Tức Nước Vỡ Bờ
Chương 7:
Tiếng còi xe taxi vang lên lần cuối im bặt. Tiếng động cơ tắt lịm. Kh gian đột ngột tĩnh lặng đến đáng sợ. Mai đứng sững ở cửa, tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực. Cô chằm chằm ra phía cổng.
Cánh cửa xe mở ra. Một đàn bước xuống. Dáng quen thuộc ... Huy. ta về .
Mai cảm th một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên. Nhẹ nhõm? Vui mừng? Lo lắng? Tất cả hòa quyện lại. Cô hít một hơi sâu, chuẩn bị cất tiếng gọi.
Nhưng ...
Theo sau Huy, một phụ nữ bước xuống từ ghế sau. Cô ta mặc một chiếc váy màu sáng, mái tóc dài xõa ngang vai. Gương mặt lạ lẫm. Mai nhíu mày. Ai đây? Đồng nghiệp của ? lại về cùng?
Chưa kịp định hình, cánh cửa phía bên kia cũng mở ra. Hai đứa trẻ nhỏ, một bé trai và một bé gái, líu ríu bước xuống theo phụ nữ. Chúng bám chặt vào chân cô ta, ngước xung qu với vẻ tò mò và hơi sợ sệt.
Cảnh tượng đó... như một cú đánh trực diện vào đầu Mai. Cô đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, đôi mắt mở to bàng hoàng, hoàn toàn kh thể hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt . Đầu óc trống rỗng, kh thể xử lý nổi th tin.
Huy bước tới gần, dáng vẻ lúng túng. ta tránh ánh mắt của Mai, xuống đất hoặc sang hai bên. Khuôn mặt ta kh vẻ vui mừng của một xa nhà lâu ngày trở về, thay vào đó là sự căng thẳng và né tránh rõ rệt.
ta đứng cách Mai vài bước chân, phụ nữ và hai đứa trẻ đứng phía sau lưng ta. Kh khí đặc quánh lại.
- Mai à... - Giọng Huy nghe khô khốc, gượng gạo. - ... về đây.
Mai kh đáp. Cô chỉ chằm chằm vào ta, sang phụ nữ và hai đứa trẻ. Ánh mắt cô như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc gượng gạo của Huy.
Huy g giọng, cố gắng tiếp tục.
- Đây là... Đây là Trang. Và... và đây là các con của .
Mai cảm th như một tiếng sét đánh ngang tai. Các con của ? Cô lặp lại một cách vô thức, giọng nói lạc vì sốc.
- Các con... của ...?
Trang, phụ nữ kia, lúc này tiến lên một bước nhỏ, đứng ngang hàng với Huy. Khuôn mặt cô ta hơi căng thẳng, nhưng trong ánh mắt lại một sự tự tin, thậm chí là một chút "chủ quyền" được giấu kín. Cô ta khẽ gật đầu về phía Mai, nhưng kh nói gì. Hai đứa trẻ nép sát vào chân Trang, đôi mắt tròn xoe Mai đầy lạ lẫm và sợ hãi.
Huy hít một hơi sâu, như l hết can đảm.
- Đúng vậy... ... và Trang đã sống chung bên đó... Các con là con của chúng ta.
"Con của chúng ta"? ta đang nói gì vậy? "Sống chung bên đó"? Bao lâu ? Sinh con bao giờ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đầu óc Mai quay cuồng. Cô cảm th choáng váng, kh đứng vững. Cả thế giới như đang sụp đổ trước mắt cô. Cô lùi lại, vô thức vấp bậc cửa. Chiếc ấm nước cô cầm lúc nãy, quên mất là vẫn đang giữ trên tay, rơi xuống sàn gạch ngay cửa ra vào.
TIẾNG VỠ XOẢNG!
Tiếng động chói tai vang vọng cả căn nhà, phá tan sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc của khoảnh khắc bàng hoàng. Mảnh sành vỡ b.ắ.n tung tóe trên nền nhà.
Nghe tiếng động lớn, từ trong phòng ngủ của Bà Lan, một tiếng động yếu ớt vang lên.
- Ư... ưm...
Bà Lan đang cố gắng cử động, cố gắng phát ra âm th. Đôi mắt bà ta mở to, hướng ra phía cửa, dường như đã nghe th tiếng động và những giọng nói lạ lẫm ngoài kia. Mặc dù liệt, nhưng thính giác của bà ta vẫn còn. Bà ta đang chứng kiến tất cả.
Mai kh quay lại chiếc ấm vỡ. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào ba con đang đứng ở cửa. Huy... Trang... và hai đứa trẻ.
"Các con của chúng ta," Huy đã nói thế.
Vậy còn cô? Cô là gì trong cái "chúng ta" đó? Cô, vợ mà ta bỏ lại ở nhà, ngày đêm vật lộn với cuộc sống khó khăn, chăm sóc mẹ bị liệt của ta, bán những món đồ cuối cùng để lo tiền thuốc men. Cô đã hy sinh, đã chịu đựng, đã hy vọng.
Để đổi lại là cảnh tượng này?
ta xây dựng "gia đình mới" ở nơi xa, bỏ mặc cô gánh vác tất cả. Bỏ mặc cả mẹ ruột của nằm bệnh.
Cô Huy, khuôn mặt ta đầy vẻ lúng túng và lỗi (hay chỉ là sợ hãi?). Cô Trang, phụ nữ đứng đó với vẻ mặt khó nói, tay nắm chặt l hai đứa trẻ. Cô hai đứa bé, vô tội nhưng lại là bằng chứng kh thể chối cãi cho sự phản bội tày trời của Huy.
Và cô vào trong nhà, nơi Bà Lan đang nằm, yếu ớt và bất lực, đã bị chính con trai bỏ rơi để cô gánh vác.
Một sự thật kinh hoàng, tàn nhẫn, hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Huy về kh để san sẻ gánh nặng, kh để đoàn tụ. ta về... lẽ là để vứt bỏ gánh nặng cũ (là cô và Bà Lan) và mang gánh nặng mới (là Trang và các con) về nhà. Về "nhà của ta".
Một luồng cảm xúc dữ dội dâng trào trong lòng Mai. Kh còn là sốc, kh còn là bàng hoàng. Mà là sự phẫn nộ tột cùng. Cảm giác bị phản bội, bị lợi dụng, bị coi thường. Nó bùng lên, đốt cháy mọi thứ còn sót lại của sự cam chịu và hy vọng mong m.
Mai siết chặt nắm tay đến mức móng tay bấm vào lòng bàn tay, đau rát. Cô ngẩng đầu lên, thẳng vào mắt Huy. Ánh mắt cô kh còn sự sợ hãi hay bối rối. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo và sắc bén đến đáng sợ. Giọng cô vang lên, kh còn run rẩy hay lạc , mà lại cứng rắn lạ thường, như thể cô đang nói chuyện với một hoàn toàn xa lạ.
- ...
Cô ngừng lại một chút, như để l sức, hoặc để cho lời nói trọng lượng.
- nói lại xem. Đây... là ai?
Chưa có bình luận nào cho chương này.