Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 20:
“Vị tiểu thư này là nhà ai, vì lại đeo mạng che mặt?”
“Hình như trước đây chưa từng gặp.”
Lúc này đột nhiên phát hiện ra Ân Nguyệt đang đứng một , th nàng ăn mặc giản dị, liền tưởng là con gái của quan viên mới nhậm chức.
“Tỷ tỷ, hóa ra tỷ trốn ở đây, tìm mãi kh th.”
Ân Văn Dao cùng Trâu thị bái kiến Trưởng C chúa xong, liền cùng các tiểu thư khác đến vườn hoa.
Kh ngờ vừa đến đã th Ân Nguyệt, Ân Văn Dao còn sợ Ân Nguyệt kh vào được nên đã đặc biệt căn dặn tiền viện xem xét tình hình.
Việc bỏ Ân Nguyệt lại phía sau chẳng qua là muốn làm nàng ta mất mặt một chút, th chú ý đến Ân Nguyệt, nàng ta liền cố ý tiến lên.
“Văn Dao , đây là tỷ tỷ trong lời đồn của ?” Triệu Linh, con gái của Hộ bộ Thượng thư, là bạn thân của Ân Văn Dao, Hộ bộ Thượng thư thuộc phe Thịnh Vương Tiêu Dật Thần.
“Đúng là trưởng tỷ Ân Nguyệt trong nhà ta. Các vị đừng để ý, tỷ tỷ ta từ nhỏ yếu ớt, kh tự tin vào dung mạo của , sợ bị ta chê cười.”
“Thì ra là Đại tiểu thư phủ Tể tướng xấu xí vô tài kia, vị Đại tiểu thư này kh trước giờ chưa từng ra khỏi nhà ?”
“Ta th nàng ta tuổi cũng kh còn nhỏ nữa, nên đành ra ngoài tự tìm đường thôi.” Triệu Linh biết Ân Văn Dao vốn kh ưa vị tỷ tỷ này.
“Tiểu thư...” Hương Lan th những này ngay trước mặt tiểu thư nhà mà bàn tán như vậy, hoàn toàn kh giữ thể diện cho nàng, lo lắng Ân Nguyệt sẽ buồn lòng.
“Kẻ th thế nào thì nói thế đó, ta th các vị... là đã nói ra những suy nghĩ giấu kín trong lòng b lâu nay đúng kh?”
“Yến tiệc mùa xuân của Trưởng C chúa hàng năm đều mời các tài tuấn trẻ tuổi, đừng nói với ta... các vị kh biết vì .” Ân Nguyệt ánh mắt trêu tức quét qua m đang cười nhạo nàng.
“Ngươi... thật đúng là trơ trẽn vô sỉ.” Triệu Linh bị lời nói ểm trúng, xấu hổ tức giận chỉ vào Ân Nguyệt.
“Đây là ta nói đúng ? Ngượng quá hóa giận à?”
“Đừng ngại chứ... suy nghĩ như vậy ta cũng thể hiểu, dù tuổi của ngươi cũng kh nhỏ hơn ta, quả thực sẽ càng sốt ruột hơn.”
“Các vị chẳng lẽ kh nghĩ như vậy...?” Ân Nguyệt ánh mắt quét qua m vị tiểu thư còn lại mang ý xấu nói.
Các tiểu thư nh chóng tránh ánh mắt của Ân Nguyệt, sợ bị nàng trúng, trở thành mục tiêu của nàng.
Mặc dù mọi đều biết rõ mục đích của yến tiệc mùa xuân, nhưng kh ai dám nói thẳng ra như vậy.
Triệu Linh th mọi bằng ánh mắt kỳ lạ, bỗng cảm th xấu hổ vô cùng, kh thể ở lại nơi này thêm một khắc nào, nàng ta hung hăng trừng mắt Ân Nguyệt, quay rời .
Mọi nhau, th Ân Nguyệt hoàn toàn kh theo lối cũ, chẳng tìm được gì thú vị liền cũng tản .
Ân Văn Dao phát hiện miệng lưỡi của Ân Nguyệt ngày càng lợi hại, lại còn kh biết xấu hổ, cái gì cũng dám nói.
Vừa quay định mở miệng, thì th Ân Nguyệt đang cười như kh cười , ánh mắt như thể xuyên thấu nàng ta.
Ân Văn Dao trợn tròn mắt, khó tin Ân Nguyệt, tiện nhân này đang chế giễu nàng ta ?
Ngay lúc Ân Văn Dao sắp kh kiềm chế được lửa giận, quản sự phủ Trưởng C chúa đến truyền gọi mọi vào Lãng Hoa Điện nhập tiệc.
Ân Văn Dao trừng mắt Ân Nguyệt một cái, ngẩng cằm dẫn nha hoàn của rời trước một bước.
Ân Nguyệt bóng lưng nàng ta, càng càng th Ân Văn Dao lúc này giống hệt một con c kiêu ngạo.
Lãng Hoa Điện, quả thực khác biệt so với vẻ êu lương họa đống, kim bích huy hoàng của tiền viện.
Bước vào ện, lập tức bị một bầu kh khí trang nhã bao trùm, nơi đây chủ yếu dùng gỗ và lụa tơ tằm màu nhã nhặn để trang trí, bàn ghế xà ngang đều được êu khắc hoa văn, cổ kính nhưng kh hề đơn ệu.
