Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 30:
Nói , cô kh thèm Tịch Trình thêm một cái nào nữa, cứ thế bước thẳng ra ngoài. Cánh cửa mở ra đóng lại, một tiếng “Rầm” vang lên, ngăn cách hai thành hai thế giới.
Tưởng Chiếu Vãn ánh nắng ngoài cửa, đột nhiên thở phào một hơi dài, như thể xiềng xích của quá khứ đã hoàn toàn được gỡ bỏ.
Cô bước nh nhẹn ra ngoài. Chiếc Rolls-Royce màu trắng mở cửa sổ, Tịch Hạc Hiên đang tựa đầu chống tay, gió làm rối tung mái tóc , ếu t.h.u.ố.c cháy hết nằm kẹp giữa ngón tay, trong làn khói trắng lượn lờ, đôi mắt hơi nheo lại, toát lên vẻ lười biếng và gợi cảm khó tả.
Tưởng Chiếu Vãn hồi lâu mới bước lên xe. Tịch Hạc Hiên hỏi.
- Nói xong à?
Giọng ệu âm trầm. Tưởng Chiếu Vãn nhận ra sự kh vui của , cười nói.
- thế? Gặp em trai còn làm ghen à?
Tịch Hạc Hiên nhíu mày.
- ta kh em trai .
dừng lại, quay đầu kh muốn cô.
- cũng kh muốn em gặp ta.
Tưởng Chiếu Vãn vẻ mặt giận dỗi của , kh nhịn được bật cười. Cô đưa tay ôm l mặt , xoay đầu lại, vào mắt và nói.
- Chỉ là lần cuối cùng thôi, đừng nghĩ ngợi nhiều.
Quá đỗi dịu dàng… Tịch Hạc Hiên vào mắt cô, đưa tay nắm l tay cô, nói.
- …
Lời vừa ra khỏi miệng, ện thoại trong tay Tưởng Chiếu Vãn đột ngột reo lên, khiến tất cả những gì muốn nói lại tắc nghẹn trong cổ họng.
Tưởng Chiếu Vãn bu tay, nghe ện thoại. Giọng nói trong trẻo của Peter truyền đến từ đầu dây bên kia.
- Tưởng! đến Trung Quốc , cô đang ở đâu? cần cô đến đón! Hình như bị lạc …
Sắc mặt Tịch Hạc Hiên cứng đờ. Tưởng Chiếu Vãn liếc , thầm than trong lòng rằng hôm nay thật sự là ngày đen đủi.
Ở đầu dây bên kia, Peter vẫn đang lo lắng nói.
- Cha bảo đến Trung Quốc học cao học, giờ là sinh viên ở đất nước của các , cô kh thể bỏ mặc được.
nói năng gay gắt. Trong m tháng này, đã học được nhiều thứ về chủ nghĩa quốc gia, quen thói nâng một chuyện nhỏ lên tầm vĩ mô. kh tin, như vậy mà Tưởng Chiếu Vãn còn dám bỏ rơi ở sân bay.
Tưởng Chiếu Vãn nghe giọng ệu tự hào của , vừa buồn cười vừa bất lực.
- Gửi vị trí cho , sẽ đến đón .
Cô cúp máy, bên kia nh chóng gửi địa chỉ. Tịch Hạc Hiên cau mày.
- Em kh định để đón ta đ chứ?
Tưởng Chiếu Vãn cười.
- Em kh lái xe đến đây, cho em mượn xe của nhé?
Tịch Hạc Hiên cười lạnh một tiếng, đạp chân ga, chiếc xe lao vút ngay lập tức.
Địa chỉ Peter gửi khá xa. Khi đón được , trời đã tối. đến sớm, trường chưa khai giảng. May mắn thay, đồ đạc mang theo kh nhiều, Tưởng Chiếu Vãn đã đặt phòng khách sạn cho trên mạng.
Vừa ngẩng đầu lên, cô đã th Peter cô với vẻ mặt ai oán.
- Tưởng, cô định cho ở khách sạn ?
Tưởng Chiếu Vãn bật cười, chưa kịp lên tiếng thì Tịch Hạc Hiên đã nói trước.
- Chứ còn gì nữa?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giọng vừa lạnh vừa trầm, vô cớ khiến Peter cảm nhận được sự thù địch. vẫn nhớ đàn này, chính là đã lừa dối Tưởng Chiếu Vãn, vậy mà Tưởng Chiếu Vãn lại dễ dàng tha thứ cho ta!
hừ lạnh một tiếng.
- muốn ở nhà Tưởng!
Tịch Hạc Hiên cười lạnh lùng, nhấn từng chữ.
- ! Mơ! Đi!
Tưởng Chiếu Vãn ôm cái đầu đau nhức kh thôi.
- Được , được , sẽ ở khách sạn.
- Kh được. - Peter quay đầu lại, lại trở về vẻ đáng thương.
- sợ ở một .
Tưởng Chiếu Vãn nghẹn lại trong cổ họng, sang Tịch Hạc Hiên. Đối phương trưng ra vẻ mặt kiểu: “Em dám cho ta ở nhà em, sẽ ném cả hai xuống” khiến cô bất lực nói.
- Vậy các muốn thế nào?
- kh biết, sợ, kh muốn ở khách sạn một . - Peter nói.
Khóe môi Tịch Hạc Hiên cong lên nụ cười, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo như băng.
- Kh muốn ở khách sạn một à, được thôi, ở nhà .
Peter, cười nói.
- sẽ chăm sóc chu đáo…
Ánh mắt Tịch Hạc Hiên quá đáng sợ. Peter bỗng dưng rùng , kh khỏi run lên. vội vàng Tưởng Chiếu Vãn.
- …
- Dừng lại. - Tưởng Chiếu Vãn cắt ngang trước khi kịp nói.
- Thế này tốt . Kh ở khách sạn, cũng kh một nữa.
Cô thở phào nhẹ nhõm, quay đầu ra cảnh vật ngoài cửa sổ xe, mặc kệ hai họ.
Peter cứng họng. liếc Tưởng Chiếu Vãn, lại Tịch Hạc Hiên, hừ lạnh một tiếng, kh nói gì thêm.
M đêm này họ sống thế nào, Tưởng Chiếu Vãn kh hề hay biết. Tưởng Chiếu Vãn chỉ biết, mệt mỏi cả ngày trời cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Cô trở về nhà, cửa lại mở, cô hơi sửng sốt, cẩn thận bước vào thì ngửi th mùi thức ăn thơm lừng, sự cảnh giác trong lòng lập tức được thả lỏng.
Bước vào trong, quả nhiên th bà ngoại đang bưng thức ăn từ bếp ra. Th cô, họ vẫy tay, cười nói.
- giờ cháu mới về? Cơm nước làm xong hết này.
Lần trước cô để lại mật khẩu cho bà. Vốn định khi nào bận rộn xong sẽ về Cáp Nhĩ Tân thăm hai cụ, kh ngờ họ lại đến nh hơn cả cô.
Tưởng Chiếu Vãn vừa cảm động vừa áy náy, vội vàng tới giúp đỡ.
Bà ngoại ra phía sau cô.
- đẹp trai lần trước đâu ?
Tưởng Chiếu Vãn ngẩn ra một lát, sau đó mới hiểu bà đang nói đến Tịch Hạc Hiên, cô cười nói.
- Đương nhiên là về nhà ạ.
Bà ngoại thở dài.
- Bà cứ nghĩ, hai đứa cháu quan hệ gì đó chứ.
- Bà ngoại. - Tưởng Chiếu Vãn dở khóc dở cười, sau đó cùng bà ngoại cười đùa vui vẻ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.