Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 165: Tỏ tình
Sau khi Quân Cửu Thần gây náo động xong thì kh nán lại lâu mà dẫn Thượng Quan Vũ đến một đình nghỉ vắng .
Vì mũi tên vừa của Vân Tr và Quân Cửu Thần nên những lần thi sau đó trở nên nhạt nhẽo hẳn. Nhưng dù thế nào thì cuộc thi vẫn diễn ra bình thường, hoa viên cũng khôi phục lại tình trạng náo nhiệt trước khi bọn họ đến, còn Tống Vãn thì lại bị Phương Nguyên kéo về chơi bài lá.
Sau khi ngồi trong đình, Thượng Quan Vũ vừa phe phẩy quạt xếp trong tay, vừa dùng vẻ mặt cao thâm khó lường chằm chằm Quân Cửu Thần đang tiện tay nghịch sợi dây buộc tóc màu đỏ, khóe miệng cong lên, cười đầy mập mờ.
Quân Cửu Thần th vậy thì lườm ta một cái: “ gì thì nói thẳng, bớt ra vẻ .”
Thượng Quan Vũ vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó, gian giảo nói: “Ta nhớ từng thề thốt rằng căm hận Tống đại tiểu thư, nếu nàng còn sống nhất định sẽ thù tất báo, hôm nay ta lại th hai ‘phu xướng phụ tùy’ ăn ý đến lạ thường vậy...”
“Ta còn nghe nói ngươi muốn cứu một dưới trướng nàng mà sai Tùy Phong cố tình một chuyến đến Kinh Triệu Doãn, thậm chí còn đích thân dẫn nàng đêm khuya ghé thăm Văn Uyên Trai, chậc chậc chậc... Thủ đoạn ‘báo thù’ này của ngươi đúng là độc đáo quá...”
ta đã sớm ra m mối Giang Vãn Kiều chính là Tống Vãn từ thái độ gần đây của Quân Cửu Thần, sau nhiều lần ép hỏi Quân Cửu Thần cũng đã kể lại mọi chuyện với ta. Tuy ta cảm th chuyện Tống đại tiểu thư mất trí nhớ cũng kh thể chứng minh Giang Vãn Kiều chính là Tống Vãn. Nhưng này đã khăng khăng nàng chính là Tống Vãn, khó khăn lắm mới trở lại bình thường nên cũng lười tr cãi.
Quân Cửu Thần vẻ mặt hóng chuyện của Thượng Quan Vũ, sắc mặt vẫn bình thản như cũ: “Đây là chuyện giữa ta và nàng, ta tự tính toán riêng.”
Thượng Quan Vũ cảm th này toàn thân chỉ cái miệng là cứng nhất.
“Tính toán? Tính toán gì? Thật sự muốn gậy đập lưng , để nàng cũng nếm trải mùi vị bị ruồng bỏ ? Ta kh tin ngươi thật sự thể xuống tay được. Theo ta th nếu trong lòng ngươi kh bu bỏ được, nàng lại mất hết mọi ký ức như ngươi nói thì ngươi cứ coi như chuyện cũ chưa từng xảy ra, cùng nàng bắt đầu lại từ đầu, hai sống những ngày tháng tốt đẹp, chẳng tốt quá ? Ngươi việc gì tự làm khổ ?”
Quân Cửu Thần chỉ chiếc dây buộc tóc màu đỏ trên tay, ánh mắt dần trở nên tối tăm: “Ai nói ta kh xuống tay được? những chuyện kh tự trải qua thì tất nhiên kh hiểu, nàng... chính là một kẻ lừa gạt! Cho dù đổi một thân thể khác thì ? Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời... Chẳng qua vì hiện giờ ta còn hữu dụng với nàng, nàng muốn dựa dẫm vào ta nên mới khéo léo l lòng thôi...”
Thượng Quan Vũ lại kh hiểu vì Quân Cửu Thần như vậy. Ám Ảnh Các mỗi năm thu nạp hàng trăm cô nhi về huấn luyện, nhưng mỗi đợt chỉ ba sống sót trở thành sát thủ thực thụ, vì vậy tất cả đồng bạn bên cạnh đều là đối thủ cạnh tr, để sống sót thì kh thể tin tưởng bất cứ ai. Nếu kh c.h.ế.t chính là bản thân .
