Tức Nước Vỡ Bờ
Chương 3:
Tiếng chu báo thức chưa kịp reo, Mai đã giật tỉnh giấc. Đồng hồ chỉ mới hơn bốn giờ sáng. Toàn thân đau nhức, như thể mỗi khớp xương đều đang gào thét. Cô khẽ rên một tiếng, cố gắng ngồi dậy khỏi tấm nệm mỏng. Nửa đêm qua, Bà Lan lại trở khó chịu, Mai thức dậy xoay cho bà ta, thay bỉm, cho uống nước. Giấc ngủ cứ chắp vá, chẳng bao giờ trọn vẹn.
Cô vệ sinh cá nhân qua loa, khuôn mặt hốc hác trong gương. Đôi mắt thâm quầng, quầng mắt trũng sâu, gò má hóp lại. Đây là cô ? Tr như một bóng ma. "Kh thời gian để yếu đuối," cô tự nhủ, giọng khô khốc ngay cả trong suy nghĩ.
Vào phòng Bà Lan, mùi ẩm mốc và mùi khai nhàn nhạt xộc vào mũi. Mai vén màn, ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ nhỏ rọi lên khuôn mặt bất động của Bà Lan. Bà ta nằm đó, như một khúc gỗ nặng nề.
Việc vệ sinh buổi sáng là một cuộc vật lộn thực sự. Cô dùng hết sức bình sinh để lật Bà Lan, thay tấm lót, lau rửa. Cơ thể gầy gò nhưng nặng trịch, kh sự hợp tác nào từ bệnh. Mồ hôi túa ra trên trán Mai, ướt đẫm cả lưng áo. Đôi khi, chỉ cần một thao tác sai nhỏ cũng khiến Bà Lan càu nhàu yếu ớt, hoặc giật mạnh chân tay còn cử động được, khiến Mai giật .
- Mẹ, con lau cho mẹ sạch sẽ chút nhé.
Kh tiếng đáp lại, chỉ là một hơi thở nặng nề. Mai biết, bà ta nghe th, nhưng kh buồn phản ứng. Trước đây, bà ta sẽ mắng xối xả. Giờ đây, sự im lặng này, dù bớt đau đớn cho tai, nhưng lại gợi lên cảm giác bất lực và lạnh lẽo.
Xong xuôi, Mai xuống bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả hai. Cô nấu cháo loãng, xay nhuyễn thêm chút thịt hoặc rau củ. Việc cho ăn cũng kh dễ dàng hơn là m. Bà Lan thường nuốt chậm, đôi khi ho sặc sụa hoặc khó chịu hất tay làm đổ bát.
- Mẹ, cố gắng nuốt . Ăn cho khỏe.
Lần này, Bà Lan khẽ nhăn mặt, lắc đầu yếu ớt.
- Kh... muốn...
Giọng bà ta khàn đặc, chỉ còn là âm th lầm bầm trong cổ họng. Ngày trước, giọng ệu này đầy sự cay nghiệt, giờ chỉ còn là sự mệt mỏi và cam chịu. Mai cảm th lòng chùng xuống một chút, nhưng sự chai sạn nh chóng thế chỗ. Cô kiên nhẫn đút từng thìa.
Sau khi cho ăn xong, Mai lại làm vật lý trị liệu cơ bản theo hướng dẫn của y tá. Co duỗi chân tay cứng đờ của Bà Lan, xoa bóp nhẹ nhàng các cơ đã lâu kh vận động. C việc đơn ệu, tốn sức và gần như kh kết quả rõ rệt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Mai... - Bà Lan đột nhiên thốt ra tên cô, giọng yếu ớt.
Mai dừng tay, hơi ngạc nhiên. Bà ta ít khi gọi tên cô, thường chỉ là "con r", "con hầu".
- Dạ? Con đây.
- Nóng...
Mai sờ trán Bà Lan. Hơi ấm. Chắc lại do nằm lâu sinh bệnh vặt. "Lại tốn tiền thuốc ," cô nghĩ thầm, cảm giác nặng nề thêm một chút. Cô l khăn mát lau trán và tay cho Bà Lan.
Ngoài việc chăm sóc bệnh, c việc nhà vẫn chất đống. Quần áo của Bà Lan thường xuyên bị dính bẩn, việc giặt giũ trở thành nỗi ám ảnh. Mai ngâm tay trong nước lạnh, vò từng cái bỉm vải, từng bộ quần áo dính đủ thứ. Cô lau nhà, dọn dẹp, nấu ăn cho bản thân trong thời gian ít ỏi còn lại.
Để thêm tiền trang trải cho thuốc men và chi phí sinh hoạt đội lên, Mai nhận thêm c việc làm thủ c ở nhà. Gấp hộp gi, xâu hạt, hoặc làm các món đồ nhỏ đơn giản. Cô tr thủ làm bất cứ lúc nào thời gian rảnh rỗi, ngay cả khi đang tr chừng Bà Lan ngủ.
Một buổi chiều, Mai dọn dẹp lại cái tủ cũ trong phòng ngủ. Đó là tủ quần áo và đồ đạc của Huy trước khi . Cô muốn sắp xếp lại cho gọn gàng, chuẩn bị cho ngày về (cô vẫn còn chút hy vọng mơ hồ về ngày đó). Trong lúc dọn, cô th một chiếc hộp gỗ nhỏ cũ kỹ, nằm sâu bên trong. Cô mở ra. Bên trong vài món đồ lặt vặt, một chiếc đồng hồ cũ, và... một tờ gi nhỏ gấp làm tư.
Cô mở tờ gi ra. Kh thư, mà là những con số và vài dòng chữ viết tắt khó hiểu. Tr giống như ghi chép về chi tiêu, nhưng lại những khoản tiền lớn bất thường, và cả những ký hiệu, tên riêng viết tắt mà Mai kh quen thuộc. Bên dưới tờ gi là một tấm ảnh nhỏ. Chụp khá mờ, nhưng Mai nhận ra Huy. đang đứng cạnh một phụ nữ lạ. phụ nữ đó đang bế một đứa bé.
Mai sững . Ảnh này chụp khi nào? phụ nữ là ai? Đứa bé...? Tim cô đột nhiên đập nh hơn. Những con số trong tờ gi, những khoản chi lớn... "Kh... kh thể nào," cô nghĩ thầm, cố gắng gạt suy nghĩ đáng sợ vừa lóe lên. Cô vội vàng gấp tờ gi và tấm ảnh lại, nhét sâu xuống đáy hộp, giấu kỹ như thể đó là bằng chứng phạm tội của chính .
Đêm đến, Mai nằm vật ra giường, toàn thân đau nhức ê ẩm. Nỗi mệt mỏi về thể chất hòa lẫn với sự bất an về tinh thần. Khuôn mặt hốc hác trong gương, gánh nặng chăm sóc Bà Lan, và giờ là những nghi ngờ về Huy. Cô trần nhà tối đen, nước mắt lăn dài xuống thái dương. Cô ước gì Huy sớm trở về để san sẻ gánh nặng này, để xua tan những nghi ngờ đang giày vò.
Nhưng Mai kh biết rằng, ều sắp đến, còn tồi tệ hơn nhiều so với những gì cô thể tưởng tượng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.