Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 161: Tụ hội
Vân Tr nói xong kh ngoài dự đoán lại khiến mọi xung qu rộ lên tán dương lần nữa. Ai n đều ca tụng Vân Thế t.ử là th cao.
Tống Vãn cũng bị hai vị tiểu thư cùng Phương Viên kéo tới góp vui, nàng lạnh lùng Vân Tr đang được mọi vây qu như trăng sáng giữa muôn , trong lòng lại lạnh giá.
Đúng vậy, tài b.ắ.n cung của ta tất nhiên là xuất sắc. Mũi tên năm xưa b.ắ.n trúng n.g.ự.c nàng... vô cùng chính xác... Nhưng giữa những lời khen ngợi bỗng vang lên một giọng nói chói tai: “Vân Thế t.ử đúng là khéo ăn nói, giỏi l lòng . Nhưng văn chương so tài thi phú, võ nghệ so tài cung mã, đạo lý tg thua cũng là bậc thang để tu dưỡng phẩm hạnh, thể nói là kh quan trọng? Thế t.ử nói như vậy chẳng lẽ là cho rằng những mặt nơi đây đều kh bằng nên mới cố ý giả vờ th cao?”
Mọi vừa nghe nhận xét lạc quẻ này thì bầu kh khí đang hài hòa bỗng chốc trở nên yên tĩnh hẳn. vừa lên tiếng chính là Thượng Quan Vũ.
Bùi Th Ngôn tất nhiên biết Thượng Quan Vũ, đây chính là đế sư mới vào cung hơn mười ngày trước, cũng là tâm phúc của Nhiếp chính vương. Những lời ta vừa nói... dường như là nhắm vào Hoài vương thế tử...
Bùi Th Ngôn ít nhiều cũng hiểu rõ cục diện triều đình hiện giờ, Nhiếp chính vương nắm giữ binh quyền trong tay, còn Hoài vương lại được lòng quan viên trong triều, hai bên đối chọi gay gắt đã lộ rõ ý đối đầu.
Ban đầu tiểu hoàng đế dựa vào sự phò trợ của Quân Cửu Thần mới lên ngôi, với tư cách là thân tín của Thái hậu, lẽ ra ta nên đứng cùng chiến tuyến với Nhiếp chính vương mới . Nhưng Gia Hòa lại nói sự tr chấp giữa Hoài Vương và Nhiếp Chính Vương chính là lợi thế của Thái hậu và bệ hạ vì chỉ khi bọn họ kiềm chế lẫn nhau thì hai bên mới coi trọng sự tín nhiệm của bệ hạ và thái hậu.
Cũng như qua chuyện ta bị tố tội lần này thể ít nhiều th được hầu phủ chỉ cần giữ thái độ trung lập, duy trì tốt mối quan hệ với Tô gia là đủ. Hai phe kia vì muốn l lòng Thái hậu nhất định sẽ còn đặc biệt chiếu cố hầu phủ. Nhưng dù hôm nay là chủ nhà, chuyện đến nước này vẫn ra mặt, Bùi Th Ngôn liền cười khan vài tiếng, chuẩn bị lên tiếng giảng hòa. Nào ngờ còn chưa kịp mở lời, Bùi Ngọc Kiều đã lên tiếng cướp lời trước: “Chắc Thượng Quan c t.ử đã hiểu lầm ý của thế t.ử , lẽ thế t.ử cảm th trong hoàn cảnh như hôm nay, nếu nhất định phân cao thấp e rằng sẽ làm mất hứng thú của mọi , nên mới nói vậy thôi chứ tuyệt đối kh ý tự cao tự đại.”
Với Bùi Ngọc Kiều, được đứng bên cạnh tiếp đãi Vân Thế t.ử là cơ hội ngàn năm một thuở. Nàng ta đương nhiên dốc hết sức để chiếm được thiện cảm của Vân thế tử. Nhiếp Chính Vương và Thượng Quan c t.ử đã lòng đến tham dự lễ cập kê của nàng ta thì tất nhiên cũng nể mặt nàng ta một chút.
Thượng Quan Vũ nghe vậy chỉ cười to, càng mạnh tay phe phẩy chiếc quạt l trên tay: “Ồ? Ta vốn tưởng những mặt hôm nay đều là bậc tài tuấn trẻ tuổi được các trọng thần, thế gia trong triều dày c bồi dưỡng, dịp này chính là thời cơ tốt nhất để mọi thể hiện tài năng đã học hỏi b lâu, cùng nhau so tài cao thấp, trau dồi kỹ nghệ. lại như Bùi tiểu thư nói: phân tg bại sẽ làm mọi mất hứng?! Chẳng lẽ Bùi tiểu thư cho rằng những ở đây kh chỉ thua kém Vân thế tử, mà còn hẹp hòi, kh chịu được tg thua?”
Bùi Ngọc Kiều nghe xong thì nghẹn lời, nhất thời kh biết đáp lại thế nào. Nàng ta thật kh ngờ Thượng Quan Vũ lại kh hề nể mặt mà còn nói năng thẳng thừng như vậy. Chẳng ta tới đây vì lễ cập kê của , cho hầu phủ thể diện ? giờ lại vì chuyện nhỏ mà cứ bám mãi kh bu? Đúng là... hành xử chẳng theo lẽ thường.
Bùi Ngọc Kiều nghĩ vậy thì mặt đỏ bừng, nhất thời kh biết đáp lại thế nào, chỉ biết vừa luống cuống vừa tủi thân Vân Tr, lắp bắp nói: “Ta... ta kh ý đó...”
