nữa nhưng mãi vẫn kh th bóng dáng Tô T.ử Nghiêu.
Nhưng nàng lại th Tống Nhan. Nàng ta vẫn tỏ ra kh thích những chỗ náo nhiệt như trước, kh hòa vào đám đ mà ngồi một tựa vào lan can ở hành lang cho cá chép dưới hồ ăn.
Nhưng một lát sau, một nam nhân khoác áo bào gấm thêu hình mây màu x nhạt bỗng xuất hiện phía sau nàng ta.
“Tống Tam tiểu thư.”
Tống Nhan nghe th động tĩnh sau lưng, bàn tay đang cho cá ăn chợt khựng lại. Sau đó nàng ta mới quay lại, tao nhã hành lễ với vừa đến: “Vệ Thế tử.”
Dường như được gặp Tống Nhan nên tâm trạng của Vệ Lâm tốt, khóe môi cong lên rạng rỡ khiến cả ta càng thêm tuấn tú tao nhã: “Tam tiểu thư kh cần đa lễ. Đã lâu kh gặp, Tam tiểu thư vẫn khỏe chứ?”
Từ lúc Tống đại tiểu thư xảy ra chuyện, đã gần bốn tháng ta kh được gặp Tống Nhan. Hôm nay nhờ Văn di nương báo tin Tống Nhan sẽ đến hầu phủ tham gia lễ cập kê nên ta mới vội vàng đến gặp nàng. Hơn nữa, nghe di nương của Tống Vãn nói, nàng ta đã nhận lời sẽ xem xét hôn sự với ta nên cũng bằng lòng để hai bên tiếp xúc nhiều hơn.
Tuy mẫu thân phần nào bất mãn khi ta để mắt đến thứ nữ của tướng phủ nhưng ta kh bận tâm chuyện đó. Trong mắt ta, Tống Nhan là con gái đặc biệt và tốt đẹp nhất trên đời. Nàng ta luôn ềm tĩnh ôn hòa, kh tr kh đoạt, kh màng d lợi. Nhưng qua những bài thơ nàng ta làm, những bức tr nàng ta vẽ ta thể nhận ra bên dưới vẻ ngoài bình thản như nước là những tình cảm mãnh liệt, sôi nổi hơn bất kỳ ai.
Tống Nhan Vệ Lâm trước mặt, ánh mắt kh hề vui mừng, chỉ hờ hững lịch sự đáp: “Đa tạ Thế t.ử quan tâm, ta vẫn khỏe. M hôm trước ta đã nhận lời mời của Thế t.ử cùng đến Thính Vũ Lâu tham gia thi hội, đáng tiếc đêm trước đó lại bị phong hàn, kh thể đúng hẹn, xin Thế t.ử đừng trách.”
Lần gặp mặt đó là do di nương th nàng ta đã nhận lời sẽ xem xét hôn sự với Vệ Lâm nhưng th nàng ta mãi chưa động thái gì nên đã tự ý nhận lời thay. Trong lòng nàng ta đã dự định khác, tất nhiên kh muốn lại phát sinh tin đồn gì với Vệ Lâm để tránh vô cớ rước l phiền phức. Nàng ta đành ngâm nước lạnh nửa c giờ khiến nhiễm phong hàn viện cớ bị bệnh để từ chối.
Vệ Lâm nghe vậy thì ân cần nói: “Tham gia thi hội chỉ là chuyện nhỏ, Tam tiểu thư kh cần bận tâm. Kh biết hiện giờ Tam tiểu thư đã khỏi bệnh hẳn chưa?”
Tống Nhan chỉ khẽ gật đầu: “Phiền Thế t.ử quan tâm, đã kh còn đáng ngại nữa.”
Vệ Lâm giờ mới yên lòng: “Vậy thì tốt . Nửa năm trước tại hạ từng cùng Tam tiểu thư đ.á.n.h một ván cờ ở phủ Trung Thư Lệnh, cảm th vẫn chưa thỏa mãn, kh biết Tam tiểu thư bằng lòng đ.á.n.h thêm một ván cờ với tại hạ nữa kh?”
Tống Nhan tất nhiên là kh muốn. Nhưng dù nàng ta cũng đã hứa với di nương, di nương cũng đã truyền đạt ý của nàng ta đến Vệ Lâm. Nàng ta vừa mới thất hẹn, giờ đối phương đang ở đây nếu lại từ chối thì cũng hơi khó ăn khó nói.
Nàng ta đành gượng cười: “Đương nhiên , xin mời Thế tử.”
Dù Vân Thế t.ử vẫn chưa đến, đ.á.n.h một ván cờ với Vệ Lâm chắc cũng kh mất nhiều thời gian...
...
Kh khí trong vườn vẫn náo nhiệt đến khi Bùi Ngọc Kiều hoàn thành lễ cài trâm, cùng Bùi Th Ngôn dẫn theo một nhóm tới. Đi đầu là Vân Tr và Quân Cửu Thần, còn Thượng Quan Vũ mặc y phục màu trắng, phe phẩy quạt gi trong tay, tr vô cùng phóng khoáng.
Nhóm này nh chóng thu hút ánh mắt của mọi trong hoa viên. Bùi Ngọc Kiều hôm nay trang ểm vô cùng kiều diễm, giờ đang đứng hơi lùi lại một chút bên cạnh Vân Tr, vẻ mặt e thẹn giới thiệu gì đó với ta. Nàng ta kh còn vẻ kiêu căng ngày thường, cứ như biến thành khác vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-160-y-do.html.]
