Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 19:
Ngày hôm sau
Ân Nguyệt để Hương Lan búi cho một búi tóc đơn giản, cài thêm trâm bạc hình mặt trăng.
“Tiểu thư mặc bộ váy này thật đẹp.”
Hương Lan say mê Ân Nguyệt. Hôm qua nàng th bộ váy màu trắng trà này còn th quá đơn giản, kh ngờ tiểu thư mặc vào lại đẹp đến vậy, dung nhan nửa che, vẫn kh giấu được vẻ phương hoa.
“Cũng kh tệ, đơn giản là tốt, mặc diêm dúa lòe loẹt lại mất vẻ th nhã.”
Khi Ân Nguyệt đeo mạng che mặt xuất hiện trước mặt mẹ con Trâu thị, Ân Văn Dao trang phục của Ân Nguyệt, đáy mắt xẹt qua một tia âm hiểm.
Rõ ràng đã sai mang đến bộ váy đơn sơ nhất, vì mặc trên nàng lại cảm giác thoát tục như tiên nữ giáng trần.
Các tiểu thư quan lại trẻ tuổi ở kinh thành đa số đều thích mặc những bộ váy màu đỏ hải đường, vàng ngỗng, x liễu, mới tr kiều diễm rạng rỡ.
“Đúng là xấu lắm chiêu, đeo mạng che mặt là khác kh biết nàng ta xấu ?” Ân Văn Dao nghiến răng lẩm bẩm.
Khi nói chuyện, Ân Nguyệt đã đến gần. Gần đây Ân Văn Dao diễn vai em gái tốt bụng trước mặt Ân Nguyệt sắp kh diễn nổi nữa .
Với tính cách của nguyên chủ, sẽ kh chấp nhặt với Ân Văn Dao, lẽ còn cho rằng nghe nhầm, đây chính là lý do Ân Văn Dao kh kiêng nể gì.
“Nếu kh muốn th ta, ta thể kh .” Ân Nguyệt vẻ mặt ngây thơ, nói được nửa câu thì dừng bước, quay làm bộ muốn quay về.
“Nguyệt nhi nói gì vậy, con vừa nãy cứ nhắc mãi đến con, lại kh muốn th con.”
Trâu thị th vậy vội vàng mở lời giữ lại, lần này là Lão phu nhân đích thân căn dặn để Ân Nguyệt cùng , nếu ở cửa mà quay về, Lão phu nhân biết được e rằng lại giáng sắc mặt cho bà ta xem.
Nói Trâu thị quay đầu lườm con gái một cái, ánh mắt đầy vẻ trách cứ, đứa con gái này gần đây lúc nào cũng kh giữ được bình tĩnh.
Ân Văn Dao th dáng vẻ của Ân Nguyệt, vừa sốt ruột vừa tức giận, nhưng vẫn nhịn, trên mặt nở nụ cười mà đến cả mẹ ruột của nàng ta cũng kh chịu nổi.
“Tỷ tỷ hôm qua kh nói muốn xem các vị c tử , giờ lại đổi ý ?”
“Ta xấu xí, sợ ra ngoài làm mất mặt, thôi kh nữa.” Ân Nguyệt khẽ nhíu mày tú lệ, thở dài một tiếng, lại nhấc chân bước .
“ thể, tỷ tỷ tiên tư ngọc sắc, kẻ nào kh mắt dám nói tỷ tỷ xấu.” Kẻ kh mắt đích thân là Ân Văn Dao nghiến răng nói.
“ nói lý, vậy thôi.”
Lời nói thay đổi quá đột ngột, khi mẹ con Trâu thị kịp phản ứng lại, Ân Nguyệt đã bước về phía xe ngựa ngoài phủ môn.
Hương Lan th tiểu thư nhà đã , bèn vội vã khom chào mẹ con Trâu thị, theo sau lên xe ngựa của hầu phía sau.
