Từng Muốn Quên Đi, Nhưng Cả Thanh Xuân Đều Là Em
Chương 2:
Cảnh đêm ở thành phố H mang một loại phồn hoa khó diễn tả, nhưng lại len lỏi trong đó là một sự quạnh quẽ mơ hồ.
phụ nữ mặc áo choàng tắm đứng trước cửa kính sát đất, mái tóc dài còn ướt dính lòa xòa sau lưng, nhưng cô mặc kệ. Trên bức tường kính in bóng gương mặt cô, dù để mặt mộc vẫn xinh đẹp nổi bật.
Nhan Yểu thích ngắm cảnh đêm thành phố, thích tìm kiếm sự tĩnh lặng giữa ồn ào náo nhiệt. Triệu Tiểu Du kh chỉ một lần trêu chọc rằng cô bị bệnh thần kinh, dù Nhan Yểu biết cô nàng chỉ đùa, nhưng bản thân cô cũng kh th câu đó sai là bao.
Phòng khách im lặng đến kh một tiếng động, ều hòa cũng được bật ở nhiệt độ vừa .
Đúng lúc , tiếng chu ện thoại vang lên phá tan sự tĩnh lặng trong phòng.
Nhan Yểu quay , bước về phía bàn trà, cầm ện thoại lên, nhưng ánh mắt lại rơi vào tấm thiệp mời đặt bên cạnh.
“ chuyện gì?”
“Sếp ơi, tòa soạn hỏi buổi chụp ngày mai thể dời đến hai giờ chiều kh?” Trợ lý A Mỹ ở đầu dây bên kia lên tiếng, “Hình như phía Trần Vũ Luân lịch trình cần gấp.”
Ánh mắt Nhan Yểu kh thay đổi, ngón tay lật lật tấm thiệp mời, ánh mắt dừng lại nơi dòng cuối ghi địa ểm tiệc tối.
“Lần sau kh được như vậy nữa.”
Nghe được câu này, A Mỹ thở phào một hơi, cả đang căng cứng mới hơi bu lỏng.
Sếp nhà cô là kiểu mỹ nhân ít nói nhưng quyết liệt, tính tình thoải mái, dễ chịu ở những chuyện nhỏ nhặt, nhưng hễ dính đến c việc thì luôn nguyên tắc “nói một là một, hai là hai”.
Là một nhiếp ảnh gia chút tiếng tăm trong giới giải trí nước ngoài, Nhan Yểu vốn kh thích chiều theo khác. Các đối tác ở nước ngoài ai cũng hiểu ều đó. Nhưng sau khi về nước, những ngôi nổi tiếng ở đây ai cũng “ số má”, mỗi lần chụp ảnh luôn chuyện bất ngờ xảy ra, vì vậy Nhan Yểu từng đơn phương hủy kh ít hợp đồng, dẫn đến tình hình hiện tại của cô cũng chẳng m khả quan.
Lần này A Mỹ vốn ôm tâm lý “liều c.h.ế.t vì nhiệm vụ” mà gọi, tưởng rằng xong cuộc gọi này thì cô lại chuẩn bị m việc giải quyết hậu quả, nào ngờ sếp lại thật sự đồng ý.
“Vâng, thư sếp.” A Mỹ cẩn thận đáp lại, đồng thời lẩm bẩm trong lòng: chẳng lẽ là vì nhan sắc của Trần Vũ Luân?
.
Chiều hôm sau lúc một rưỡi, tại studio chụp ảnh của tòa soạn.
Nhan Yểu thói quen đến sớm, tuy rằng trong c việc cô những sự cố chấp khó ai hiểu nổi, nhưng đồng thời, sự cố chấp đổi lại chính là thái độ nghiêm túc và tỉ mỉ tuyệt đối.
Trong studio cũng kh quá nhiều , ngoài Nhan Yểu đang cầm máy ảnh chỉnh th số, thì chỉ còn lại A Mỹ và vài nhân viên khác đang chuẩn bị hậu kỳ cho buổi chụp.
Mười phút sau, cửa chính của studio đột nhiên bật mở, một nhóm vây qu một đàn đeo khẩu trang bước vào, khí thế hùng hậu khiến kh gian vốn rộng rãi và yên tĩnh trong studio lập tức trở nên chật chội và ồn ào.
Nhan Yểu hơi ngẩng đầu, ánh mắt vừa vặn giao nhau với đàn ở trung tâm.
Đối phương đeo khẩu trang, kh rõ biểu cảm, nhưng ngay lúc Nhan Yểu định cúi đầu, cô th ta nhẹ nhàng gật đầu, xem như chào hỏi.
ta bước nh, kèm là stylist, chuyên viên trang ểm, trợ lý, vệ sĩ và một quản lý tr quyết đoán. đàn đứng giữa, rõ ràng cao hơn những xung qu nửa cái đầu, nhưng lại tr phần nhỏ bé, giống như bị ta đẩy vậy.