Trong ện, khách nam khách nữ cũng chia thành hai bên mà ngồi. Ân Nguyệt tìm được vị trí của ngồi xuống, lần này Ân Văn Dao lại an phận .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Trưởng C chúa giá lâm!” Theo tiếng hô lớn từ bên ngoài ện, Trưởng C chúa cùng vài vị phu nhân cùng nhau tiến vào ện, Trâu thị cũng ở trong số đó.
Nghe tiếng vọng lại, chỉ th Trưởng C chúa mặc một bộ cung trang lộng lẫy, trường bào màu tím thêu hoa văn chỉ vàng, tay áo khảm ngọc trai, cao quý mà th nhã.
Giữa búi tóc búi cao, trâm cài tóc đính đá quý lấp lánh ánh sáng, làn da trắng như tuyết, đôi mắt sâu thẳm sáng ngời, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ thong dong và tự tin.
Ánh mắt mọi nàng đều tràn đầy kính nể và ngưỡng mộ, bởi vì nàng kh chỉ là một vị Trưởng C chúa cao quý, mà còn là một nữ nhân đầy trí tuệ và uy nghiêm.
Cứ ngỡ Trưởng C chúa đã ngoài tứ tuần sẽ chút lão hóa, kh ngờ lại trẻ trung đến vậy.
Trưởng C chúa là nữ nhi được tiên đế sủng ái nhất, cùng với đương kim Thánh Thượng là đệ ruột. Sau khi Văn Đức Đế đăng cơ đã phong chị ruột của làm Trưởng C chúa, ban phủ C chúa.
“Bái kiến Trưởng C chúa ện hạ!” Mọi đứng dậy hành lễ.
“Kh cần đa lễ, chư vị đều đứng dậy nhập tiệc .”
Trưởng C chúa nói vài lời xã giao với giọng ệu ôn hòa, căn dặn khai tiệc.
Các tỳ nữ chờ sẵn ngoài ện nối đuôi nhau vào, bắt đầu bày món ăn từng bàn.
Một tỳ nữ đang bưng rượu trái cây, khi ngang qua nàng kh biết bị cái gì vấp , làm đổ rượu trái cây lên váy của Ân Nguyệt.
“Nha đầu này, lại vụng về đến thế, lỡ làm tỷ tỷ ta bị thương thì .” Ân Văn Dao th vậy lên tiếng trách mắng tỳ nữ.
“Nô tỳ đáng chết... xin tiểu thư tha tội!” Tỳ nữ vội vàng quỳ xuống nhận tội.
Nghe Ân Văn Dao lên tiếng thay trách mắng tỳ nữ, Ân Nguyệt hờ hững liếc vạt váy bị rượu trái cây làm ướt nói: “Kh , một bộ váy thôi mà.”
“Nô tỳ dẫn tiểu thư sương phòng thay y phục.” Tỳ nữ nói năng lắp bắp, ánh mắt lảng tránh, vẻ mặt đầy bối rối.
Lúc này Ân Nguyệt mới phát hiện, Hương Lan nói tiểu tiện, đến giờ vẫn chưa quay lại.
Ân Văn Dao sẽ thay nàng bênh vực kẻ yếu, trừ khi đầu óc nàng ta bị úng nước.
Ân Nguyệt cảm th một tia âm mưu xẹt qua, “Nha hoàn của ta vẫn chưa về, kh ai đến xe ngựa l y phục.”
“Hương Lan này cũng chẳng biết chạy đâu lười biếng, tỷ tỷ cứ theo tỳ nữ này đến sương phòng trước, ta sẽ sai Tuyết Bình xe ngựa l y phục cho tỷ.” Ân Văn Dao đột nhiên tỏ vẻ nhiệt tình nói.
“Tiểu thư y phục bị ướt thật bất tiện, vẫn nên theo nô tỳ đến sương phòng trước ạ.” Tỳ nữ nói với một chút vội vã khó nhận ra.
Ân Nguyệt cũng muốn xem đám này lại giở trò gì, bèn kh nói thêm, đứng dậy theo tỳ nữ này đến hậu viện.
Kh lâu sau, tỳ nữ dẫn Ân Nguyệt đến một sân viện.
Tỳ nữ chỉ vào sương phòng trong sân nói: “Đây là sương phòng được sắp xếp cho tiểu thư nghỉ ngơi, xin tiểu thư hãy đợi một lát bên trong.”
“Cô nương chẳng lẽ dẫn nhầm đường ? Nơi đây vẻ vắng vẻ, kh giống chỗ để ta nghỉ ngơi.”
“Cô nương lo nghĩ nhiều , chính vì nơi đây vắng vẻ nên mới thích hợp cho nữ quyến nghỉ ngơi.” Nét hoảng loạn trong mắt tỳ nữ chợt lóe qua.
“Chắc hẳn vị tỷ tỷ kia đã mang y phục của tiểu thư đến , nô tỳ tiền viện đón nàng trước.” Tỳ nữ nói xong liền vội vàng rời .
cánh cửa phòng đóng chặt trước mắt, Ân Nguyệt kh dám lơ là, khẽ khàng đẩy cửa bước vào.
“Ân Văn Dao này đúng là chịu chơi lớn...”
Vừa vào cửa, Ân Nguyệt đã th một nam tử nằm trên chiếc sạp mềm trước cửa sổ, suýt nữa thì kinh ngạc đến ngây .
Ánh trăng từ ngoài cửa sổ đổ xuống, những tia sáng dịu nhẹ trải trên làn da trắng hơn tuyết của nam tử, phác họa nên đường nét hoàn hảo như được êu khắc.
Thế gian này lại nam tử đẹp đến nhường này?
Chưa có bình luận nào cho chương này.