“Nàng ta dám đùa ta.” Ân Văn Dao xốc váy lên định x tới.
May mà Trâu thị nh tay lẹ mắt, kéo nàng ta lại, tránh được một trận phong ba.
Trên đường , Ân Văn Dao cứ nín nhịn mãi, đến cổng phủ Trưởng C chúa thì mặt đỏ bừng, cũng coi như khả năng nhẫn nại đã tăng lên.
Yến tiệc mùa xuân, các phu nhân đưa tiểu thư và c tử đến tham dự, cả con phố tắc nghẽn nước chảy kh lọt.
Xe ngựa di chuyển chậm chạp, gần đến cổng thì càng kẹt cứng, Ân Nguyệt cố tình làm ra vẻ nhàn nhã để chọc tức , Ân Văn Dao kh muốn ở chung xe ngựa với Ân Nguyệt thêm một khắc nào.
Thế là nàng ta kéo Trâu thị xuống xe ngựa sớm hơn, khi Ân Nguyệt xuống xe thì mẹ con Trâu thị đã xa, bỏ Ân Nguyệt lại phía sau.
“Vị nữ tử đeo mạng che mặt kia là ai thế?” Kh ít cũng xuống xe sớm như họ, th Ân Nguyệt từ xe ngựa của phủ Tể tướng bước xuống, các quý nữ xung qu bắt đầu bàn tán.
“Đây kh là Nhị tiểu thư của phủ Tể tướng ?”
“Kh , Nhị tiểu thư đã cùng Ân phu nhân , kìa... ở đằng kia.”
“ lẽ là nha hoàn , cách ăn mặc cũng kh giống tiểu thư, nhưng nha hoàn của phủ Tể tướng này khí chất lại xuất chúng đ chứ.”
Ân Nguyệt chưa từng tham gia loại yến tiệc này, trong kinh thành quyền quý ít ai còn nhớ phủ Tể tướng còn một vị Đại tiểu thư.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ai biết được sắc đẹp dưới lớp mạng che mặt kia thế nào, ta th chắc là xấu xí nên kh dám lộ mặt.”
Ân Nguyệt kh nghe th những lời bàn tán này, nh đã cùng Hương Lan đến trước cổng phủ.
“Cô nương nhà ai... thiệp mời kh?” Quản sự đón khách trước cổng, Ân Nguyệt nha hoàn kh giống nha hoàn, tiểu thư lại kh th ai ăn mặc tồi tàn như vậy, suýt nữa kh nói nên lời.
Hèn chi hai kia chạy nh như vậy, hóa ra là chờ ở đây.
“Ta kh thiệp mời.”
“Kh thiệp mời kh thể vào.” Quản sự nghe Ân Nguyệt kh thiệp mời lập tức thu lại nụ cười, hóa ra cô nương này kh khách mời, lại dám trà trộn vào phủ Trưởng C chúa.
“Ta là đại phu của Huệ Nhân Đường, đây là dược đồng của ta.” Ân Nguyệt chỉ Hương Lan nói.
“Hôm nay phủ nhiều nữ quyến đến, thái y kh tiện, C chúa mời ta đến đây chờ lệnh.”
“Ta lại kh biết chuyện này.” Quản sự nghi hoặc.
“C chúa làm việc còn cần giao đãi với ngươi ?” Ân Nguyệt đột nhiên cau mày nói với giọng nghiêm khắc.
Khí thế của Ân Nguyệt hoàn toàn bộc phát, nhất thời khiến vị quản sự này bị dọa sợ, chẳng qua chỉ là một quản sự nhỏ ở tiền viện phủ C chúa, C chúa việc quả thực cũng sẽ kh giao đãi với .
Nhưng trong lòng vẫn còn nghi ngờ, liếc mắt Ân Nguyệt nói: “Đại phu kh th cô mang theo hòm thuốc?”