Tuy Vân Tr chẳng ưa gì vị tiểu thư hầu phủ cứ cố ý cạnh , thường xuyên bày tỏ thiện ý nhưng lại nói năng n cạn và thiếu hiểu biết này. Nhưng phủ Ninh Viễn Hầu và Tô gia đều là thân thích của Thái hậu, lại là đối tượng mà hiện giờ ta kh thể kh lôi kéo, là một mắt xích quan trọng để phủ Hoài vương giành được sự tin tưởng của Thái hậu. Bùi Ngọc Kiều vốn muốn bênh vực ta, tất nhiên cũng kh thể phớt lờ.
Hơn nữa... Thượng Quan Vũ và Hoắc Đô, một văn một võ đều là tâm phúc được Quân Cửu Thần cài cắm bên cạnh tiểu hoàng đế. Hoắc Đô thì thôi, nhưng Thượng Quan Vũ mới từng tuổi thể làm thầy của thiên tử? Ban đầu phụ thân ta cũng từng phản đối việc này giữa triều đình, muốn đưa của lên vị trí đó, như vậy thể dễ dàng kiểm soát tiểu hoàng đế và Thái hậu, chen chân vào giữa bọn họ và Quân Cửu Thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-161-tu-hoi.html.]
Nhưng Quân Cửu Thần lại để Thượng Quan Vũ cùng mà bọn họ tiến cử c khai tr biện về sách lược của triều đình, Thượng Quan Vũ đại tg, khiến bọn họ đành câm miệng.
Hôm nay nhân cơ hội này làm giảm nhuệ khí của Thượng Quan Vũ cũng tốt. Vân Tr nghĩ vậy, về phía Thượng Quan Vũ nói: “Bùi tiểu thư cũng chỉ ý tốt, Thượng Quan c t.ử cần gì làm khó một nữ nhi yếu đuối, hơn nữa chuyện tr giành tg bại này vốn dễ sinh lòng đố kỵ, làm tổn hại tình bằng hữu.”
“Thánh nhân dạy: Trò chơi ném tên vào bình là để tu tâm dưỡng tính, nếu chỉ chú trọng tg thua mà bỏ qua ý nghĩa tu thân vốn của trò chơi này chẳng trái với lẽ thường ?”
“Thượng Quan c t.ử là thầy của thiên tử, đạo lý đơn giản này chắc hiểu rõ hơn chúng ta, nếu kh thể phò tá bệ hạ trở thành một thế hệ minh quân?”
Thượng Quan Vũ nghe vậy thì hơi híp mắt, đang chuẩn bị phát huy cái lưỡi kh xương của thì Quân Cửu Thần vốn im lặng nãy giờ lại bỗng lên tiếng: “Quan Vũ và bổn vương lăn lộn sa trường nhiều năm, trong mắt chỉ khác biệt giữa c.h.ế.t và kẻ sống, vốn kh phân biệt nam nữ, tất nhiên kh biết ‘thương hương tiếc ngọc’, ‘lưu tình khắp nơi’ như Vân Thế tử...”
“Còn chuyện chơi ném tên vào bình rốt cuộc nên phân định tg thua hay kh thì Quan Vũ lớn lên ở Mạc Bắc đúng là ít khi tiếp xúc, bổn vương lại là kẻ võ biền nên nói chuyện kh hợp với thế tử.”
Sau đó chợt về phía Tống Vãn đang đứng gần đó: “Hôm nay ở đây, bổn vương chỉ quen biết một Giang cô nương, Giang cô nương dù cũng đã ở lại Thượng Kinh m năm, chắc là hiểu rõ đạo lý về trò chơi ném tên vào bình này hơn chúng ta nhiều. Hay là nhờ Giang cô nương nói thử xem rốt cuộc thế t.ử hay Quan Vũ nói đúng hơn?”
Thượng Quan Vũ đột nhiên ra mặt làm mất thể diện của Vân Tr, Tống Vãn đang đứng một góc muốn xem trò vui thì bất ngờ bị gọi tên, nhưng nàng chỉ ngẩn ra một chút bước lên phía trước.
Quân Cửu Thần và phủ Hoài vương thù oán lẫn nhau, Thượng Quan Vũ là tâm phúc của chắc hẳn cũng biết rõ, màn kịch hôm nay chắc là cố ý muốn làm mất mặt Vân Tr.
Mà nàng... cũng đang nén giận nãy giờ nhưng lại bị giới hạn bởi thân phận nên kh thể gây chuyện, giờ Quân Cửu Thần đã mở lời, nàng tất nhiên vui vẻ phối hợp.
“Nếu Vương gia đã mở lời thì dân nữ xin được nói thẳng vài lời. Dân nữ tuy tài trí n cạn nhưng cho rằng trò ném tên vào bình đã đặt ra số lượng tất nhiên là để phân định tg bại cao thấp, bằng kh chẳng việc này trở nên dư thừa ? Còn về việc thế t.ử vừa nói ‘sinh lòng đố kỵ, làm tổn hại tình bằng hữu’, dân nữ thật kh dám gật bừa. câu quân t.ử tôn trọng sự khác biệt, nếu đã là quân tử, tất nhiên sẽ kh vì tg thua của trò chơi tầm thường này mà làm tổn hại đến khí tiết...”
“Còn những kẻ vốn ôm lòng bất chính, cho dù kh luận tg thua khi chơi trò này cũng sẽ vì chuyện khác mà nảy sinh ý xấu.”
“Cho nên dân nữ cho rằng, thứ khiến ta ‘sinh lòng đố kỵ, làm tổn hại tình bằng hữu’ vốn kh là việc phân định tg thua mà là bản chất của con , thế t.ử nghĩ ?”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.