Tựa Gối Bên Sông
Chương 12:
23
thuyền phu từ Giang Tô, Chiết Giang quay về, nói rằng loạn giặc Oa ngày càng nghiêm trọng.
Bọn giặc Oa giả làm thương nhân trà trộn vào các vùng ven biển, trong ngoài th đồng, đã tấn c phá tan vệ Lâm Sơn ở Chiết Giang, thiêu rụi hơn ngàn căn nhà dân.
dân rời quê ly tán, ven biển rối loạn kh yên. Nam Lăng cách đó kh xa, e rằng sớm muộn gì cũng sẽ bị vạ lây.
Trong chốc lát, lời đồn vang dội khắp nơi. Bách tính Nam Lăng thì xem như chuyện cười, lại âu lo ủ dột.
Lưu đại ca cũng gửi thư đến, nội dung y hệt lời đồn, dặn dò chúng cẩn thận khi buôn bán lại. còn nói, đã dành dụm đủ vốn liếng, chờ xong chuyến này sẽ ở lại Nam Lăng bảo vệ chúng ta.
Ban đầu ta chẳng cảm th gì, cho đến khi chợt nhớ ra, chuyến tàu của Tô Huệ Minh bắt buộc ngang qua Chiết Giang.
Trong khoảnh khắc , ta như rơi vào hầm băng. Tính từ lần cuối nhận được thư của đã hơn một tháng. Nói cách khác, lẽ ngay khi thuyền đến Chiết Giang, liền bặt vô âm tín.
Trong đầu ta toàn là những suy đoán xấu nhất, ngày nào cũng ra chặn đưa thư, nhưng lần nào cũng thất vọng trở về.
Đêm xuống, Đại tỷ ôm ta an ủi. Ta nói:
" sợ lắm, kh kh tin Tô Huệ Minh mà là sợ đoàn thương nhân gặp nạn vì giặc Oa, bà kh đón về, lại còn hại uổng mạng."
Đại tỷ lau nước mắt ta:
"Chúng ta nghĩ vẩn vơ cũng vô ích, vừa kh giúp được , lại tự rối lòng . Hơn nữa, mọi việc đều nghĩ theo chiều hướng tốt. Sức mạnh của niềm tin lớn, nếu tin chắc một chuyện thể thành, thì nhất định sẽ thành."
24
Nơm nớp lo âu lại thêm nửa tháng trôi qua. Hôm đó ta như thường lệ ra chặn đưa thư, biết vẫn kh tin tức gì của Tô Huệ Minh, lòng lại lạnh thêm một tầng.
Cả chẳng biết bằng cách nào đã quay về hẻm Goá Phụ. Đầu hẻm nhiều phụ nhân đang đứng, ai n đều ta bằng ánh mắt sáng rỡ.
Thím Lý gọi ta:
"Tiểu Hi, mau bên đó "
Ta theo hướng bà chỉ qua
Kh xa trong hẻm, thân mà ta ngày đêm mong nhớ đang đứng đó! Bà nội đứng trong ánh sớm mai, nắng rọi lên bà phủ một lớp vàng óng ánh.
Ta ngỡ nhớ nhung quá đỗi mà sinh ảo giác, cho đến khi nhị tỷ Liêu O kéo ta đến gần. Ta ngơ ngẩn tiến lên, thật sự nắm l tay bà.
Kh mơ! Kh mơ! Là bà nội của ta, là bà từng rơi lệ gọi ta giữa gió rét !
"Bà nội…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tua-goi-ben-song/chuong-12.html.]
Vô vàn lời nói trào dâng nơi lồng ngực, nhưng tất cả đều nghẹn nơi cổ họng. Bà nội chìa đôi tay già nua, lệ đục tuôn trào.
"Con là Xảo Nhi của ta ? Kh kh… con là… con là Tiểu Hi của ta và Xảo Nhi!"
"Là con! Con là Tiểu Hi mà!"
Ta nhào vào lòng bà, khóc nức nở thành một khối nước mắt.
Đại tỷ và Nhị tỷ đứng bên cạnh cũng rơi lệ. Gương mặt tươi cười của các phụ nhân trong hẻm cũng đẫm đầy giọt lệ lấp lánh.
Bà nội nửa tỉnh nửa mê nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, lẩm bẩm:
"Giờ thì nắm chắc . Tiểu Hi của chúng ta sẽ kh lạc nữa ."
25
Ta dắt bà nội đến căn lầu nhỏ hai tầng đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Cửa sổ sát s, ra làn nước s Hoài mênh m.ô.n.g bất tận.
Bà nội thích nơi này, phấn khởi nói muốn đưa Xảo Nhi và Tiểu Hi ngồi thuyền.
Bà vẫn còn lẫn thẫn, nhưng cho dù lẫn thế nào, cũng kh quên yêu thương con cháu .
Ta nắm tay bà, giúp bà rửa mặt chải tóc, đút bà ăn. Bà ngoan ngoãn như một đứa trẻ sơ sinh. Giống hệt năm xưa, khi bà ôm ta vào lòng, Từng thìa từng đũa đút ta ăn rau, Từng chữ từng câu dạy ta hát đồng dao.
Bà nội đã già, nhưng ta đang dần lớn lên. Ta vuốt ve bàn tay bà, khẽ nói:
“Bà nội, từ nay về sau, mỗi ngày con đều ở bên cạnh .”
Ngày hôm sau, ta mang bạc và thuốc bổ đến tạ ơn Tô Huệ Minh. Vẫn là căn viện đó, cây hoè lớn đã trụi lá. M tháng kh gặp, Tô Huệ Minh gầy nhiều.
Vừa th , ta lập tức quỳ rạp xuống đất:
“Đa tạ Tô đại ca đã đưa bà nội về, Tiểu Hi kh gì báo đáp, chỉ thể dập đầu để bày tỏ lòng biết ơn.”
Tô Huệ Minh giật nhảy ra một bên, như bị bỏng chân, vội vã đỡ ta dậy:
“Con nhóc này, học đâu cái thói giang hồ lạc hậu đó chứ!”
Ta lau nước mắt: “ thật lòng cảm tạ …”
ôm trán: “Ta cảm tạ đã kh làm ta c.h.ế.t khiếp…”
Hai cùng ngồi xuống bên ghế đá. Ta hỏi đã làm đưa được bà nội về, gặp nguy hiểm gì kh, giữa đường lại bặt vô âm tín.
Tô Huệ Minh nói, khi thuyền đến vùng duyên hải Giang Chiết, nghe tin giặc Oa qu phá nên kh dám ghé bờ, vì thế kh gửi được thư.
cắn thêm miếng bánh bát bảo ta mang đến, vài câu ngắn gọn đã kể rõ tình cảnh nhà ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.