Tựa Gối Bên Sông
Chương 24:
52
Tô Huệ Minh nh chóng đọc xong bức thư, vẻ mặt nghiêm trọng. Lần này, giặc Oa đến chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng đã liên kết với thủ lĩnh cướp biển vùng Giang Tô và Chiết Giang, Quảng Đ, tập hợp hơn 20.000 .
Chỉ riêng chiến thuyền đã hàng trăm chiếc. Chưa đầy nửa tháng, họ đã phá vỡ được tuyến phòng thủ ven biển và thuận lợi đổ bộ. Tốc độ nh đến mức kh thể tin nổi.
Để trả thù cho thất bại lần trước, chúng đã sử dụng những thủ đoạn tàn ác vô cùng. Tại các làng mạc chúng qua, những đàn khỏe mạnh bị biến thành mục tiêu sống để tập b.ắ.n tên; khi chết, đầu họ bị l làm "quả cầu đầu " để đùa giỡn.
Phụ nữ bị hãm h.i.ế.p đến chết, sau đó bị khâu vào lưới đánh cá thả xuống biển, gọi là "ngọc trả về vỏ sò".
Trẻ em bị chúng chặt tứ chi, biến thành "cọc " để tế biển... Quả thực là địa ngục trần gian.
Những dân may mắn thoát được chỉ còn là những xác sống, mất hồn, bước như thây ma.
Thành Nam Lăngkhóc thương suốt ngày đêm, khắp nơi vang vọng tiếng kêu than. Vào lúc này, một tin đồn bắt đầu lan ra
ta nói giặc Oa lần này sức mạnh như vũ bão, triều đình chắc c sẽ thất bại. Trong vòng một tháng nữa, quân giặc sẽ xâm nhập vào Nam Lăng, và những bi kịch xảy ra ở các làng ven biển sẽ trở thành tương lai của nơi này.
Trước nguy cơ đến gần, trưởng tộc Miêu uy tín nhất ở Nam Lăng tìm quan phủ để bàn bạc đối sách. Tuy nhiên, khi đến, phát hiện phủ đệ đã vắng t. Các quan chức trong thành đã bỏ mặc dân chúng mà tự chạy trốn!
Tin tức được truyền về triều đình.
Hoàng đế vô cùng tức giận và ra lệnh cho đội Ngự tiền thị vệ truy bắt. Lũ quan cải trang thành dân chạy nạn nhưng kh chịu ăn cơm nghèo, lập tức bị nhận diện. Nghe nói khi chết, ta vẫn siết chặt trong tay một đống tiền bạc.
Một vị quan mới được bổ nhiệm nh chóng đến Nam Lăng. Nhưng dân chúng đã hoàn toàn mất niềm tin vào triều đình và bắt đầu chạy trốn lên phía Bắc.
Khi thành phố đang hỗn loạn như một nồi cháo, vị quan mới đột nhiên cử đến tìm Tô Huệ Minh, mời đến phủ nói chuyện.
53
Khi Tô Huệ Minh trở về, đang ngồi dưới gốc cây muồng, làm giày mới cho .
Tô Huệ Minh lặng lẽ ngồi xuống, cùng quấn chỉ. Sau một lúc lâu, mới lên tiếng.
"Quan phủ mới từng là đồng môn của cha ta. Ông ta đã ều tra rõ sự thật đằng sau cuộc hỗn loạn ven biển lần trước. Vì thế, ta đã cho ta một lựa chọn.”
"Một là đưa ta và bằng hữu lên phía Bắc, ta đảm bảo cho ta một đời bình an, giàu . Còn hai là bỏ lại tình thân, dẫn quân ra biển Đ, tiếp tục chiến đấu với giặc Oa."
Mặc dù trong lòng ta đã câu trả lời, vẫn hỏi .
"Vậy đã chọn thế nào?"
