Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 164: Dây buộc tóc
Vân Tr hôm nay đến đây vốn mục đích khác, đương nhiên kh muốn tiếp tục dây dưa chuyện này nữa nên lập tức đồng ý: “Như vậy cũng tốt, biểu đệ lòng .”
Tống Vãn thì chỉ cười nhạt Vệ Lâm. Mặc dù nàng khá kính trọng mẫu thân của Vệ Lâm, vị Trưởng c chúa đã kh còn lộ diện nữa nhưng nếu nàng đồng ý với đề nghị này của Vệ Lâm thì chẳng khác nào thừa nhận chuyện nàng vừa nói thật sự chỉ là hiểu lầm. Nàng kh muốn.
“Đa tạ Vệ thế tử, được thế t.ử quan tâm dân nữ vô cùng vinh hạnh. Nhưng chuyện phủ Hoài vương, dân nữ tự biết suy xét, kh muốn làm mất thời gian của thế t.ử nữa, mong thế t.ử lượng thứ cho dân nữ kh biết ều một lần.”
Tuy Vệ Lâm hiếm khi bị khác từ chối thẳng thừng như vậy nhưng cũng kh vì thế mà sinh lòng bất mãn. Xem ra Giang cô nương này... thành kiến sâu sắc với phủ Hoài vương. Nhưng nghĩ kỹ lại hình như mẫu thân của ta cũng kh cho phép ta quá thân cận với vị vương thúc này... Điều này từng khiến ta cảm th tò mò. Chẳng lẽ phủ Hoài vương thật sự bí mật gì ?
Nhưng mẫu thân kh chịu nói cho ta biết nguyên nhân, giờ cũng kh lúc để tìm hiểu những chuyện đó, ta chỉ gật đầu, nói: “Giang cô nương kh cần nói vậy, ta cũng chỉ đề nghị, hay kh là tự do của cô nương, lại nói là kh biết ều. Nhưng dù hôm nay cũng là ngày vui của hầu phủ, Giang tiểu thư thể nể mặt ta một chút, tạm thời kh bàn chuyện này nữa được kh?”
Tống Vãn th đã nói hết những ều nên cũng như kh nên nói ra, nàng kh muốn làm Vệ Lâm mất mặt nên cười, nói: “Đương nhiên .”
Bùi Th Ngôn đang thầm tức tối vì Tống Vãn vô cớ gây sự nhưng vì kh dám đắc tội với cả hai bên nên kh biết mở miệng thế nào để ngăn cản cuộc tr luận này. ta th Vệ thế t.ử đã ra mặt cũng vội đứng ra, đề nghị nếu hôm nay đã bàn luận về trò ném tên vào bình thì chi bằng để hầu phủ treo thưởng tổ chức thi đấu.
Những mặt cũng cảm nhận được bầu kh khí căng thẳng lúc này, nghe Bùi Th Ngôn nói vậy tất nhiên kh ai phản đối mà cùng hùa theo hưởng ứng. Bùi Th Ngôn nhớ tới chuyện vừa m lần mở lời nói giúp Vân Thế tử, sợ làm Quân Cửu Thần kh vui, phá hỏng cục diện l lòng cả hai bên của hầu phủ nên thử thăm dò đưa vài mũi tên cho Quân Cửu Thần.
“Kh biết Vương gia hứng thú tham gia kh?”
Quân Cửu Thần là võ tướng, lại còn là chủ soái quân Mạc Bắc, theo lý mà nói tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung chắc c kh tệ, nếu thể để thể hiện một chút cũng xem như bù đắp. Nếu kh tự tin thì cứ l cớ nói kh hứng thú, dù cũng là lạnh lùng, kh tham gia cũng chẳng gì lạ.
Quân Cửu Thần mũi tên Bùi Th Ngôn đưa tới, tỏ vẻ kh m hứng thú. Nhưng đúng lúc đó Ngụy Đình, trưởng t.ử của Lại bộ Thượng thư dường như đoán được Quân Cửu Thần sẽ từ chối, liền cười nói: “Vương gia vừa còn tán thành lời Thượng Quan c t.ử vậy chắc sẽ kh từ chối lời đề nghị của Bùi c t.ử đâu nhỉ.”
“Dù như Giang cô nương vừa nói, cho dù vương gia tài nghệ kh bằng ai nhưng là độ lượng nhất định cũng sẽ kh vì tg thua một trò chơi mà làm tổn hại khí khái...”