Còn chưa kịp đáp lại cái chào đó, đối phương đã vào phòng hóa trang.
Nhan Yểu vừa định cúi đầu tiếp tục c việc thì th quản lý đầu bước thẳng đến, cười cười lên tiếng: “Nghe d tiếng của nhiếp ảnh gia Nhan đã lâu, kh ngờ hôm nay gặp mặt lại là một đại mỹ nữ hiếm .”
“ quá lời .” Giọng Nhan Yểu lạnh nhạt, mang vài phần xa cách.
“Lần này chụp ảnh bìa, xin Nhan nhiếp ảnh gia nhất định chụp cho Vũ Luân thật đẹp. M hôm nữa album mới của phát hành , tụi định dựa vào bộ ảnh này để leo hot search. Nhan nhiếp ảnh gia là trong giới, chắc cô hiểu rõ chuyện này chứ?”
Biểu cảm của quản lý ôn hòa, nhưng lời nói ra lại chẳng hề khiêm tốn.
Động tác chỉnh máy ảnh của Nhan Yểu hơi khựng lại, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt đối diện mang theo vài phần ý vị sâu xa: “Được thôi, chỉ cần lát nữa lúc chụp hình làm tốt bổn phận quản lý của , đảm bảo bộ ảnh này lên được hot search.”
Vừa dứt lời, nụ cười trên mặt quản lý cứng lại đôi chút: “Ý cô là gì vậy, nhiếp ảnh gia Nhan?”
Nhan Yểu kh nói gì, chỉ cười, nhưng ánh mắt kia lại như gai nhọn, khiến ta khó chịu cả .
Sắc mặt quản lý khó coi th rõ, định mở miệng phản bác thì đúng lúc một trợ lý từ phòng hóa trang chạy ra, tr như gặp chuyện gì phiền phức.
“ Lưu! mau vào đây, Vũ Luân …”
Trợ lý chỉ nói được nửa câu th minh ngậm miệng lại, quản lý họ Lưu cứng , ném cho Nhan Yểu một ánh mắt kh thiện chí quay nh về phía phòng hóa trang.
Cái “trò nhỏ” này cũng kh làm ảnh hưởng đến tiến độ c việc tiếp theo.
Trần Vũ Luân đến sớm hơn dự kiến, khiến nhân viên trong studio cũng trở nên khẩn trương hơn hẳn.
Bước vào trạng thái làm việc, Nhan Yểu lập tức giũ bỏ vẻ lười nhác ngày thường; nơi cô đứng tản ra một khí thế sắc bén khó diễn tả, vừa chụp thử vừa chỉ huy nhân viên hoàn thành những khâu ều chỉnh cuối cùng.
Khoảng một tiếng sau, ta lại vây l Trần Vũ Luân từ phòng hoá trang ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tung-muon-quen-di-nhung-ca-th-xuan-deu-la-em/chuong-2.html.]
Gỡ khẩu trang xuống, quả thật ta đẹp trai. Trần Vũ Luân vốn trẻ, mặt mộc mang nét thiếu niên tràn đầy sức sống, giờ được trang ểm thêm vài phần gợi cảm, song biểu cảm lại hơi lạnh lùng, tr như tâm trạng kh tốt.
Đến khi đứng dưới chùm đèn chính, đám trợ lý tản ra, xung qu lập tức thoáng đãng hơn nhiều.
Nhan Yểu tuột sợi chun khỏi cổ tay, tiện tay gom tóc ra sau buộc vội, vừa nhấc máy ảnh lên đã nghe th niên cách đó kh xa cất giọng: “Cô Nhan tr trẻ thật.”
Nhan Yểu nhướn mày, bắt gặp ánh mắt ta mang theo ý cười nhàn nhạt.
Đứa trẻ này, thay mặt cũng nh thật.
Dạo này Trần Vũ Luân nổi như cồn, từ show sống còn ra nhờ nụ cười ấm áp “trị liệu” khán giả, fan đều gọi ta là “Luân sữa”. Thế nhưng nhiệt độ m tháng liền kh bứt lên, album mới sắp phát hành, c ty mới hợp tác với Thượng Giai, muốn dùng bìa tạp chí trái ngược hoàn toàn phong cách cũ để kiếm một lượt hot search.
“Kiểu trang ểm này là thế nào?” Nhan Yểu cau mày, vẻ mặt thoắt nghiêm, khiến Trần Vũ Luân đang cười cứng đờ tại chỗ.
“…” ta vừa định giải thích gì đó.
“Tẩy hết, trang ểm lại.”
