Tức Nước Vỡ Bờ
Chương 4:
Những cuộc ện thoại từ Huy ngày càng thưa thớt dần. Đôi khi cả tuần mới một cuộc. Mà mỗi lần gọi, thời gian nói chuyện cũng ngắn ngủi. ta luôn hàng tá lý do để kết thúc cuộc gọi nh chóng.
- đang họp.
- Sếp gọi gấp .
- Điện thoại sắp hết pin.
- Tín hiệu kém quá, nói sau nhé.
Mai cố gắng kể cho Huy nghe về tình trạng của Bà Lan. Bà ta bị sốt, Bà Lan sặc cháo, Bà Lan khóc đêm. Cô kể về sự vất vả của , về những đêm thức trắng, về số tiền thuốc men ngày càng lớn.
- Mẹ yếu lắm ơi... lẽ nên về sớm xem ...
- Mẹ lại sốt ... Em lo quá...
- Em mệt lắm ạ... Một em kh kham nổi...
Nhưng Huy chỉ "ừ ào" cho qua.
- Ừ, biết .
- Ừm... cố lên em.
- ở đây cũng vất vả lắm. Em ráng lo cho mẹ . gửi tiền về đ.
lại cúp máy. "Gửi tiền về"? Số tiền ít ỏi đó chỉ đủ mua bỉm cho Bà Lan và tiền gạo tiền mắm. Huống chi cả thuốc men, vật lý trị liệu... Cảm giác đơn độc và bị bỏ rơi ngày càng lớn dần trong lòng Mai.
Thi thoảng, hàng xóm hoặc thân xa đến thăm Bà Lan. Họ đứng ở cửa phòng vào, chép miệng thương hại.
- Khổ thân bà cụ. Giờ lại thế này...
- Cô Mai vất vả quá. Một gánh cả hai...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Nhà mỗi thằng Huy xa...
Họ hỏi han vài câu, động viên Mai "cố gắng", cũng nh chóng ra về. Kh ai đề nghị ở lại giúp một tay, dù chỉ là thay bỉm hay đút cháo. Mai cảm ơn họ một cách khách sáo, lòng lạnh như đá. Sự thương hại su kh làm đầy được cái bụng đói hay đôi mắt thiếu ngủ của cô.
Bà Lan, trong những lúc tỉnh táo hơn một chút, thể thốt ra vài lời. Đôi khi vẫn là những tiếng càu nhàu yếu ớt.
- Nước...
- Đau...
- Nóng...
Nhưng sự độc ác trong giọng bà ta dường như đã bị bệnh tật bào mòn nhiều. Nó chỉ còn là tiếng rên rỉ của một bệnh đang đau đớn và bất lực. Mai vẫn chăm sóc bà ta, vẫn làm tròn trách nhiệm, nhưng kh còn cảm th căm ghét mãnh liệt như xưa. Thay vào đó là sự chai sạn. Chai sạn với lời lẽ cay nghiệt, chai sạn với sự vô tâm của Huy, chai sạn với chính cuộc đời .
Trong sự vất vả và đơn ệu đó, Mai dần tìm ra những mẹo nhỏ để cuộc sống dễ thở hơn một chút. Cách kê gối để Bà Lan kh bị mỏi, cách dùng tấm lót để việc thay bỉm đỡ tốn sức hơn, cách pha thuốc dễ uống hơn. Cô học cách làm mọi thứ hiệu quả nhất thể, kh vì muốn làm tốt, mà vì muốn tiết kiệm năng lượng cho bản thân.
Những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, khi Bà Lan ngủ, Mai bắt đầu đọc sách cũ hoặc nghe radio. Đó là cách duy nhất để cô thoát ly khỏi thực tại nghiệt ngã này. Những câu chuyện trên sách báo, những bài hát buồn trên radio, dù kh làm thay đổi cuộc sống, nhưng ít nhất cũng lấp đầy khoảng trống và sự tĩnh lặng đáng sợ trong căn nhà.
Một lần, khi đang ngồi làm c việc xâu hạt thuê ở ngoài hiên, Mai tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hai hàng xóm đang chợ về ngang qua.
- ... con Hạnh nhà bà Tư à? Về đ!
- Ôi thế à? Về một thôi hay...
- Ai dè! Dắt về cả vợ con bên đó! Bà Tư sốc lắm! Giờ cả nhà chật như nêm, lại thêm m miệng ăn...
Cuộc nói chuyện lướt qua nh, chỉ là câu chuyện phiếm vặt vãnh. Nhưng từng chữ lọt vào tai Mai lại khiến cô giật thon thót. nước ngoài... dắt về cả vợ con bên đó... "Vợ con..." Hình ảnh tấm ảnh mờ trong chiếc hộp gỗ cũ đột nhiên hiện lên trong đầu cô. Những con số chi tiêu bất thường, phụ nữ lạ, đứa bé... Cảm giác bất an và ngờ vực len lỏi, bám riết l tâm trí cô.
Đêm đó, Mai ngồi bên giường Bà Lan, ngọn đèn ngủ hắt bóng lên tường. Cô vào khoảng kh, bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc về cuộc đời . Về những năm tháng tuổi trẻ đã mất, về cuộc hôn nhân trống rỗng, về gánh nặng kh tên đang đè nặng. Cô đã hy sinh quá nhiều, đã cam chịu quá đủ. Cuộc sống này... đây là cái kết cho những cố gắng của cô kh?
Một tia lửa nhỏ bé, le lói nhưng mạnh mẽ, bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô. " làm gì đó," cô nghĩ. làm gì đó cho bản thân . Kh thể cứ mãi sống như thế này được.
Mai đặt ện thoại xuống sau một cuộc nói chuyện cụt lủn với Huy. ta nói đang chuẩn bị đồ đạc về nước, sắp xếp c việc ở bên đó. Giọng ta vẫn xa cách và vẻ vội vã. Mai kh còn cảm th nỗi nhớ hay mong chờ da diết như xưa. Thay vào đó, là một khoảng trống lạnh lẽo trong lòng, lấp đầy bằng sự ngờ vực ngày càng lớn.
Cô cảm th một linh cảm xấu đang đến gần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.