Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách

Chương 16:

Chương trước Chương sau

Xung qu kh hề tiếng động nào. Cô nghi hoặc quay đầu lại, thì th Peter đang chằm chằm vào cô kh chớp mắt.

- thế?

- À, kh gì. - Peter giật hoàn hồn, vành tai hơi ửng đỏ.

- Tiếng Trung của các cô miêu tả thứ gì đó đẹp, dùng từ gì?

Tưởng Chiếu Vãn khó hiểu.

- Đẹp?

Peter hít một hơi sâu, cô và nói một cách nghiêm túc.

- Khi cô cười, cô đẹp.

Tưởng Chiếu Vãn khựng lại, kh khí dường như cũng đ đặc trong khoảnh khắc đó.

Peter nói khẽ.

- Thực ra kh thích nói chuyện lắm, nhưng khi gặp cô, lại luôn muốn nói nhiều hơn. lẽ mọi chuyện diễn ra quá nh, nhưng lý trí của đã hoàn toàn theo trái tim .

Nụ cười trên mặt biến mất, tiến lên một bước, kéo khoảng cách giữa hai gần đến mức vô hạn. Cơ thể của trai vừa mới trưởng thành này vẫn còn mang hơi thở của ánh nắng.

- Tưởng, muốn nói…

Ring ring ring…

Một tiếng chu ện thoại đột ngột vang lên. Tưởng Chiếu Vãn giật hoàn hồn, lùi lại một bước.

- Xin lỗi.

Nói cô nhấc ện thoại, l lại bình tĩnh.

- Alo? Ai đ?

Căn phòng vô cùng yên tĩnh. Giọng nói trầm ấm của Tịch Hạc Hiên truyền đến từ đầu dây bên kia.

- Là .

Tưởng Chiếu Vãn ngẩn ra.

- lại gọi ện cho ?

- Hôm nay gặp hai trên đường và đưa họ về nhà . đoán là em muốn gặp họ. - Tịch Hạc Hiên bí ẩn nói.

- Ai cơ? - Tưởng Chiếu Vãn thắc mắc.

- Họ nói, là bà ngoại của em.

Tịch Hạc Hiên cười nói.

- Vậy, em muốn về nước ngay bây giờ kh?

C việc ở nước ngoài đã hoàn tất. Bản thân Tưởng Chiếu Vãn đã định về nước, chỉ vì một số lý do mà bị trì hoãn.

Sau khi cúp ện thoại, Tưởng Chiếu Vãn lập tức đặt chuyến bay sớm nhất, ngay trong đêm nay.

Peter đứng bên cạnh, mặt mày u ám cô đặt vé máy bay, cuối cùng cũng mở lời.

- Cô vội lắm ?

Tưởng Chiếu Vãn cất ện thoại, lơ đãng nói.

- À, việc gia đình.

Ông bà ngoại vẫn chưa biết chuyện cô ly hôn. Căn nhà cũ đã được bán , nhưng cô vẫn chưa nói với họ, cũng kh ngờ họ sẽ tìm đến cô.

Nghe Tịch Hạc Hiên kể, hai cụ đã đứng ngoài cửa hứng gió lạnh m tiếng đồng hồ. lái xe ngang qua đúng lúc, nếu kh thì kh biết sẽ bị lạnh đến mức nào. Nghĩ đến đây, lòng Tưởng Chiếu Vãn lại dâng lên sự xót xa.

Hồi bé, cô luôn nói lớn lên cũng sẽ ở bên bà. Kh ngờ khi trưởng thành, c việc ngày càng nhiều, thời gian ngày càng ít. Ban đầu cô còn gọi ện cho bà mỗi ngày, dần dần thành mỗi tuần một lần, mỗi tháng một lần. Thời gian về thăm cũng mỗi lúc một dài ra.

Lại còn để tự tìm cô, cô thực sự quá thất bại .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô gửi tin n sắp xếp lại c việc, để lại hai phụ trách đối ngoại một số c việc nội bộ sau đó, Peter, nói.