“Phủ C chúa kh phòng thuốc ?” Ân Nguyệt l ra cây kim bạc mang theo bên trong tay áo cho quản sự xem.
“Ngươi đợi ở đây một lát, ta thỉnh thị quản gia.”
Cuối cùng quản sự cũng tin được vài phần, khi quay vào, Ân Nguyệt cùng Hương Lan nhẹ nhàng theo sau trà trộn vào. Lúc này trước cổng phủ đ đúc, kh ai chú ý đến bóng dáng của bọn họ.
Hương Lan kh nhịn được giơ ngón cái lên với Ân Nguyệt, c lực nói xạo của tiểu thư nhà lại một lần nữa làm mới nhận thức của Hương Lan.
Hai theo các tiểu thư các nhà vào nội viện, càng sâu vào, trong lòng càng thêm kinh ngạc.
Trưởng C chúa quả kh hổ là nữ nhi được tiên đế sủng ái nhất, sự lộng lẫy của phủ C chúa này thể sánh ngang với cung ện, e rằng những thứ tốt đẹp nhất từ khắp đại giang nam bắc đều được dọn về đây kh ít.
Chương nhỏ này vẫn chưa xong, mời bấm vào trang tiếp theo để tiếp tục đọc nội dung hấp dẫn phía sau!
Bước vào cổng phủ, sau bức bình phong là một khu giả sơn suối nước, dòng nước chảy thẳng vào hồ nội viên, lại còn là hồ nước sống. Đi qua lan can cầu, men theo hành lang bên cạnh bước lên bậc thang, con đường qu co dẫn vào chốn u tịch, vượt qua từng bức tường viện, mỗi bước một cảnh.
Lúc này trong lòng Ân Nguyệt chỉ bốn chữ: Hào kh còn tính .
Trung tâm vườn hoa phủ C chúa một hồ nước nhân tạo, trên hồ cầu bắc ngang dẫn thẳng đến đình giữa hồ.
Khách khứa l hồ làm trung tâm, chia làm hai bên đ tây, nam nữ riêng biệt.
“Các ngươi nghe nói chưa? Cảnh Vương sắp ban sư hồi triều đó.”
“Đó chính là Chiến Thần của Vân Lê quốc chúng ta.”
“Cảnh Vương chinh chiến ba năm, nay đã ở tuổi nhược quán, nói kh chừng Thánh Thượng nh sẽ ban hôn cho Cảnh Vương.”
Yến tiệc còn chưa bắt đầu, các tiểu thư quen biết nhau, ba năm một nhóm trò chuyện, khi Ân Nguyệt và Hương Lan đến bên hồ phía Tây, liền nghe th nhiều đang bàn luận về Cảnh Vương.
“Ta vô tình nghe cha và trưởng nghị sự, nói Cảnh Vương sát nhân kh chớp mắt, nơi qua thi cốt chất thành núi m.á.u chảy thành s, hung tàn đến vậy... cô nương nhà nào dám làm Vương phi của .”
“Hôm trước ta còn nghe tì nữ bên cạnh nói, bên ngoài đang đồn Cảnh Vương mặt mũi hung ác, lại vẻ ngoài đầu báo mắt tròn, hàm én râu cọp, trẻ con th cũng sợ khóc.”
“Nghe nói... lần này Trưởng C chúa ý muốn chọn lựa Vương phi cho Cảnh Vương.”
Gần đây kinh thành liên tục những tin đồn tiêu cực về Cảnh Vương, các gia đình đều giấu kỹ con gái , sợ rằng quá nổi bật lại bị Hoàng Thượng để mắt tới.
Cảnh Vương Tiêu Lăng Diễm từ nhỏ đã ra trận, các quý nữ kinh thành cơ bản kh ai từng th dung mạo thật của .
Ân Nguyệt nghe những lời này, trong lòng kh khỏi thở dài, nàng dẫn Hương Lan tìm một gian lương đình ít để nghỉ ngơi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.