Tô Huệ Minh cúi đầu, "Tachọn phương án sau... Tiểu Hi, xin lỗi nàng..."
chưa nói xong câu. Vì ta đã ngẩng đầu lên và dùng môi chặn miệng lại.
Tô Huệ Minh thật là ngốc. chẳng hiểu gì về ta. Khi tổ quốc đã tan rã, làm gia đình thể an toàn? Nếu đất nước mất, làm gia đình thể yên ổn?
Ta dùng sức, cắn vào môi Tô Huệ Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tua-goi-ben-song/chuong-24.html.]
"Đây là hình phạt cho việc coi thường ta."
đáp lại bằng một nụ hôn ngập tràn nước mắt. Nhưng khi ta muốn tiến xa hơn, Tô Huệ Minh vội vàng đẩy tra.
Ta hiểu sợ hãi. Trận chiến lần trước, dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, vẫn khiến bao nhiêu c.h.ế.t và bị thương.
Lần này, giặc Oa đã chuẩn bị chu đáo, mà lần nữa chỉ là tự tìm cái chết. Nhưng chỉ cần còn một tia hy vọng, Tô Huệ Minh vẫn muốn liều x lên. Chết kh hối tiếc, vì bình yên của dân chúng.
Ta yêu Tô Huệ Minh đến nhường nào.
Ta bò lên Tô Huệ Minh như một con rắn, lưỡi ta quấn chặt l đôi môi kia.
"Tô Huệ Minh, nếu còn dám từ chối ta ngày mai sẽ đến Phong Lâu tìm trai đẹp. Dù cũng kh cần ta..."
Trời đất như đảo ngược, trên ta đổ xuống, miệng lầm bầm nói:
"Tiểu Hi, nàng dám!"
54
Tô Huệ Minh Dân chúng Nam Lăng cũng rời hơn nửa.
Ta kh . Những phụ nữ trong hẻm Goá Phụ cũng kh . Nơi này là nhà của chúng ta, ta bảo vệ nó.
Vị quan phủ mới họ Ngô thực sự kh giống như vị viên quan trước. Để ngăn giặc Oa xâm lược, đã những bước chuẩn bị từ trước ở Nam Lăng.
Củng cố lại tường thành, áp dụng lệnh giới nghiêm, thiết lập các đài quan sát, nghiêm ngặt c giữ các cửa ải quan trọng...
còn thuyết phục bộ tộc Miêu đứng ra, kêu gọi sĩ phu, thương nhân quyên góp mua vũ khí, thành lập đội nghĩa binh...
Tất cả những biện pháp này đều được dân chúng th. Họ kh bỏ chạy nữa.
Nhiều tự nguyện gia nhập quân đội. Vô số gia đình nhường lại tất cả quần áo, vải vóc. Chỉ để quân giữ thành đủ ăn đủ mặc, sức lực chiến đấu với kẻ thù.
Ta và các tỷ may quần áo cho các chiến sĩ. Tam Nương mỗi ngày mang đậu hũ đến trại lính, kh l một đồng.
Trên s Hoài, vô số thuyền yểu ệu đã thành bệnh viện lưu động, thuyền Ngọc Bích của các cô gái lả lướt cũng nằm trong số đó. Những ở lại, kh phân biệt gia cảnh, kh kẻ sang hèn. Tất cả đều mang trong một ngọn lửa cháy rực.
Đêm đó, ta cầm chiếc khóa đồng âm mà Tô Huệ Minh để lại, quỳ xuống cầu Phật. Cầu mong chiến tg, cầu mong bình an.
Bà nội hỏi ta: "Tiểu Hi, con đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Bà đã th mái tóc ta buộc lên, nhưng chưa bao giờ trách móc ta vội vàng. Ta gật đầu: "Bà nội , đời này con chỉ l thôi."
Bà nội lau nước mắt ôm ta vào lòng.
"Con là đứa trẻ tốt. Trời sẽ phù hộ cho những đứa trẻ tốt."
Chưa có bình luận nào cho chương này.