Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách

Chương 15:

Chương trước Chương sau

M ngày nay, Tịch Trình vẫn luôn cố gắng xoa dịu cảm xúc của cô. Cô đã nghe những lời tốt đẹp mà Tịch Trình chưa từng nói trong suốt mười năm qua, vì thế cô đã lừa ta một chút, biến hy vọng thành tuyệt vọng. Cô gần như thể tưởng tượng được vẻ mặt lúc này của Tịch Trình âm u đến mức nào.

Tịch Hạc Hiên nụ cười kh ngừng của cô, nói.

- thể bị ta chi phối cảm xúc như vậy, xem ra em vẫn còn quan tâm.

Tưởng Chiếu Vãn lắc đầu.

- thể chi phối cảm xúc kh chỉ là yêu, mà còn là kẻ thù.

- Xem ra em coi ta là kẻ thù ? - Tịch Hạc Hiên nói.

- Vậy còn thì ? trai của kẻ thù à?

Lời nói này vẻ hơi vượt giới hạn. Tưởng Chiếu Vãn khựng lại.

- Làm thể, chúng ta là đồng đội.

Tịch Hạc Hiên thở dài.

- Đồng đội à. cứ nghĩ chúng ta là bạn bè.

nói dừng xe, quay đầu lại, đôi mắt rực rỡ thẳng vào mắt Tưởng Chiếu Vãn, giọng nói trầm thấp.

- Đến nơi , đồng đội của .

Tim Tưởng Chiếu Vãn đập mạnh một cái. Cô vừa tự mắng là mê trai, vừa mở cửa xe. Sau khi cảm ơn, cô bước vài bước về phía trước, quay đầu lại thì th xe của Tịch Hạc Hiên vẫn dừng lại phía sau.

Tịch Hạc Hiên mở cửa kính xe, tay chống lên cửa, dựa vào lưng ghế.

Gió đêm thổi làm bay mái tóc hơi dài của , đôi mắt hơi rủ xuống, toát lên vẻ quyến rũ khó tả.

Tưởng Chiếu Vãn một lúc, xoay vào nhà.

Cô kh cô gái trẻ dại, tự nhiên thể nhận ra những yếu tố tinh tế giữa cô và Tịch Hạc Hiên. Nhưng chính vì kh trẻ con, nên cô mới thể kiềm chế được, dập tắt chút rung động này.

Vừa tiếp quản c việc c ty, ý định ban đầu của Phù Đổng là để cô sang Mỹ một chuyến, xem xét tổng c ty.

Về bản chất, Tưởng Chiếu Vãn kh muốn ra nước ngoài, nhưng một số c việc liên quan quá nhiều đến tổng c ty, kh cũng . Cô định đưa Chu Phương cùng, nhưng Chu Phương vừa vào c ty, cường độ c việc đã chiếm hết thời gian. Hôm cô ra sân bay, Chu Phương vẫn cố gắng ra tiễn.

Tưởng Chiếu Vãn dựa vào cửa sổ xe cười.

- Sau này mọi chuyện sẽ tốt hơn.

Chu Phương nói.

- Đúng vậy, sự nghiệp đã quá tốt , cả chuyện tình cảm cũng thế, biết đâu sang Mỹ lại dẫn về một ngoại quốc đẹp trai thì .

Tịch Hạc Hiên ở ghế lái ho khan hai tiếng.

- Cái đó thì kh cần thiết, cứ tập trung vào c việc .

nói năng vô cùng đứng đắn, khiến Tưởng Chiếu Vãn bật cười một cách khó hiểu.

Chu Phương nói.

- cần thiết chứ, tóc vàng mắt x mang phong cách dị quốc hấp dẫn lắm nha.

Tịch Hạc Hiên mím môi, tr luận thêm vài câu.

Tưởng Chiếu Vãn chỉ cười lắc đầu bên cạnh. Cô vốn chỉ coi lời Chu Phương nói là chuyện đùa, hoàn toàn kh để tâm.

