Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 21:
Và sau khi cảm thán xong, Ân Nguyệt đóng cửa lại, vung tay rắc tán mềm gân.
Bất ngờ, nam tử đột nhiên mở bừng đôi mắt, ánh đầy sát khí hướng về Ân Nguyệt, lập tức khiến nàng chút cảm giác nghẹt thở.
Sau một thoáng ngây , Ân Nguyệt bước tới, cười khẩy nói: “Trừng mắt ích gì, đây là tán mềm gân đặc chế của ta, hạ gục một con voi cũng kh thành vấn đề.”
Nói thì cũng nói lại, đôi mắt của nam tử này thật đẹp, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm.
Hàng mi đen dài rậm rạp, như cánh vũ nhẹ nhàng lay động trên mi mắt, đáy mắt tựa vực sâu vô tận khó lòng thấu.
“Đẹp trai như vậy cớ lại làm cái nghề này, Ân Văn Dao đã cho ngươi lợi lộc gì?” Ân Nguyệt vừa đặt câu hỏi, vừa say sưa ngắm vẻ đẹp.
Lúc này, Tiêu Lăng Diễm hối hận khôn nguôi, kh nên khinh suất như vậy, lại mắc mưu tiểu nha đầu này.
Tiêu Lăng Diễm bí mật trở về kinh, ngoài những thân tín bên cạnh, chỉ Trưởng C chúa biết.
Thuở nhỏ mất mẹ, Tiêu Lăng Diễm trải qua đủ loại bắt nạt và mưu tính trong cung, suýt chút nữa mất mạng, là Trưởng C chúa thương yêu, bảo vệ bên nhiều năm.
Lần này chính là bị vị cô cô này dụ dỗ đến, nhất quyết bắt ở lầu gác phía Tây khu vườn để xem mặt các cô nương, Tiêu Lăng Diễm bất đắc dĩ, đành đến sân viện từng ở khi còn nhỏ để tìm sự yên tĩnh.
Khi Ân Nguyệt vừa đến gần sân viện, đã cảnh giác phát hiện ra.
Khi Mặc Ảnh định hiện thân, Tiêu Lăng Diễm nghe th tiếng Ân Nguyệt nói chuyện với nha hoàn, bèn lập tức ngăn Mặc Ảnh lại.
Th Ân Nguyệt bước vào sương phòng, càng nhắm mắt giả vờ ngủ, muốn xem nàng định làm gì.
Ai ngờ Ân Nguyệt vừa vào đã rắc tán mềm gân, Tiêu Lăng Diễm toàn thân chợt chấn động, phát hiện ra ều bất ổn, lập tức mở bừng đôi mắt, một cảm giác vô lực tràn khắp toàn thân.
Tiêu Lăng Diễm ngước mắt Mặc Phong trên xà nhà, quả nhiên ta cũng trúng chiêu giống .
Tuy nhiên, khi ánh mắt rơi vào búi tóc trên đầu Ân Nguyệt, đồng tử Tiêu Lăng Diễm chợt co rút.
chằm chằm vào chiếc trâm cài tóc Ngân Nguyệt trên đầu Ân Nguyệt, chiếc trâm này giống hệt chiếc trâm mà cô gái trong rừng trúc hôm đó đã đeo.
Vừa nãy khi nghe giọng Ân Nguyệt, Tiêu Lăng Diễm đã cảm th một chút quen thuộc.
Xem ra đoán kh sai, trước mắt chính là cô gái mà đã tìm kiếm b lâu.
Bị vẻ đẹp mê hoặc, Ân Nguyệt hoàn toàn kh ý thức được đã bị khác để mắt đến.
khuôn mặt nam tử, nàng vẫn còn nghi ngờ làn da nam tử này lẽ còn trơn hơn cả trứng gà bóc vỏ, vừa nghĩ vừa vươn tay ra.
Lúc này, Tiêu Lăng Diễm kh thể nói, toàn thân chỉ còn đôi mắt thể cử động, đang trợn tròn nàng một cách sắc bén, nữ tử này chẳng lẽ kh biết xấu hổ ?
Bị trừng mắt một cái, Ân Nguyệt bừng tỉnh mới phát hiện, kh biết từ lúc nào ngón tay nàng đã lướt qua gò má … Ừm… quả nhiên là trơn láng.
Nhưng… đôi mắt này chút quen thuộc.
mãi nửa ngày, Ân Nguyệt cũng kh nhớ ra đã gặp ở đâu.
Khi gặp nhau trong rừng trúc, Tiêu Lăng Diễm đeo mặt nạ che mặt, lại đang hôn mê, Ân Nguyệt nhất thời kh nghĩ đến .
Đúng lúc Ân Nguyệt đang bối rối, đột nhiên phát hiện động tĩnh ở cửa, một bóng lén lút di chuyển qua lại.
