Từng Muốn Quên Đi, Nhưng Cả Thanh Xuân Đều Là Em
Chương 25:
“Ừm, bạn trai.”
Xưng hô được đàn lặp lại trong miệng một cách chậm rãi, nét cười trên mặt càng sâu, nhưng trong mắt lại lóe lên tia lạnh lẽo, sâu thăm thẳm kh th đáy.
“Lâu kh gặp, thay đổi nhiều đ.” đàn nói, từng cử chỉ đều mang theo m phần ngạo mạn của kẻ ở vị trí cao, chỉ là khi đối mặt với Nhan Yểu, sự ngạo mạn lại thu liễm đôi chút.
Tay cầm ly cà phê của Nhan Yểu khựng lại một chút, ánh mắt dừng trên đàn đối diện. Một lúc sau, cô bật cười nhẹ: “Con ai mà chẳng thay đổi, cũng vậy thôi.”
Cái tên thiếu niên ngang ngược năm nào, giờ đã biến thành dáng vẻ thành đạt của một đàn trưởng thành, âu phục thẳng thớm, hoàn toàn khác với hình ảnh in sâu trong ký ức cô.
Hồi đó, cái tên nhóc thối suốt ngày gây chuyện, trên lúc nào cũng vết thương, đồng phục mặc trên bị ta phá nát thành đủ kiểu kì quái, đôi mày đôi mắt lúc nào cũng ánh lên sự hằn học, như thể muốn gây chiến với cả thế giới.
Giống cô ngày . Giống đến mức cô từng nghĩ, ta chính là một “ khác” sống song song.
“Kh còn cách nào, làm ăn biết giữ quy tắc.” đàn nói, giọng ệu pha chút thân quen.
Lâu năm kh gặp, nhưng dường như giữa họ kh m xa cách.
Nhan Yểu ngẩn ra trong chốc lát, nhớ đến những ngày hai từng ngồi cạnh nhau hút thuốc, tâm sự những chuyện bẩn thỉu khó nói trong nhà, lại cùng nhau nói về giấc mơ rời khỏi nơi gọi là “gia đình” .
Nhưng sau đó xảy ra quá nhiều chuyện. Cô bị vứt sang Mỹ, theo cái lão già kia c.h.ế.t , cô xem như đã thoát khỏi quá khứ đáng ghét đó; chỉ là nghe giọng ệu của ta bây giờ, e rằng vẫn chưa thoát khỏi ngôi nhà khiến ta bực dọc đến phát ên .
Dù vậy dáng vẻ hiện tại của ta, chắc cũng đã vùng dậy thành hổ .
“Tần Chiêu, xem ra m năm nay sống kh tệ.” Nhan Yểu vừa nói vừa bạn cũ với ánh mắt vẫn còn vài phần cảm tình.
“ tr cũng đâu đến nỗi.” Ánh mắt của đàn dừng lại trên chiếc ện thoại đặt trên bàn, giọng ệu mang theo hàm ý sâu xa, “Chuyện kia… còn m tháng?”
Nhan Yểu cụp mắt xuống, dường như đã quá quen với kiểu ăn nói kh khách sáo của ta, lạnh nhạt đáp: “Đừng nói m lời xúi quẩy. với mới yêu nhau.”
“Xúi quẩy?” Tần Chiêu khẽ nhướng mày, “Nhan Yểu, nghe kh giống phong cách của . Chuyện này kh ai cũng biết rõ ?”
Giọng ta mang theo chút đùa cợt: “Hồi đó tụi yêu nhau được bao lâu nhỉ? Hình như là một học kỳ thì ?”
Nói đến đây, sắc mặt Nhan Yểu kh đổi, nhưng ánh mắt lại hơi d.a.o động một thoáng.
“ đoán, vẫn là yêu lâu nhất của .”
Tần Chiêu nói với giọng ệu đầy tự đắc, vẫn y hệt như cái thời thiếu niên kiêu ngạo .
Nhan Yểu nhướng mày thẳng vào ánh mắt mang chút khiêu khích của ta, một lúc sau liền thản nhiên thừa nhận: “Đúng thế.”
Năm đó, cô và Tần Chiêu yêu nhau đến tận năm tháng. Nếu kh vì cô đột ngột ra nước ngoài, lẽ mối quan hệ còn kéo dài hơn nữa.
Khi , họ đúng là hai “kẻ lập dị” trong miệng bạn bè cùng lớp. Mà hai kẻ lập dị đến với nhau, tình yêu đó cũng đương nhiên phô trương. Họ yêu nhau theo đúng nghĩa, đã từng hôn nhau, ôm nhau, thậm chí khi trưởng thành còn lên giường với nhau.
Tần Chiêu thực sự là khiến cô nhớ nhất trong quá khứ. Họ từng một sự thân mật khác thường, từng khiến Nhan Yểu ngỡ rằng, lẽ cô yêu ta.
Chỉ là bây giờ nghĩ lại, cô đã thể phân biệt rõ ràng, đó kh là yêu.
Khoảnh khắc cô thốt ra câu , khóe môi Tần Chiêu cong lên, nụ cười ng cuồng kia giống như thể ta chắc c rằng, là đặc biệt nhất trong lòng Nhan Yểu.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại mở miệng: “Nhưng lẽ thêm một thời gian nữa thì kh còn như vậy nữa.”
