Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 166: Cam nguyện làm thiếp
Vân Tr cảm th bất ngờ, thiếu nữ trước kia thường chỉ dám lén ở tướng phủ mà giờ lại thẳng vào mắt ta, còn nói ra những lời bạo dạn đến vậy.
Hơn nữa đến giờ ta mới phát hiện... giữa nàng ta và Vãn nhi đúng là những nét tương đồng, chỉ là trước đây khi Vãn nhi còn sống ta chưa từng nhận ra...
Vân Tr nghĩ đến ý định đến đây hôm nay, tạm thời kìm nén nỗi đau dâng lên trong lòng mỗi khi nhớ đến Tống Vãn, mềm mỏng nói: “Phụ vương cũng đã nói cho ta biết tâm ý của Tam . Ta cũng biết lần trước khi phụ vương gặp đã nói ra những lời hồ đồ, nhưng xin Tam yên tâm, tuy hứa hẹn với năm xưa là phụ thân ta, nhưng nếu đã hứa thì ta nhất định sẽ thực hiện.”
Tống Nhan kh ngờ Vân Tr lại chủ động nhắc đến chuyện này... trong lòng kh khỏi vui mừng. Nàng ta biết thất hứa trước giờ chỉ một Hoài Vương! Thế tử... tuyệt đối kh là kẻ bội bạc. Nhưng nghe thế t.ử chỉ nhắc đến việc giữ lời hứa mà kh đáp lại lời bày tỏ dũng cảm của ... Tống Nhan lại kh khỏi cảm th mất mát.
Nhưng nàng ta cũng chỉ thể tự an ủi như trước kia: chỉ vì ta chưa hiểu mà thôi... Chỉ cần gả cho Vân Tr, chỉ cần cho nàng ta thời gian, nàng ta nhất định sẽ chiếm được trái tim ta. Nhưng nàng ta giờ đã kh còn nhiều thời gian nữa, nàng ta nhất định ép ta trả lời chắc c ngay hôm nay.
Tống Nhan nghĩ vậy thì siết chặt chiếc khăn tay trong tay, về phía Vân Tr: “Đúng ra thế t.ử đã nói vậy thì ta kh nên dây dưa thêm nữa, nhưng hiện giờ... tình cảnh của ta thật sự kh ổn, thế t.ử cũng biết, tuổi của ta kh còn nhỏ, giờ phụ thân, di nương và trưởng đều ép ta xuất giá.”
“Như thế t.ử đã th, Vệ thế t.ử chính là phu quân mà họ chọn cho ta... Phụ thân hiện giờ lại hiềm khích với thế tử, ta sợ nếu cứ kéo dài lại phát sinh nhiều phiền phức hơn nữa... Nếu Thế t.ử đã nói sẵn lòng tuân thủ lời hứa năm xưa, vậy Thế t.ử thể... định đoạt hôn sự trước với ta được kh?”
Vân Tr nghe Tống Nhan nói vậy thì hơi nhíu mày. Tuy giờ với ta hôn sự chỉ là một lợi thế, chỉ cần lợi thì ta chẳng thèm quan tâm sẽ cưới ai. Nhưng nàng ta dù cũng là của Vãn nhi. Vãn nhi vừa mới qua đời, lại còn bị chính tay ta b.ắ.n c.h.ế.t, nếu ta cưới Tống Nhan vào lúc này e rằng sẽ bị đời dèm pha.
Hơn nữa ta vẫn chưa biết bí mật liên quan đến đại nghiệp của phủ Hoài vương mà nàng ta nhắc đến... rốt cuộc là gì, đáng để ta đ.á.n.h đổi hôn sự của kh thì làm thể dễ dàng đồng ý với nàng ta như vậy.
Vân Tr ngẫm nghĩ, sau khi cân nhắc một lát mới Tống Nhan nói: “Tam vừa cũng đã nói Tống tướng sẽ kh đồng ý hôn sự này. Hôn sự xưa nay đều cần lệnh phụ mẫu, lời mai mối, nếu ta đường đột đến cửa đề cập đến hôn sự của chúng ta, Tống tướng nhất định sẽ phản đối, đến lúc đó kh chừng còn gây ra chuyện xấu hổ gì, e sẽ làm tổn hại đến d dự của Tam . Hay là chúng ta cứ tạm gác chuyện này đã? Đợi ta cầu xin được Tống tướng tha thứ từ từ tính tiếp?”
Thái độ của Tống Nhan lại vô cùng kiên quyết vì nàng ta biết rõ phụ thân sẽ kh bao giờ thật lòng tha thứ cho thế tử. Dù trong mắt mọi , thế t.ử vì kh muốn thả hổ về rừng nên mới bất đắc dĩ đích thân b.ắ.n c.h.ế.t Đại tỷ. Nhưng khúc mắc đó sẽ luôn tồn tại trong lòng phụ thân.