Bùi Th Ngôn thì khép nép theo sát bên cạnh Quân Cửu Thần nhưng dù vậy trong lòng ta lại vô cùng mừng rỡ. Từ khi Quân Cửu Thần vào kinh đến nay đây là lần đầu tiên tham gia một yến hội, thể nói là đã cho hầu phủ đủ thể diện. Chắc là... do nể mặt Thái hậu.
Hơn nữa hôm nay Hoài vương thế t.ử cũng đến. Hai nhân vật này cùng xuất hiện, thể nói lễ cập kê của hầu phủ đúng là nở mày nở mặt. Gần đây vì bị đám ở Ngự Sử Đài bám mãi kh bu nên ta kh thể ngẩng đầu trong triều, giờ rốt cuộc cũng được hãnh diện một phen. Mà tất cả những ều này đều là nhờ Gia Hòa, Bùi Th Ngôn nghĩ vậy ánh mặt cũng dịu dàng hẳn .
Tục ngữ câu cưới vợ cưới vợ hiền. Bỏ đàn bà ghen tu Giang Vãn Kiều để rước Gia Hòa vào phủ là quyết định đúng đắn nhất của ta.
Trong lúc Bùi Th Ngôn đang mải nghĩ thì mọi đã đến vị trí ném tên vào bình rượu ở giữa hoa viên.
Mắt Bùi Ngọc Kiều sáng rực lên, cố giữ bình tĩnh nói với Vân Tr: “Nghe nói thế t.ử tài b.ắ.n cung tuyệt vời bách phát bách trúng, chắc là chơi ném tên vào bình cũng kh hề thua kém. Kh biết Thế t.ử thể trổ tài một chút cho chúng ta được mở rộng tầm mắt kh?”
Nàng ta vừa dứt lời thì tiếng hưởng ứng rộ lên khắp nơi.
Tống Nhan đang ngồi ở một góc yên tĩnh để chơi cờ với Vệ Lâm cũng lập tức nhận ra bóng dáng mà nàng ta ngày nhớ đêm mong nên làm gì còn tâm trạng chơi cờ.
Vệ Lâm dường như cũng nhận th sự bất thường của nàng ta, ngẩng đầu lên nghi hoặc Tống Nhan dõi theo ánh mắt nàng ta sang khu vực ở giữa hoa viên, sau đó trầm ngâm hỏi: “Tam tiểu thư vậy? cảm th nơi này quá ồn ào? Hay là chúng ta đổi sang một nơi yên tĩnh hơn?”
Tống Nhan tất nhiên kh muốn rời , tâm tư của nàng ta đã bay xa cùng sự xuất hiện của kia, giờ… nàng ta chỉ muốn đến gần Vân Tr.
Sau khi thầm cân nhắc, nàng ta tỏ ra áy náy Vệ Lâm: “Thế t.ử cả nghĩ . Hôm nay ta vừa mới ốm dậy, ở trong phủ th chút buồn bực nên mới muốn ra ngoài giải khuây một chút. Giờ ngồi đã lâu ta cảm th hơi mệt nên muốn dạo một vòng. Hay… hôm nay chúng ta chơi đến đây thôi? Thế t.ử cũng nên tìm các c t.ử quen biết khác trò chuyện .”
Vệ Lâm khó khăn lắm mới tìm được cơ hội ở riêng với Tống Nhan, trong lòng tất nhiên vẫn còn luyến tiếc, nhưng nghe nàng ta nói vậy thì cũng hơi hổ thẹn. Nàng ta vừa khỏi bệnh, lẽ ra ta nhận ra nàng ta kh được khỏe sớm hơn, kh nên chỉ mải nghĩ đến mà ép nàng ta ở lại đ.á.n.h cờ với .
Vệ Lâm th vậy vội đặt quân cờ trong tay xuống, dịu dàng Tống Nhan: “Tại ta suy nghĩ kh chu đáo. Nếu Tam tiểu thư muốn lại một chút thì để ta dạo với nàng một vòng.”
Tống Nhan th ta nói thế đành gật đầu đồng ý: “Được.”
Lát nữa nàng ta sẽ mượn cớ để tách khỏi ta. Hai vừa mới đứng dậy đã nghe tiếng reo hò vẳng lại từ chỗ chơi ném tên vào bình.
Bùi Ngọc Kiều Vân Tr đầy sùng bái: “Kh hổ là thế tử, liên tiếp ba lần đều lướt qua miệng bình.”
Các c t.ử vây qu cũng hùa theo, cười nói: “Thế t.ử vừa ra tay e rằng kh còn ai dám múa rìu qua mắt thợ nữa.”
“Thế t.ử làm như vậy là kh chừa cho chúng ta chút cơ hội nào.”
Vân Tr chỉ cười ôn hòa: “Chư vị quá lời , ai cũng sở trường riêng, chẳng qua ta thích nghiên cứu cung thuật mà thôi.”
“Hơn nữa, trò chơi ném tên vào bình vốn là để trau dồi tính tình chứ kh để so tài cao thấp, tg thua kh quan trọng. Hôm nay là ngày lành của hầu phủ, mọi cứ việc vui vẻ tận hưởng là được.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.