Bùi Th Ngôn nghe vậy lập tức bất mãn liếc Ngụy Đình. ta biết Lại bộ Thượng thư là tâm phúc của Hoài vương, Ngụy Đình làm vậy là muốn nhân cơ hội này trút giận cho Vân Thế tử. Nhưng chẳng như vậy trái với ý định ban đầu của ta, lại còn kéo ta xuống nước ? Dù trong giới thiếu niên ở kinh thành này, nếu bàn về ném tên hay cưỡi ngựa b.ắ.n cung kh ai thể sánh bằng Vân Thế tử, còn Nhiếp Chính Vương... chưa ai từng tận mắt th tài năng của . Nếu thực sự kém tài hơn Vân Thế tử, lại bị Ngụy Đình kích động buộc ra trận mất mặt... chẳng sẽ ghi thù Bùi Th Ngôn ?
Nhưng Ngụy gia là Lại bộ Thượng thư, lại là nhà mẹ đẻ của tiên hoàng hậu, Lại bộ còn đứng đầu Lục bộ, Bùi Th Ngôn chỉ thể nén sự bất mãn vào lòng, cẩn thận Quân Cửu Thần...
Quân Cửu Thần vốn kh để tâm đến thủ đoạn khích tướng vụng về này. Nhưng nhác th Tống Vãn cũng đang , và... ba mũi tên mà Vân Tr vừa ném, chợt đổi ý, đưa tay nhận một mũi tên từ Bùi Th Ngôn: “Nếu Bùi Thị lang và Ngụy c t.ử đã nhiệt tình như vậy... mà bổn vương từ chối thì hình như kh biết ều ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-164-day-buoc-toc.html.]
ta nói xong thì về phía Tống Vãn: “Giang tiểu thư thể cho ta mượn dây buộc tóc được kh?”
Tống Vãn nghe vậy mới đầu hơi sửng sốt. Dây buộc tóc? Sau đó, dường như nhớ ra ều gì, nàng thoải mái nói: “Đương nhiên.”
Dây buộc tóc trên đầu nàng chỉ dùng để trang trí, tháo ra cũng kh ảnh hưởng gì. Nàng đưa tay tùy ý tháo sợi dây buộc tóc màu đỏ thẫm xuống, bước tới đưa cho Quân Cửu Thần: “Vương gia xin mời.”
Quân Cửu Thần lại kh đưa tay ra nhận: “Tay bổn vương đang cầm tên nên kh tiện, chi bằng Giang tiểu thư làm ơn cho trót?”
Tống Vãn nghe vậy cảm th khó hiểu, thật ra việc đề nghị dùng dây buộc tóc của nàng đã phần kh ổn, dù dây buộc tóc cũng là vật riêng tư của nữ giới nhưng nàng vốn kh bận tâm những chuyện này nên cứ để mặc .
Nhưng lại... được đằng chân lân đằng đầu như vậy? Nàng cũng kh biết ta đang ý đồ gì. Nhưng nhớ lại dù gì hiện giờ cũng đang dựa hơi ta, nàng kh thể làm mất mặt trước nhiều như vậy, đành đáp “Được”.
Sau đó, trong khi Bùi Th Ngôn ngơ ngác kh rõ hai này đang đ.á.n.h đố gì thì Quân Cửu Thần đã cúi , ghé đầu sát lại trước mặt Tống Vãn. Mặc dù cách một tấm mặt nạ, Tống Vãn vẫn cảm nhận rõ ràng đôi mắt đang lúc này dường như đang lóe sáng...
Tâm Tống Vãn hơi xao động, lập tức dùng tốc độ nh nhất bịt chặt đôi mắt quyến rũ kia bằng sợi dây buộc tóc trong tay sau đó... thắt một cái nút thật chặt ở sau gáy .
Quân Cửu Thần dường như nhận ra nàng đang luống cuống, trong lòng chợt th vui vui. Con cá nhỏ... hình như đã bắt đầu c.ắ.n câu ...
Sau đó đứng thẳng , tùy tiện ném một cái, mũi tên trong tay như mắt, lướt sát mép miệng bình trượt vào trong bình.
Cũng là mũi tên trượt qua thành bình nhưng... lại trong tình trạng bị bịt mắt.
Xung qu lập tức vang lên một tiếng suýt xoa... Cùng một động tác nhưng độ khó này... quả thật kh thể so sánh!
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.