Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 56: Thăm dò

Chương trước Chương sau

Gã sai vặt vừa mới dứt lời, mọi còn chưa kịp phản ứng thì một bóng cao lớn đã xuất hiện trước cửa.

Sau lưng là một toán hộ vệ lăm lăm đao kiếm nhưng vẫn kiêng dè kh dám tiến lên nửa bước.

Quân Cửu Thần đứng ngược sáng, chiếc mặt nạ quỷ trên mặt càng thêm dữ tợn. Đôi mắt lộ ra bên ngoài nhàn nhạt lướt qua sảnh đường cứ thế ung dung bước vào như đang dạo bước trong phủ đệ của .

dừng lại trước mặt Tống Dịch: “Tống tướng viện cớ bệnh tật đã lâu kh vào triều… chẳng ngờ trong phủ lại náo nhiệt thế này.”

Tống Dịch vị khách kh mời mà đến trước mặt. Ông vốn định chờ bệnh tình thuyên giảm sẽ tìm gặp , nào ngờ đối phương lại chủ động tìm tới cửa.

Nhưng giọng ệu này rõ ràng thể hiện địch ý lộ liễu hơn những tưởng. Đúng là lần này muốn nhằm vào tướng phủ?

Vậy cũng tốt, khỏi cần qu co giả trá, ngược lại bớt nhiều phiền toái.

Tống Dịch nghĩ vậy thì chậm rãi đứng dậy, khẽ ho vài tiếng, phất tay cho lui đám hộ vệ ngoài cửa: “Nhiếp chính vương đại giá quang lâm, các ngươi làm gì vậy? Lui cả !”

Đám hộ vệ ngoài cửa nghe lệnh giờ mới thu lại đao kiếm lui xuống.

Tống Dịch mỉm cười nhưng ý cười kh chạm vào đáy mắt, Quân Cửu Thần: “ hầu trong phủ kh hiểu chuyện, nếu gì mạo phạm xin nhiếp chính vương rộng lòng dung thứ.”

Quân Cửu Thần kh đáp lời ngay, chỉ thản nhiên tới, ngồi xuống vị trí chủ vị bên cạnh Tống Dịch về phía Giang Chính và Tống Vãn đang đứng trong sảnh: “Hai này là ai?”

Tống Dịch cũng kh tức giận trước thái độ ngạo mạn , chỉ hờ hững đáp:

“Đại phu trong phủ mời đến.” sau đó sang Phúc bá: “Phúc bá, lão phu nhân đã xem bệnh xong thì mau tiễn khách về .”

Kh ngờ Phúc bá chưa kịp phản ứng thì Quân Cửu Thần đã ngăn lại. Ánh mắt như vô tình dừng trên Giang Chính và Tống Vãn, tùy tiện mở miệng: “Khoan đã.”

“Gặp bổn vương kh quỳ?”

Ánh mắt quét qua kia khiến Giang Chính lạnh toát cả .

Hôm nay gặp cái vận xui gì thế này?

Khó khăn lắm mới được cáo lui, định về nhà nghiền ngẫm những chuyện vừa nghe được thì lại bất ngờ chạm mặt vị Nhiếp chính vương sát khí đằng đằng này.

Dù mới đến kinh thành chưa đầy một tháng nhưng những câu chuyện kể về vị nhiếp chính vương động một chút là tịch thu gia sản g.i.ế.c cả nhà này đã lan truyền khắp kinh thành. lại kh biết?

Hôm nay… đúng là chịu đủ đả kích

Giang Chính nghĩ vậy thì đành cam chịu, cúi đầu quỳ xuống: “Thảo dân Giang Chính, dẫn theo tiểu nữ Giang Vãn Kiều bái kiến Nhiếp chính vương.”

Quân Cửu Thần sang Tống Vãn đang quỳ bên Giang Chính: “Đại phu? Chẳng chính là “nữ thần y” gần đây được đồn đãi khắp nơi ?”

Tống Vãn cúi đầu đáp: “Bẩm vương gia, chính là dân nữ.”

Quân Cửu Thần khẽ “Ừ” một tiếng, tùy ý xoay ban chỉ trên tay: “Đúng là trùng hợp. Bổn vương đang muốn cho mời Giang tiểu thư đến phủ chữa trị vết thương cũ.”

“Nếu hôm nay đã tình cờ gặp được thì các ngươi cũng đừng vội, cứ ngồi một bên đợi đã.”

“Chờ bổn vương bàn xong chính sự với Tống tướng sẽ theo bổn vương hồi phủ.”

Tống Vãn kh hiểu chuyện gì nhưng vẫn giữ thái độ cung kính đúng mực: “Dân nữ tuân lệnh.”

Giang Chính khẩn trương nói: “Vương gia đã chính sự muốn bàn bạc với tướng gia, thảo dân và tiểu nữ ở đây e là bất tiện.”

“Hay là để cha con thảo dân lui ra ngoài đợi thì hơn?”