Ân Nguyệt khẽ khàng đến gần cửa, dùng sức mạnh mẽ mở toang cửa né sang một bên, bên ngoài bất ngờ ngã nhào vào.
Ân Nguyệt nh chóng tiến lên, dùng một nhát c.h.é.m tay khiến đối phương bất tỉnh.
Khi Ân Nguyệt lật dưới đất lên, rõ là Ân Văn Dao, nàng chẳng hề l làm kinh ngạc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ân Nguyệt đột nhiên cười một cách tà ác, kéo Ân Văn Dao ném lên chiếc sạp mềm.
Còn tử tế đặt nàng ta ngay cạnh Tiêu Lăng Diễm.
Th hành động này của Ân Nguyệt, đồng tử Tiêu Lăng Diễm chợt co rút, l mày tràn đầy sự chán ghét.
Là mắc bệnh sạch sẽ, vô cùng kháng cự sự gần gũi của Ân Văn Dao, lúc này Tiêu Lăng Diễm lẽ chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cả hai nàng.
sắc mặt nam tử biến đổi rực rỡ, Ân Nguyệt vui vẻ nói: “Đổi cũng vậy, nào… vui vẻ lên .”
Nói Ân Nguyệt dùng hai ngón tay xoa xoa khóe miệng Tiêu Lăng Diễm.
Ân Nguyệt trong ánh mắt giận dữ của Tiêu Lăng Diễm, nghênh ngang bước ra khỏi sương phòng.
Trước khi rời , nàng vẫn còn nghĩ, nam tử này tr kh tệ, Ân Văn Dao cũng kh thiệt thòi.
Ân Nguyệt tìm khắp cả sân viện vẫn kh th Hương Lan, chẳng lẽ nàng đã nghĩ sai .
Nha đầu này rốt cuộc chạy đâu ?
Ân Nguyệt đành giả vờ như kh chuyện gì mà về phía Lãng Hoa Điện.
Hương Lan ở yến tiệc kh tìm th Ân Nguyệt, đang ở hành lang lo lắng qu.
Ân Nguyệt th Hương Lan, trái tim đang lo lắng cuối cùng cũng thả lỏng, nha đầu này kh là tốt .
“Tiểu thư… đã đâu vậy? Nô tỳ đợi mãi kh th trở về.” Hương Lan th bóng Ân Nguyệt liền vội vàng đón l.
“Đi tìm ngươi đ, ta còn muốn hỏi ngươi đã đâu cơ.”
“Nô tỳ chẳng biết , đột nhiên đau bụng, nên lâu hơn một chút.” Hương Lan nghe tiểu thư lo lắng cho , trong lòng hổ thẹn.
“Ngươi hôm nay đã ăn gì kh nên ăn kh?”
Hương Lan suy nghĩ một lát, chợt ngẩng đầu Ân Nguyệt, chần chừ nửa ngày mới nói: “Nô tỳ ham ăn, trên đường đã ăn bánh ngọt mà Tuyết Bình đưa.”
“Tuyết Bình nói thời gian yến tiệc dài, nàng sợ đói, nên mỗi lần theo nhị tiểu thư ra ngoài đều lén mang theo một ít bánh ngọt.”
Giọng Hương Lan ngày càng nhỏ, đầu cũng dần cúi xuống, kh dám Ân Nguyệt.
“Phì!” Ân Nguyệt bị Hương Lan chọc cười, “Là lỗi của ta, lần sau nhất định nhớ mang đồ ăn cho ngươi, bây giờ bụng còn khó chịu kh?”
Nghe vậy, Hương Lan ngẩng đầu ngơ ngác Ân Nguyệt, đáy mắt phủ một tầng hơi nước.
“Bây giờ đỡ hơn nhiều .” Nghe Ân Nguyệt cười , Hương Lan cảm th ngượng ngùng, nhưng kh hề buồn bã, ngược lại nàng trong lòng cảm động, tiểu thư kh trách mắng nàng, còn quan tâm đến sức khỏe của nàng.
“Kh là tốt , chúng ta vào ện thôi.”
Ân Nguyệt mang linh hồn hiện đại, tận sâu trong xương tủy nàng kh chấp nhận chế độ phong kiến.
Hương Lan là duy nhất nàng thể tin tưởng ở dị thế này, Ân Nguyệt trong lòng kh hề xem thường nàng.
Hai đang định về phía Lãng Hoa Điện, thì th tỳ nữ vừa nãy dẫn đường cho Ân Nguyệt và Tuyết Bình từ trong ện ra, phía sau còn m phu nhân, tiểu thư khác.
Ân Nguyệt th vậy, nh chóng kéo Hương Lan nấp sau cột trụ.
“Tiểu thư, chúng ta trốn?” Hương Lan hạ giọng hỏi một cách khó hiểu.
“Kh trốn thì vở kịch sẽ kh tiếp tục được, … ta dẫn ngươi xem náo nhiệt.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.