Từ Gắn Bó Thân Thiết Đến Hố Sâu Ngăn Cách
Chương 31:
Bữa cơm diễn ra gần một tiếng đồng hồ. Tưởng Chiếu Vãn bảo bà ngoại ngồi xem TV trên ghế sofa, còn cô tự dọn dẹp bát đĩa vào bếp.
Vừa mở vòi nước định rửa bát thì tiếng chu cửa vang lên. Ông ngoại ra mở cửa. Tưởng Chiếu Vãn thò đầu ra , th Tịch Hạc Hiên và Peter chen nhau bước vào nhà.
Tịch Hạc Hiên vẫn giữ được vẻ đứng đắn, vào nhà chào hỏi bà ngoại. Còn Peter, vừa bước vào cửa đã bĩu môi về phía cô.
Giọng ệu ai oán vô cùng.
- Tưởng! ta bắt ngủ dưới sàn nhà.
Tưởng Chiếu Vãn nhướng mày, Tịch Hạc Hiên. Tịch Hạc Hiên nhún vai.
- bảo ta ngủ phòng khách, ta lại muốn ngủ phòng . kh thói quen ngủ chung với đàn khác.
- nghĩ muốn ngủ với ? Phòng khách của kh trải giường! - Peter nói.
Tịch Hạc Hiên cười lạnh.
- Tự kh biết trải ? Sống uổng phí b lâu nay.
Đây là lần đầu tiên Tưởng Chiếu Vãn nghe Tịch Hạc Hiên cãi nhau kh hề nể nang như vậy với khác, nhất thời cảm th vừa mới lạ vừa buồn cười.
Bên này Peter kh cãi lại được, mặt đỏ bừng.
- Tưởng! Cô xem ta kìa!
Tưởng Chiếu Vãn dở khóc dở cười. Bà ngoại đứng bên cạnh th th niên này, đ.á.n.h giá vài lượt, cười nói.
- Trời ơi, lại tủi thân thế này, tối nay ngủ nhà bà cháu.
Bà ngoại vốn thích những đáng yêu, hễ th dễ thương là kh kiềm lòng được.
Peter tóc vàng mắt x biếc. Tuy đã trưởng thành, nhưng đôi mắt to tròn, sáng lấp lánh, đuôi mắt hơi cụp xuống, tr vẻ tội nghiệp vô tội, tinh tế hệt như búp bê bán trong cửa hàng đồ thủ c.
Bà ngoại vừa th đã thương xót vô cùng.
Peter th Tưởng Chiếu Vãn kh hề động tĩnh gì, bèn đảo mắt một cái, thuận theo tay bà ngoại, đến bên cạnh bà, đáng thương nói.
- Cháu sợ chị Tưởng kh đồng ý.
Nói xong còn kh quên cẩn thận liếc Tưởng Chiếu Vãn. Mùi trà x lan tỏa khắp nhà, Tưởng Chiếu Vãn gần như bị cái mùi này làm cho kh thốt nên lời. Nhưng bà ngoại lại trưng ra vẻ mặt hiền từ.
- chị Tưởng lại kh đồng ý được, kh đồng ý thì bà mắng cho.
- Bà ngoại là tuyệt nhất. - Peter nhân cơ hội trốn sau lưng bà ngoại, đắc ý Tịch Hạc Hiên.
Sắc mặt Tịch Hạc Hiên tối sầm lại. Ông ngoại đứng bên cạnh vỗ vai an ủi.
- già , thích trẻ con.
Tịch Hạc Hiên im lặng một lát, khóe môi từ từ cong lên. Tưởng Chiếu Vãn.
- cũng muốn ở đây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tưởng Chiếu Vãn ôm đầu.
- Đừng làm loạn nữa.
- sợ bóng tối. Em thể chọn đưa về nhà ở, hoặc là ở nhà em ngay bây giờ. - Tịch Hạc Hiên mỉm cười.
Tóm lại, kh đời nào để Tưởng Chiếu Vãn và Peter ở cùng nhau cả đêm.
Peter lạnh mặt, vừa định mở miệng nói gì đó, bà ngoại đã cười nói.
- Ôi chao, Hạc Hiên cũng ở, Hạc Hiên cũng ở, đ thì vui hơn.
Lời Peter định nói lập tức nghẹn lại trong cổ họng. quay sang Tịch Hạc Hiên, ánh mắt hai va chạm trong kh trung, suýt chút nữa là tóe lửa.
Tưởng Chiếu Vãn ôm cái đầu đau nhức kh ngừng, đang nghĩ xem tối nay làm , ngoại bên cạnh tới vỗ vai cô.
- Cháu thích ai? Tối nay thay cháu kiểm tra.
Tưởng Chiếu Vãn nụ cười trên mặt ngoại, đầu càng đau hơn.
Tưởng Chiếu Vãn chưa từng nghĩ ngày nhà lại chật cứng như vậy, may mà phòng ốc vẫn đủ. Chỉ là đêm nay chắc c sẽ kh ngủ được .
Mười một giờ đêm, bà ngoại cuối cùng cũng ngủ. Tịch Hạc Hiên và Peter vẫn còn ngồi xem TV trên ghế sofa. Tưởng Chiếu Vãn cứ th hai họ là đau đầu, cô đành ở lì trong phòng, suy nghĩ lung tung một hồi cũng .
Cô ngủ kh sâu, kh biết đã ngủ được bao lâu thì bị tiếng lục lọi tủ lạnh trong phòng khách đ.á.n.h thức. Bước ra xem, hóa ra là Tịch Hạc Hiên.
- đang làm gì vậy? - Cô ngáp một cái, những khác. Cửa phòng bà ngoại đều đóng, Peter vì đề phòng Tịch Hạc Hiên giở trò nên cửa phòng vẫn mở, chỉ là ta đã ngủ say như c.h.ế.t, trầm đến mức động đất lẽ cũng kh đ.á.n.h thức nổi.
Tịch Hạc Hiên lục lọi tủ lạnh tìm th gia vị.
- chưa ăn tối, đói , tìm chút gì đó ăn.
cầm gói mì trên tay Tưởng Chiếu Vãn.
- Em ăn một chút kh?
Phản ứng đầu tiên của Tưởng Chiếu Vãn là từ chối, nhưng vừa th khuôn mặt Tịch Hạc Hiên, cô đột nhiên cảm th hơi đói, vì kh làm nên cô gật đầu.
Tịch Hạc Hiên cười một tiếng, đóng cửa bước vào bếp. mặc một chiếc sơ mi, thắt dây tạp dề, càng làm nổi bật thân hình vai rộng eo thon của , từ phía sau, bóng lưng vô cùng thẳng tắp.
Tưởng Chiếu Vãn kh khỏi thêm hai lần, trêu chọc.
- Em cứ tưởng kh biết nấu ăn.
Tịch Hạc Hiên nghe vậy, quay đầu cười nói.
- Tùy thôi, chỉ…
- Dừng lại. - Tưởng Chiếu Vãn cắt ngang lời .
- Dòng m.á.u nhà các đều thích nói câu này à? đừng nói nữa, em bị ám ảnh tâm lý .
Cô vẫn còn nhớ Tịch Trình đã từng nói thế nào, sau đó lại thắt tạp dề trong nhà phụ nữ khác ra .
Tịch Hạc Hiên khuôn mặt cô, cũng đoán được phần nào, sắc mặt lập tức thay đổi, quay đầu nồi mì đang sôi, kh nói gì nữa. Trong bếp chỉ còn lại tiếng nước sôi làm mì lăn tăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.