- Các nghiệp vụ sau này sẽ do Enlan xử lý, xin phép.

Cô vừa nói vừa bước ra cửa. Tay vừa chạm vào tay nắm cửa, cô lại nghe th Peter hỏi.

- trong ện thoại ban nãy là bạn trai cô ?

Tưởng Chiếu Vãn sững lại.

- Kh , là một bạn.

Vẻ mặt căng thẳng của Peter lập tức dịu . hỏi.

- Cô sẽ quay lại chứ?

- lẽ là kh. - Tưởng Chiếu Vãn kh hề do dự trả lời.

Cô kh muốn để lại bất kỳ sự nghi ngờ nào. Toàn bộ c việc cốt lõi của cô đều ở trong nước, nếu kh là việc đặc biệt quan trọng, cô sẽ kh cần ra nước ngoài.

- Được . sẽ đến Trung Quốc. - Ánh mắt Peter tối sầm lại.

Tưởng Chiếu Vãn gật đầu, mỉm cười.

- Hoan nghênh.

Peter. Ánh nắng bên ngoài đang rực rỡ, chiếu vào đôi mắt x lục của , như thể mạ thêm một tầng ánh sáng.

- Lời vừa nói, vẫn chưa nói hết.

Vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Tưởng Chiếu Vãn quay lại.

- đang nghe đây.

Peter vào mắt cô, ngừng lại một chút, nói một câu mà cô kh hiểu, cười và bước ra ngoài trước.

Tưởng Chiếu Vãn đứng ngây ra một lúc, chợt nhớ ra Peter một nửa dòng m.á.u Ý, chắc hẳn vừa nói tiếng Ý.

Nội dung gì cô cũng kh còn tâm trí để bận tâm nữa. Bây giờ cô chỉ muốn về gặp bà ngoại.

Chuyến bay từ New York đến Thượng Hải mất mười bốn giờ. Khi cô hạ cánh, đã là nửa đêm ở trong nước.

Trong đêm khuya, sân bay thưa thớt . Tưởng Chiếu Vãn liếc mắt đã th Tịch Hạc Hiên đang chờ đợi.

- Ông bà ngoại đâu? - Cô vội vàng chạy tới.

Tịch Hạc Hiên tiện tay nhận l hành lý của cô, vẻ hối hả của cô mà bật cười.

- Khuya thế này , chắc c là ngủ . đưa họ về nhà , thôi.

kéo vali ra ngoài. Thượng Hải vẫn lạnh. Vừa ra khỏi sân bay, gió thổi qua khiến Tưởng Chiếu Vãn kh khỏi rùng .

Cô th Tịch Hạc Hiên phía trước dừng lại, cởi áo khoác.

Tưởng Chiếu Vãn vội vàng nói.

- Kh cần, kh cần đâu.

Nhưng Tịch Hạc Hiên làm như kh nghe th, dứt khoát khoác chiếc áo lên cô. Hương bạc hà tươi mát ngay lập tức bao bọc l cô.

Tịch Hạc Hiên dịu dàng cô.

- Nếu em bị bệnh, kh biết ăn nói thế nào với hai cụ đâu.

Tai Tưởng Chiếu Vãn hơi đỏ, cô trấn tĩnh nói.

- Đúng là “ tình trong mộng của c chúng” khác, chu đáo và chuyên nghiệp thật.

- Em đang mỉa mai à? - Tịch Hạc Hiên cười một tiếng.

- Nhưng rõ ràng chưa từng một cô bạn gái nào, oan uổng quá.

- Trên mạng đều nói thế mà. Tại một gương mặt quá đào hoa thôi. - Tưởng Chiếu Vãn cười, bước vào xe.

- Em cũng một gương mặt đào hoa đ. - Tịch Hạc Hiên cũng bước vào xe. Trong kh gian kín, từ từ ghé sát lại phía ghế phụ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...