Hơn nữa mẫu thân của vốn là một mỹ nhân trong cung của tiên đế, vì dung mạo nổi bật nhưng gia thế kh hiển hách, sau khi được Tiên Đế sủng ái liền sống bấp bênh trong hậu cung, sau khi sinh ra lại nhiều lần bị khác tính kế.
Mãi sau này nhờ tiên hoàng hậu kh con, quyết định tự nuôi dưỡng nên đưa về Khôn Ninh Cung, còn che chở cho hai mẹ con thì cuộc sống của họ mới tốt đẹp hơn. Nhưng sau đó vị mẫu hậu mà dần tin tưởng kh hiểu vì lại đột nhiên hạ sát thủ với mẹ con ... Sau khi trải qua những chuyện đó mà vẫn thể trao trọn tấm chân tình cho Tống đại tiểu thư kia là chuyện khó khăn nhường nào. Nhưng cuối cùng... lại chỉ đổi l một lần tính kế, khiến và những cũ của Ám Ảnh Các theo gặp nguy hiểm đến tính mạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-165-to-tinh.html.]
Cho nên giờ... đã sợ . Sợ lại một lần nữa trao chân tình bị chà đạp, nhưng lại kh nỡ đẩy nàng ra xa nên mới dùng cái cớ vụng về này, tạm thời giữ nàng lại bên .
Thượng Quan Vũ nghĩ đến đó thì chỉ biết thầm thở dài. Đây đúng là một mối duyên oan nghiệt.
...
Cùng lúc đó Vân Tr cũng lặng lẽ rời khỏi đám đ, đến sau một hòn giả sơn, một thiếu nữ mặc váy lụa màu vàng nhạt đã đợi sẵn ở đó. đang chờ ta chính là Tống Nhan khó khăn lắm mới thoát khỏi Vệ Lâm.
Nghe th tiếng động vang lên phía sau, Tống Nhan đầy mong chờ quay lại, đến khi th khiến ngày nhớ đêm thương đang ở gần, tim Tống Nhan bất giác đập thình thịch. Nàng ta khẽ uốn gối hành lễ, hạ giọng gọi một tiếng: “Thế tử.”
Vân Tr thiếu nữ toàn thân toát ra vẻ dịu dàng, đoan trang trước mặt: “Tam kh cần đa lễ. Vừa nhờ mở lời giúp ta tránh được kh ít phiền phức, đa tạ .”
Tống Nhan th ta vẫn gọi là Tam như trước, trong lòng kh khỏi cảm th chua xót. ta vẫn xưng hô với giống như đại tỷ. Bao năm qua mỗi khi nghe ta gọi như vậy thì nàng ta lại th đau khổ biết bao.
Nàng ta nghe Hoài Vương kể ngay từ đầu thế t.ử đã kh tán thành giao dịch giữa ta và . Chỉ vì Hoài vương dùng thân phận phụ thân để ép buộc, ta mới miễn cưỡng đồng ý khi đại nghiệp của phủ Hoài vương thành c sẽ cho nàng ta một d phận. Vì vậy dù những năm này ta chưa từng đối xử khác biệt với nàng ta thì Tống Nhan cũng kh hề oán hận.
Vì tất cả những ều này đều là nàng ta tự nguyện. Nhưng giờ nàng ta kh thể thốt lên tiếng “tỷ phu” được nữa... Tống Nhan nghĩ vậy, l hết dũng khí ngẩng đầu Vân Tr: “ thế t.ử lại khách sáo như vậy. Thế t.ử cũng biết ta... đã thầm yêu thế t.ử từ lâu, tất nhiên kh muốn th ngài bị làm khó.”
Trước đây nàng ta quá ngốc nghếch, chỉ biết chờ Hoài vương thực hiện lời hứa, khi đối mặt với Vân Tr lại luôn ngượng ngùng kh dám bày tỏ tình cảm trong lòng. Nhưng từ giờ nàng ta sẽ kh như vậy nữa.
Tuy nàng ta kh thể làm được như Đại tỷ, bất chấp thể diện dây dưa với thầm ngưỡng mộ. Nhưng nàng ta cũng học cách dũng cảm bày tỏ tấm lòng, theo đuổi thứ muốn, để ta biết vẫn luôn chờ đợi, vẫn luôn âm thầm yêu ta mãnh liệt như vậy. Thậm chí, những bài thơ, những bức tr mà Vệ Lâm ca ngợi đều được nàng ta sáng tác vì Vân Tr.
Tình yêu của nàng ta... kh hề thua kém đại tỷ năm đó chút nào.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.