Tức Nước Vỡ Bờ
Chương 6:
Những ngày cuối cùng trước khi Huy về nước trôi qua thật chậm chạp, nặng nề. Mai cảm th lồng n.g.ự.c như bị siết chặt lại, vừa hồi hộp, vừa lo lắng, lại một linh cảm bất an cứ đeo bám kh rời. Bà Lan nằm trong phòng, đôi khi cũng dường như cảm nhận được sự thay đổi trong kh khí. Bà ta khẽ động đậy ngón tay, hoặc đôi mắt vô hồn của bà ta lại hướng ra phía cửa sổ, nơi ánh mặt trời vẫn mọc lặn đều đặn, bất kể cuộc sống bên trong đang hỗn loạn thế nào.
Mai chuẩn bị mọi thứ một cách kỹ lưỡng, gần như là ám ảnh. Cô giặt sạch bộ quần áo Bà Lan hay mặc nhất, là phẳng phiu từng nếp. Bà ta nằm liệt, kh quan tâm đến quần áo nữa, nhưng Mai vẫn làm. Cô muốn khi Huy về, ta sẽ th mẹ được chăm sóc tử tế, rằng cô đã làm tròn trách nhiệm, hơn cả mức cần thiết.
Cô dọn dẹp phòng ngủ của hai vợ chồng. Lau bụi từng góc, giặt giũ chăn màn, trải ga giường mới. Cô cố gắng tạo ra một kh khí ấm cúng, như thể chỉ cần làm vậy, mọi chuyện sẽ quay trở lại như xưa, như những ngày Huy chưa , như những ngày cô còn hy vọng. Nhưng càng dọn dẹp, cô lại càng cảm th sự xa lạ. Cái giường này, đã bao lâu chỉ cô nằm? Cái phòng này, mùi hương của ta đã bay từ bao giờ?
Điện thoại reo. Là Huy. Tim Mai đập thình thịch. Chỉ còn hai ngày nữa là ta về.
- Alo?
- Mai à, đây. vừa đặt vé xong.
Giọng Huy ở đầu dây bên kia nghe hơi lạ. Kh còn vẻ vội vã thường ngày, nhưng lại chút căng thẳng gượng gạo, như đang cố tỏ ra bình thường.
- Vâng... về chuyến nào ạ? M giờ đáp sân bay?
Mai cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tay cầm ện thoại lại run nhè nhẹ.
- Chuyến... chuyến bay lúc 8 giờ sáng ngày kia. Khoảng 10 giờ sáng là về đến nơi.
- Vâng, em nắm được ạ. ... một thôi ạ? Hay...
Câu hỏi chợt thốt ra, hoàn toàn ngoài dự kiến. Mai cũng kh biết tại lại hỏi vậy. lẽ là sự tò mò tích tụ từ tấm ảnh cũ, từ những câu chuyện phiếm nghe được, từ sự né tránh của ta b lâu nay.
Đầu dây bên kia đột ngột im lặng. Một khoảng lặng kéo dài, khiến Mai cảm th bất an tột độ.
- ... thế ? - Mai hỏi, giọng hơi run.
- À... kh... kh gì. ... về một thôi mà. em hỏi lạ vậy?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Huy trả lời, giọng hơi ấp úng, lại cố gắng lái sang chuyện khác.
- Mẹ thế nào ? đỡ hơn chút nào kh?
- Mẹ vẫn vậy ạ... Vẫn sốt nhẹ... Em lo lắm...
- Ừm... cố gắng nhé em. về tính. Thôi, cúp máy đây. Bên này còn vài việc lặt vặt cần giải quyết.
"Tút... tút..."
Lại là " tính". Lại là "cúp máy đây". Mai cầm ện thoại, cảm giác nghi ngờ như một cục đá lạnh lẽo rơi thẳng xuống đáy lòng. "Về một thôi mà?" Cái khoảng lặng đó, cái giọng ấp úng đó, sự lảng tránh đó... Rốt cuộc ta đang giấu diếm ều gì?
Đêm trước ngày Huy về, Mai kh tài nào chợp mắt được. Cô nằm trên chiếc giường sạch sẽ, trần nhà tối đen. Hàng vạn suy nghĩ cứ quay cuồng trong đầu. Cô nhớ lại những kỷ niệm cũ với Huy. Ngày mới yêu, ta chiều chuộng, quan tâm cô thế nào. Ngày cưới, lời thề hẹn dưới ánh nến lung linh. Những ngày đầu chung sống, dù nghèo khó nhưng tràn đầy hy vọng.
những kỷ niệm đó nhạt dần, biến thành những hình ảnh về sự vô tâm, những lời hứa su, sự xa cách dần dần. Giờ đây, cô lại, chỉ th sự tổn thương và cay đắng tích tụ. Hy vọng mong m về một cuộc đoàn tụ hạnh phúc đã bị thay thế bằng sự lo sợ về một cuộc đối diện tàn khốc.
Cô trằn trọc cho đến khi ánh bình minh đầu tiên le lói qua khung cửa sổ. Mai mệt mỏi ngồi dậy. Cô thay bộ quần áo tươm tất nhất, chải gọn mái tóc. Cô trong gương. Khuôn mặt vẫn hốc hác, đôi mắt vẫn trũng sâu, nhưng trong ánh mắt lại thêm một sự kiên quyết lạ thường.
Tim cô đập nh hơn mỗi khi tiếng xe máy chạy qua ngõ. Lòng bàn tay cô đổ mồ hôi lạnh. Cô ngồi ở phòng khách, cạnh cửa ra vào, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. Bà Lan trong phòng vẫn nằm đó, dường như kh biết con trai sắp về.
Thời gian cứ trôi, chậm như rùa bò. Cứ mỗi phút trôi qua, sự căng thẳng trong Mai lại tăng lên một bậc. Cô nắm chặt vạt áo, móng tay bấm vào da thịt.
đột nhiên, một tiếng còi xe taxi vang vọng lại từ đầu ngõ. Tiếng động quen thuộc của một chiếc xe dịch vụ. Nó ngày càng rõ hơn, dừng lại ngay trước cửa nhà cô.
Mai đứng sững lại ở cửa, toàn thân đ cứng. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng cửa xe mở ra. Tiếng bước chân xuống đất.
Cô ra ngoài, dưới ánh nắng chói chang của buổi sáng.
sắp bước vào nhà...
Cô kh biết đó là ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.