Nhưng kh ngờ, lời nói đó lại ứng nghiệm.

Mỹ, trụ sở chính của Phù thị.

Tưởng Chiếu Vãn đã đến được ba ngày, cô nh chóng làm quen với các nghiệp vụ cơ bản, vốn định nh chóng đặt vé máy bay về nước, nhưng trợ lý bên ngoài đã gõ cửa bước vào.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Tổng giám đốc Tưởng, Peter đã đợi cô ở phòng chờ ạ.

Tưởng Chiếu Vãn khựng tay lại, thở dài.

- biết .

M ngày ở Mỹ này, Tưởng Chiếu Vãn thực sự th khó chịu.

Kh vì lý do nào khác, mà chỉ vì một , tóc vàng mắt x mang phong cách dị quốc mà Chu Phương nhắc đến, Peter.

Cha của Peter là bạn thân lâu năm của Phù Đổng. nhỏ hơn cô bốn tuổi, hồi bé thường bám l chân cô để học tiếng Trung.

Lần này trở về, trùng hợp là cùng chuyến bay, Peter ngồi ngay bên cạnh cô, cực kỳ giỏi giao tiếp. Tưởng Chiếu Vãn lịch sự lắng nghe suốt chặng đường, cứ nghĩ xuống máy bay là xong, kh ngờ Peter lại còn là đối tác của Phù thị.

là một đối tác tốt. Dù mới hai mươi hai tuổi, đã nhận thức và tầm kh hề thua kém những lớn tuổi hơn.

Chỉ là, nói quá nhiều và quá lan man, cô hơi khó chịu.

Mải suy nghĩ, cô đã đứng trước cửa phòng chờ. Tưởng Chiếu Vãn vừa định mở cửa, đầu cô đột nhiên lại đau.

Cô thở dài, vừa mở cửa, một bóng tóc vàng đã lao tới ngay lập tức.

- Tưởng! Tiếng Trung của ! Đã tiến bộ !

Tưởng Chiếu Vãn lùi lại một bước, giữ khoảng cách thích hợp.

- Đúng là tiến bộ.

Peter sở hữu một gương mặt vô cùng mềm mại, đôi mắt màu x lục, mái tóc vàng ánh lấp lánh dưới ánh nắng.

cụp khóe mắt.

- Lạnh nhạt.

Tưởng Chiếu Vãn đóng cửa.

- Kh hề chuyện đó, đối xử với tất cả mọi đều như vậy.

Cô ngồi xuống ghế.

- Hôm nay chuyện gì ?

Do nghiệp gia đình của Peter hợp tác sâu rộng với Phù thị. Th thường, Peter sẽ kh tìm đến cô vì lý do cá nhân.

- Cha, bảo Trung Quốc. - Peter dừng lại một chút, suy nghĩ hồi lâu nói ra một từ.

- Chi nhánh, giống như Phù thị.

Tưởng Chiếu Vãn gật đầu.

- Được chứ.

- Cô sẽ giúp chứ? - Peter bước đến bên cạnh cô, đôi mắt x lục lấp lánh như bảo thạch.

Tưởng Chiếu Vãn vào mắt .

- Nếu thể đôi bên cùng lợi, đương nhiên sẽ giúp .

Lời nói kh hề mang chút tình cảm cá nhân nào, Peter bĩu môi.

- Thật qua loa, Tưởng thật sự lạnh nhạt.

- đã biết cả từ “qua loa” à, tiếng Trung học khá đ. - Tưởng Chiếu Vãn cười, chợt nhớ đến một bộ phim truyền hình cô từng xem lúc rảnh rỗi, cô nghiêm túc nói.

- lạnh lùng là vì bản tính trời sinh đã thế, kh vì bất cứ ều gì khác.

Nói xong, cô lại th thật buồn cười.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...