Giọng cô kh lớn nhưng ngấm hơi lạnh, cả studio lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Đúng lúc , thợ trang ểm vừa vây qu nãy giờ bèn chầm chậm bước đến, cười gượng: “Xin hỏi layout makeup vấn đề gì ạ?”
“ nhớ trước khi chụp đã trao đổi rõ ràng.” Nhan Yểu nói, nhấc máy ảnh đặt xuống bàn.
“Đúng thế, lần này chủ đề thiên về gợi cảm nên vẽ khói mắt cho Vũ Luân đ.” Giọng thợ trang ểm chẳng tỏ ra gì sai, mà Nhan Yểu ghét nhất kiểu “tự cho là th minh”.
“Cho nên cô cứ thế làm?” Cô khẽ hừ một tiếng, kh khí căng thẳng hẳn.
Nhan Yểu vốn mang nét đẹp sắc lạnh, lúc kh cười đã sắc, nay mím môi cười nhạt càng khí thế ép . Thợ trang ểm tái mặt, rõ ràng kh phục khi c sức của bị chê “lung tung”.
Đúng lúc này, quản lý họ Lưu cũng bước ra, giọng kẻ chủ sự: “ th makeup ổn, chụp , đừng phí thời gian.”
“Ổn à?” Nhan Yểu kho tay, nghiêng tựa mép bàn, tr như lười biếng mà lại đầy áp lực: “Trong mắt Lưu, đàn tô vẽ ẻo lả thế này gọi là gợi cảm?”
Lời vừa dứt, nhiệt độ trong phòng tụt đáy.
Kh xa, Trần Vũ Luân im lặng nãy giờ khẽ sững , cô với ánh mắt thoáng thất thần.
“Cô! ……”
Quản lý Lưu bao năm tiếng nói tuyệt đối trong chuyện của Trần Vũ Luân, chưa từng bị phản bác như vậy.
“ đã bảo , hãy làm tốt bổn phận của .” Ý cười bên môi Nhan Yểu tắt ngúm, đáy mắt ánh lạnh: “Nếu nghi ngờ năng lực chuyên môn của , thể hủy hợp đồng ngay, nhưng theo ều khoản, làm ơn chuyển tiền vi phạm cho studio trong ba ngày.”
“……”
Tình thế như sắp vỡ toang, nhân viên tạp chí vội đứng ra giảng hoà.
D tiếng Nhan Yểu trong nước quả hơi “khó gần”, song ít ai dám chê tay nghề. Thượng Giai cộng tác với Trần Vũ Luân là để đôi bên cùng lợi, nếu muốn bức ảnh đủ tạo tiếng vang thì để Nhan Yểu cầm máy là lựa chọn tốt nhất.
Chưa đầy ba phút đàm phán, Trần Vũ Luân lại bị “áp giải” về phòng tẩy trang.
Nửa tiếng sau, lớp phấn dày biến mất, trai một lần nữa đứng dưới ánh đèn, theo chỉ dẫn của Nhan Yểu đổi tư thế liên tục. Tiếng màn trập xen lẫn giọng nữ lạnh lẽo vang lên dồn dập, quản lý lúc nãy đỏ gay cả mặt, giờ ảnh nguyên bản hiển thị liền dịu bớt.
Đúng như Nhan Yểu nói, sự gợi cảm của đàn vốn chẳng cần m lớp son phấn lòe loẹt.
Trong vài giờ kế, Trần Vũ Luân thay tổng cộng ba set, hiệu suất chụp càng lúc càng cao, file gốc cho ra kết quả kinh diễm dị thường, qua màn hình cũng ngửi mùi hormone sôi sục.
Đêm phủ kín trời, thành phố lên đèn. Khi câu “Kết thúc c việc” vang lên, bầu kh khí khẩn trương bỗng tan biến.
Nhan Yểu cúi chống tay lên bàn, xem lại ảnh trong máy để kiểm tra lần cuối.
“Tối nay cô Nhan bận gì kh?”
Một giọng nam trẻ trung vang bên tai, mang theo tr đợi mơ hồ.
“ việc?” Cô ngoảnh lại, bắt gặp gương mặt thiếu niên vẫn vẻ ngoan.
“Khó khăn lắm mới hợp tác, tối tụ họp chút nhé?” Sợ cô từ chối, chưa kịp đợi trả lời, Trần Vũ Luân nói thêm: “ Lưu đồng ý , nói vừa đắc tội cô nhiều, muốn cùng ăn bữa cơm, sau này còn hợp tác dài dài.”
Nhan Yểu im lặng giây lát, liếc sang th quản lý Lưu đứng xa xa khẽ gật, sắc mặt vẫn cứng ngắc nhưng đã coi như xuống nước.
“Ở đâu?”
Đôi mắt Trần Vũ Luân sáng lên: “Ngay gần đây, hội sở Lam Loan, cô th được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.