Chuyện mà hai nhân vật lớn này bàn bạc sợ rằng họ kh mạng để nghe.

Cố gắng tránh xa thị phi mới chính là đạo lý làm ăn m chục năm mà đã đúc kết được.

Kh ngờ Quân Cửu Thần lại cười khẽ, lười biếng quay sang Tống Dịch: “Kh . Hôm nay bổn vương đến tìm Tống tướng chỉ để hỏi vài việc ‘kh quan trọng’ thôi.”

“Tống tướng “quang minh lỗi lạc”, là “thần t.ử nòng cốt” của Thiên Tề ta, chắc cũng kh việc gì tránh né khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-56-tham-do.html.]

“Tống tướng th… bổn vương nói kh?”

Giọng nói của Quân Cửu Thần vốn trầm thấp, còn cố tình kéo dài âm cuối đầy giễu cợt khiến nghe cảm th nghẹt thở.

May mà Tống Dịch kh hề d.a.o động vì m lời móc mỉa kia, chỉ thản nhiên đáp: “Vương gia nói .”

“Nếu vương gia đã nói thế thì hai vị cứ yên tâm ở lại .”

Giang Chính th cả hai đều lên tiếng thì dù phiền muộn thế nào cũng đành dẫn Tống Vãn ngồi xuống hàng ghế đằng sau, thầm nghĩ đã chẳng thể thoát thân thì cứ cố gắng giảm bớt sự tồn tại.

Tống Dịch th hai cha con họ đã ngồi xuống mới quay sang Quân Cửu Thần: “Kh rõ vương gia vừa nói “việc kh quan trọng” là chuyện gì?”

Quân Cửu Thần Tống Dịch, hứng thú nói: “Bổn vương nhận được tin, khoảng hai mươi ngày trước gian tế Mạc Bắc mang mật thư lẻn vào kinh thành. Nhưng khi bổn vương bắt được ta thì mật thư lại kh cánh mà bay, cho dù bổn vương ép hỏi thế nào, ta cũng kh chịu khai.”

“Nhưng của bổn vương đã phát hiện được từng… lượn lờ qu tướng phủ vài ngày…”

“Kh biết gần đây Tống tướng nhận được phong thư nào khả nghi kh?”

Tống Vãn nghe vậy thì thầm giật , kh hiểu nàng lại dự cảm kh lành.

Hai mươi ngày trước…

Thư?

Chẳng lẽ…

Kh thể nào…

Tống Dịch kh hay biết chuyện này vẫn bình tĩnh như kh, hơi nhếch môi…

Gian tế Mạc Bắc? Tống Dịch đâu kẻ dễ bị hù dọa.

“Vương gia nói thế… là ý hoài nghi hạ quan tư th với Mạc Bắc ư?”

Quân Cửu Thần khẽ nâng mắt: “Bổn vương muốn tin tưởng sự trong sạch của Tống tướng. Nhưng nếu chuyện này đã đến tay bổn vương thì bổn vương cũng kh thể kh ều tra? Tống tướng nghĩ ?”

Tống Dịch kh hề nhượng bộ Quân Cửu Thần: “Nhiếp chính vương vất vả vì xã tắc Thiên Tề tất nhiên hạ quan phối hợp. Nhưng chỉ sợ hôm nay… khiến vương gia thất vọng .”

“Tướng phủ gần đây kh hề nhận qua bức thư nào khả nghi cả.”

“Chắc… vương gia muốn đích thân cho lục soát tướng phủ?”

Tống Dịch chợt nhớ lại cao thủ đêm đó từng lén đột nhập vào tướng phủ, mơ hồ đoán được vài phần.

Lẽ nào Quân Cửu Thần đã nhắm vào tướng phủ từ lâu, mượn cớ mật thư gì đó để d chính ngôn thuận lục soát tướng phủ?

Quân Cửu Thần chỉ mỉm cười: “Kh thư từ gì khác thường ư? Thế thì lạ thật!”

“Bổn vương rõ ràng đã ều tra được, m ngày trước một tên lưu m tên là Hồ Lương, thay mặt một kẻ bí ẩn nào đó đưa thư đến tướng phủ.”

“Hôm nay trùng hợp là bổn vương cũng dẫn kẻ tới đây. Tống tướng đã nói kh , hay là gọi ta tới cùng nhau hỏi thử xem ?”

Quân Cửu Thần đã nói vậy thì Tống Dịch tất nhiên kh thể từ chối.

Ông cũng muốn xem thử rốt cuộc Quân Cửu Thần định bày trò gì.

“Cũng tốt, vậy xin phiền vương gia một chuyến.”

Hồng Thường đang đứng sau Tống Vãn tái mặt.

Hồ Lương…

Chính là nàng tìm để nhờ gửi thư cho tiểu thư…

Nhưng…

lại dính dáng đến gian tế Mạc Bắc được?!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...