Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 57: Bức thư

Chương trước Chương sau

Hồ Lương nh chóng bị Tùy Phong giải tới.

ta vốn là kẻ ăn kh ngồi , cả ngày lêu lổng ở kinh thành, chuyên chạy vặt cho khác, nịnh nọt các quý nhân để kiếm chút bạc lẻ sống qua ngày.

ta được cái kín miệng, kh hề nhiều lời, chỉ cần nhận tiền thì làm việc ổn thỏa nên dần dần kh ít thuê ta làm việc cho ví dụ như chuyển thư tình cho các vị c tử.

Đêm qua ta đang ngủ say thì bị ta lôi ra khỏi giường như lôi một con gà, sau đó nhốt vào một gian phòng tối tăm kh th ánh mặt trời.

Đến sáng nay ta mới biết bắt chính là vị Nhiếp Chính vương chuyên “xét nhà bắt ” gần đây ở kinh thành. ta sợ đến nỗi suýt ngất .

Giờ bị Tùy Phong giải tới, ta vừa ngẩng lên thì th một đeo mặt nạ quỷ sắc lạnh. ta run lẩy bẩy, vội dập đầu: “Nhiếp… Nhiếp chính vương tại thượng, tiểu nhân tuy là kẻ lưu m nhưng chưa từng làm việc gì táng tận lương tâm! Xin vương gia minh giám!”

Quân Cửu Thần khẽ liếc Tống Dịch về phía Hồ Lương, cất giọng: “Ngươi kh cần sợ, bổn vương cho mời ngươi tới chỉ muốn hỏi m câu mà thôi. Ngươi cứ thành thật trả lời là được.”

Hồ Lương khổ sở thầm kêu gào: kiểu mời như vậy ?

Nhưng nghe nói chỉ hỏi m câu chứ kh xét nhà thì ta cũng dần bình tĩnh lại, vội gật đầu tỏ rõ thành ý: “Xin vương gia cứ hỏi, tiểu nhân nhất định biết gì nói n, tuyệt đối kh dám giấu diếm!”

“Được. Bổn vương hỏi ngươi, khoảng hai mươi m ngày trước, sai ngươi chuyển một phong thư bí ẩn đến tướng phủ kh?”

Hồ Lương nghe vậy thì vờ suy nghĩ thật kỹ nh chóng gật đầu đáp: “Bẩm vương gia, quả thật chuyện !”

Chuyện liên quan đến tính mạng ta đâu dám giấu diếm?

Nhưng ta lập tức nhận ra gì đó, vội phủi sạch quan hệ: “Nhưng mà, vương gia minh giám, tiểu nhân ở kinh thành vốn chỉ thay m c tử, thiếu gia chạy những việc mà đám gia nhân thân cận kh tiện làm.”

“Lần đó tiểu nhân cũng chỉ nhận tiền của một vị cô nương để gửi thư tới gác cổng của tướng phủ mà thôi.”

“Ngoài ra, tiểu nhân hoàn toàn kh hay biết gì!”

Hồng Thường nghe Hồ Lương nhắc đến , dù biết hôm đó đã cẩn thận kh để ta th mặt nhưng vẫn th bất an, tim đập thình thịch.

Giọng nói trầm ổn của Quân Cửu Thần lại vang lên: “Nói vậy ngươi kh biết thân phận kẻ nhờ ngươi gửi thư cũng như nội dung thư kia ?”

Hồ Lương nói chắc nịch: “Đúng vậy! Tuy tiểu nhân kh ngay thẳng, nhưng cũng nguyên tắc: cái gì kh nên xem, kh nên hỏi tuyệt đối kh bao giờ tìm hiểu.”

“Cũng vì vậy mới chịu giao việc cho tiểu nhân, tiểu nhân cũng kiếm sống dựa vào đó!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-57-buc-thu.html.]

“Tiểu nhân tuyệt đối kh dám lừa dối vương gia!”

Quân Cửu Thần th Hồ Lương toát mồ hôi lạnh thì kh hỏi thêm mà quay sang Tống Dịch: “Tống tướng th thế nào?”

Tống Dịch th Hồ Lương nói năng rành mạch kh giống như đang nói dối thì kh khỏi nhíu mày liếc sang Phúc bá. Ông đúng là chưa từng nhận được lá thư nào như vậy.

“Phúc bá, gọi gác cổng đến đây hỏi cho rõ ràng!”

Phúc bá đứng bên cạnh chợt nhớ ra ều gì. Nhiếp Chính vương mang cả đưa thư đến đây rõ ràng đã chuẩn bị? Dù mục đích gì thì cũng kh thể phủ nhận sự tồn tại của lá thư này được nữa. Ông vội đáp: “Tướng gia, kh cần gọi đâu ạ. Vừa th tên Hồ Lương này thì lão nô mới sực nhớ đúng là chuyện như vậy.”

“Khi ngài đang bệnh nặng liệt giường, hầu th Hồ Lương chỉ là một tên lưu m nên tạm giao thư cho Văn di nương và Tam tiểu thư.”

Quân Cửu Thần dường như nghe được ều gì thú vị, ung dung Tống Dịch: “Đúng là khéo thật, Tống tướng lại kh hay biết gì ?”

“Nhưng giờ đã xác nhận là bức thư đó, hay là mời nữ quyến quý phủ mang thư ra cho mọi cùng xem? Như vậy cũng minh chứng được sự trong sạch của Tống tướng.”

“Nếu quả thật Tống tướng thư từ qua lại ai đó kh thể cho ngoài biết… cũng thể kh cần giao ra, hoặc l đại một bức giả qua mắt bổn vương.”

“Nhưng bổn vương xin khuyên Tống tướng, nếu ta đã ều tra được bức thư này tất nhiên cách phân biệt thật giả.”

“Tống tướng… nên nghĩ kỹ hãy làm.”

Tống Dịch thật sự kh ngờ đúng là một lá thư như thế.

Ông cũng kh ngạc nhiên vì Quân Cửu Thần lại biết chuyện này.

đã dám mua cả phủ đệ sát vách tướng phủ, thì sai giám sát cũng là bình thường?

Ông chỉ thắc mắc lại chắc c lá thư này vấn đề, lại còn làm ầm lên đến đây chất vấn như thế?

Hay là… mọi chuyện vốn là mưu kế do sắp đặt?

Nếu quả thật sai ngụy tạo mật thư của Mạc Bắc, lại vừa ăn cắp vừa la làng, dùng nó mà định tội … thì thủ đoạn này cũng quá lộ liễu thô thiển .

Tống Dịch nghĩ vậy thì nén nghi ngờ quay sang Phúc bá: “Nếu Nhiếp chính vương đã nói vậy thì ngươi hỏi Văn di nương mang lá thư kia tới.”

“Nếu quả thật cái gọi là ‘mật thư Mạc Bắc” thì xem như vương gia chẳng phí c đến đây một chuyến hôm nay.”

“Dạ, lão gia!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...