Tựa Gối Bên Sông
Chương 13:
26
Sau khi ta rời , cha và mẹ kế l bạc ra ăn tiêu hoang phí. Ban đầu đương nhiên sống sung sướng, nhưng bạc chẳng m chốc tiêu hết.
Những khách quen của bà nội biết được hành vi của cha ta, cũng kh mua thêu phẩm nhà ta nữa.
Cha và mẹ kế th bà nội già yếu vô dụng, mỗi ngày chỉ cho một bát cháo loãng, tr mong bà c.h.ế.t l một tấm chiếu rách quấn lại, ném bỏ cho xong chuyện.
Tô Huệ Minh xuất hiện, nói là đứa ăn mày từng được bà nội cứu giúp. dùng mười lượng bạc, mua cho ân nhân một con đường sống.
“Cha ta đồng ý dễ vậy ?”
Tô Huệ Minh gãi đầu kh nói. Kh nói chính là câu trả lời. Mẹ ruột thân yêu cũng kh bằng mười lượng bạc vụn.
Ta cười lạnh, nước mắt giàn giụa.
Đây là cái thế đạo gì chứ? Nếu kh Đại tỷ cứu ta khi ta định nhảy s, ta đã sớm trở thành một vong hồn dưới dòng s Hoài
Nếu kh ta dốc hết tâm huyết đưa bà nội về, thì bà đã sớm thành một cái xác khô bên bìa núi hoang.
Cha ruột bán con! Con ruột bán mẹ! Lòng thật khó dò, khiến ta lạnh toát cả chân.
lẽ bộ dạng đau đớn của ta làm Tô Huệ Minh hoảng hốt, vội vàng l ra một chiếc túi gấm đưa cho ta:
“Là ta tìm th dưới gối của bà nội, nghĩ thể hữu dụng với .”
Ta chằm chằm vào chiếc túi, kh thốt nên lời, chỉ biết nức nở. Đó là món quà sinh nhật tám tuổi của ta, mẹ và bà nội đã thức suốt mười m đêm để làm.
Ta còn nhớ nụ cười từ ái dịu dàng của bà nội. Nhớ mẹ giấu túi gấm sau lưng, cố ý trêu ta là kh quà, trên khoé miệng hiện rõ lúm đồng tiền.
Nhớ hai luôn dồn hết món ngon vào đáy bát của ta với tình yêu tha thiết. Nhớ khi ta bị thằng con béo nhà địa chủ bắt nạt, họ đã đứng ra bênh vực kh chút do dự…
Nó kh chỉ là một chiếc túi gấm nhỏ bé. Nó là bằng chứng cho toàn bộ tình yêu thương mà ta từng nhận được trong đời.
“Tổ t ơi, lại khóc nữa ! Ây da ây da, đừng khóc mà đừng khóc…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tua-goi-ben-song/chuong-13.html.]
Tô Huệ Minh luống cuống tay chân, như dỗ trẻ con, chạy vào nhà mang ra hai miếng kẹo hạnh nhân cho ta. Ta vừa liền bật khóc lớn hơn:
“Mẹ ta thích ăn kẹo hạnh nhân nhất…”
Ta khóc đến nỗi kh còn hình dáng gì nữa.
27
Làn gió tà của nạn giặc Oa rốt cuộc cũng đã thổi tới thành Nam Lăng. Những lời đồn đãi dần dần được chứng thực.
Sắp đến cuối năm, quan phủ ban xuống mệnh lệnh:
Toàn diện thu thuế, thu lương, thu vải, bắt lính. Nói là tiền tuyến vùng ven biển chiến sự đang giằng co, cần chuẩn bị phòng họa về sau.
Bề ngoài thành Nam Lăng vẫn như ngày thường, nhưng lòng đã rối loạn.
Đại tỷ dò hỏi tin tức từ những làm đường thủy. Nhị Tỷ thể tiếp xúc với quan lại quyền quý, hễ nghe được động tĩnh gì liền lập tức đến báo cho bọn ta.
Còn ta thì thu hẹp phạm vi khách hàng, trừ phi là thân quen, tuyệt đối kh nhận đơn.
Dù vậy, tai họa vẫn ập đến. Quan phủ đột ngột gây áp lực, ép ta cung cấp hàng cho thủy binh vùng ven biển với giá chỉ bằng một nửa thường ngày.
Bằng kh, thì sẽ ép ta bán rẻ xưởng thêu. Kh để ta sống nổi nữa !
Ta dò hỏi một vòng, phát hiện kh chỉ riêng xưởng nhỏ của ta gặp nạn. Các xưởng thêu lớn trong thành cũng lần lượt bị ép buộc.
Ta kh hiểu nổi. Vùng duyên hải đại loạn, quan phủ chẳng lo luyện binh tác chiến, tại lại nhắm vào thương nhân ở thành Nam Lăng mà hút máu? Chẳng sẽ khiến nội loạn càng thêm trầm trọng ?
Một câu nói của nữ phu tử đã giải thích nghi hoặc trong lòng ta:
“ muốn nhân lúc loạn lạc phát tài từ tai họa quốc gia.”
Thế là, mọi thứ đều sáng tỏ. Nạn giặc Oa chưa trừ, vị quyền quý trong triều kia chỉ lo tu tiên hỏi đạo, kh còn một đồng bạc.
Liền ép các cấp quan phủ nghĩ cách xoay tiền kháng giặc. M vị đại nhân dĩ nhiên kh chịu móc tiền túi ra.
Vậy thì tiền từ đâu ra? Tất nhiên là từ dân mà đến, vơ vét của dân.
Ta kh cam lòng. Xưởng thêu là tâm huyết suốt hai năm của những phụ nữ ở hẻm Goá Phụ. Ta thì cùng lắm bắt đầu lại từ đầu, vẫn thể kiếm đường sống. Nhưng còn các nàng , một khi mất kế sinh nhai, làm đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.