Hơn nữa hôm nay nàng ta đã th rõ thái độ của Nhiếp chính vương đối với thế t.ử và phủ Hoài vương. Phụ thân đã chọn đứng về phía Nhiếp chính vương, đến khi phụ thân cứu trợ thiên tai xong trở về, quan hệ giữa tướng phủ và phủ Hoài vương chỉ càng thêm căng thẳng. Hơn nữa còn ước hẹn nửa năm giữa nàng ta và trưởng.
Đây thể là cơ hội duy nhất của nàng ta. Tống Nhan nghĩ đến đó thì c.ắ.n môi, nhớ lại “kế hoạch” to gan của Nhị tiểu thư Bùi phủ mà nàng ta nghe được trong khi chờ Vân thế t.ử sau hòn giả sơn này. Nàng ta dường như đã hạ quyết tâm, kiên quyết về phía Vân Tr: “Thế t.ử hiểu lầm , chính vì biết phụ thân sẽ kh đồng ý, nên... ta muốn gả vào phủ Hoài vương trước khi phụ thân trở về!”
“Hơn nữa... Chỉ chính thê mới cần lệnh phụ mẫu, lời mai mối, ta biết chỉ là một thứ nữ, kh xứng với vị trí Thế t.ử phi, nên... ta nguyện ý trước tiên vào Phủ Hoài vương... làm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-166-cam-nguyen-lam-thiep.html.]
Nàng ta biết dù thế t.ử kh để tâm nhưng Hoài vương sẽ kh cho phép một thứ nữ trở thành thế t.ử phi, chẳng thà tự nói ra chịu hạ thấp thân phận, kh chừng thể khiến đối phương thương xót.
Nàng ta kh sợ khó khăn ban đầu. Chỉ cần nàng ta được trái tim thế tử, tương lai nếu đại nghiệp của phủ Hoài vương thành c thì thế t.ử sẽ là Thái tử, là đế vương kế nhiệm. Nàng ta là đầu tiên gả vào phủ Hoài vương, địa vị tất nhiên sẽ kh thấp, nàng ta thể từ từ tính toán.
Vân Tr lại th bàng hoàng. Làm ?
Dù Tống Nhan là thứ nữ nhưng trước đây khi Tống Dịch còn nắm quyền lớn trong triều, ta từng nghe Vãn nhi kể những đến cầu hôn Tống Nhan kh thiếu trưởng tử, đích tôn thân phận cao quý, kể cả biểu đệ Vệ Lâm mà ta gặp hôm nay. Đó là con trai độc nhất của Trưởng c chúa và phủ Trấn Quốc C.
Thân phận này kh thể nói là kh cao quý, dù biểu đệ kh làm quan nhưng thân phận này đối với một thứ nữ như nàng ta thể nói là trèo cao. Nhưng Tống Nhan lại muốn từ bỏ tất cả để làm cho ta?
Tại ? Vân Tr giờ mới nhớ ra hình như chưa bao giờ hỏi tại nàng ta lại thích đến nỗi còn chưa cập kê đã vì mà phản bội thân. Trước đây ta chỉ nghĩ Tống Nhan là loại muốn trèo cao nên kh từ thủ đoạn, nhưng tình huống trước mắt lại khiến ta hiểu ra sự thật kh vậy.
Vân Tr nghĩ đến đó cuối cùng kh nhịn được hỏi thẳng: “Vì Tam lại vì ta mà làm đến mức này?”
Tống Nhan nghe đối phương lần đầu tiên tỏ ra tò mò về tình cảm của , trong lòng bỗng th xúc động mãnh liệt. ều này chứng tỏ ta đã bắt cảm động trước tấm lòng của nàng ta kh?
“Thế t.ử biết lần đầu tiên ta gặp ngài là ở đâu kh?”
Vân Tr suy nghĩ một chút: “Lễ cập kê của Vãn nhi?”
Tống Nhan lại lắc đầu: “Kh, lần đầu tiên ta gặp thế t.ử là ở yến tiệc trong cung bảy năm trước. Hôm đó, ta và Đại tỷ được tiên hoàng hậu triệu kiến, nhưng tiên hoàng hậu giữ Đại tỷ lại nói chuyện riêng, còn ta thì được cung nhân đưa đến ện phụ. Sau đó ta kh cẩn thận làm vỡ bình hoa trong cung của tiên hoàng hậu...”
“Lúc đó ta còn nhỏ, lại là lần đầu tiên theo Đại tỷ vào cung nên trước đó di nương đã dặn dặn lại cẩn thận kh được gây chuyện nên lúc đó ta vô cùng sợ hãi...”
Tống Nhan dường như đang nhớ lại cảnh tượng hôm đó, trên môi nở nụ cười rạng rỡ: “Nhưng đúng lúc đó, thế t.ử đột nhiên xuất hiện. Ngài đã ân cần an ủi ta, sau đó còn nói trước mặt tất cả cung nhân nếu Hoàng hậu hỏi đến thì cứ nói bình hoa đó là ngài làm vỡ... Thế t.ử còn nhớ kh?”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.