Câu nói vừa dứt, ánh mắt Tần Chiêu lập tức tối lại, con ngươi đen kịt chăm chăm phụ nữ ngồi đối diện.
“Đổi tính à? nói thật ?”
ta Nhan Yểu trước mặt, vẫn xinh đẹp như trong ký ức. Thoát sự non nớt ngày , nay cô càng thêm xinh đẹp mặn mà, đến từng cái nhăn mày, từng nụ cười cũng đều mang theo khí chất mê .
Cô gái trong trí nhớ ngày xưa luôn lười nhác, giờ qua mười năm, cái lười đó đã hóa thành phong thái biếng nhác ăn vào xương cốt, giống như một con mèo, cử động nào cũng toát lên vẻ quyến rũ vô thức.
Tần Chiêu luôn biết Nhan Yểu đẹp, từ ánh đầu tiên đã th kinh diễm.
Mà giờ, sau bao năm tình cờ gặp lại, dù đã trải qua biết bao hồng nhan giai lệ, cô vẫn khiến ta bị hấp dẫn như thuở ban đầu.
Nhan Yểu ngồi đối diện trầm mặc trong chốc lát, theo phản xạ đưa tay định rút hộp thuốc ra, nhưng vừa ý thức được đây là quán cà phê, cô liền bình thản thu tay lại: “Ừm, coi như thế .”
Tần Chiêu đương nhiên đã chú ý đến hành động nhỏ đó của cô. Biết rõ cô m năm nay chắc c chưa từng cai thuốc, giống y như ta vậy.
“ thời gian thì ra ngoài ăn một bữa .”
“Được.”
Nhan Yểu gật đầu dứt khoát. Dù gì trong lòng cô, ngoài Triệu Tiểu Du thì Tần Chiêu cũng xem như là một trong hai bạn hiếm hoi.
Hai vô tình gặp lại trong đài truyền hình, giờ lại ngồi trong quán cà phê ôn chuyện cũ, sắc trời cũng dần ngả tối.
Tần Chiêu còn việc, kh lâu sau tài xế đã đến đón ta rời .
Hồi cấp ba, Nhan Yểu đã biết nhà Tần Chiêu ều kiện, dưới tay một c ty niêm yết trên sàn chứng khoán, y hệt như nhà họ Nhan ngày .
Chỉ là giờ đây, c ty của “cái lão kh chịu c.h.ế.t kia” đã sớm sa sút, còn khí thế hôm nay của Tần Chiêu, e rằng c ty dưới tay ta lại càng phát triển.
Tần Chiêu là con một trong nhà, tài sản sau này đương nhiên sẽ thuộc về ta. Nhưng hồi bé, ta cực kỳ chán ghét cái trách nhiệm đó, còn từng nói thẳng là chẳng thèm cái đống tiền rách .
Chỉ tiếc đời là thế, lúc chúng ta kh thể kh cúi đầu trước số phận. trai trẻ ng nghênh năm nào cuối cùng cũng tiếp nhận trách nhiệm vốn dĩ thuộc về .
Nghĩ tới đây, Nhan Yểu đứng trước cửa quán cà phê, trong lòng kh khỏi cảm khái.
Quãng thời gian u ám hồi trung học như trỗi dậy cùng sự xuất hiện của bạn cũ. Cô vẫn nhớ rõ khi căm ghét cái lão già kia đến nhường nào, thậm chí từng nói với Tần Chiêu rằng, mong ta c.h.ế.t cho xong.
Vậy mà bây giờ, khi cái mang d “cha” đó thực sự đã chết, ngoài cảm giác được giải thoát trong chốc lát, cô cũng kh th gì gọi là vui sướng.
Bóng đêm dần phủ xuống. Nhan Yểu nhớ tới lời Giang Nghiên nói trước đó, liền vừa l hộp thuốc từ túi ra vừa gọi ện thoại.
“Xong việc chưa?”
Cuộc gọi vừa reo được hai tiếng đã bắt máy, giọng nói trầm thấp mang từ tính vang lên bên tai, xua tan m phần bực bội trong lòng cô.
“Ừm, buổi tối ăn ở đâu đây?” Nhan Yểu ngậm ếu thuốc hỏi, trong đầu đã lướt nh d sách nhà hàng qu đây.
Đầu dây bên kia, Giang Nghiên dường như cũng nhận ra cô lại đang hút thuốc. Những lời định khuyên cô bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng chỉ nhàn nhạt nói: “Dạo này học nấu m món.”
Tay cầm thuốc của Nhan Yểu khựng lại một chút, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.
Thật lòng thì cô kh nghĩ câu trả lời sẽ là thế này. Trước giờ, mỗi lần hẹn hò ăn uống, đối phương đều giống nhau y đúc, luôn hỏi cô muốn ăn gì, như thể mọi quyền lựa chọn đều thuộc về cô.
Nghe hiểu ẩn ý trong lời Giang Nghiên, Nhan Yểu hơi nhướng mày, thẳng t hỏi lại: “Đến nhà ?”
Đối phương chỉ “ừ” một tiếng, lại nói tiếp: “Nhưng trong nhà kh đồ ăn, siêu thị trước.”
“Ừm, em qua đón , cùng siêu thị.”
“Ừ, đợi em.”
–
Xe của Nhan Yểu vì kh đăng ký, nên chỉ đỗ tạm trên con phố cách Q đại khoảng trăm mét.
Khi Giang Nghiên tới gần, vừa khéo tr th phụ nữ kia đang ngồi trong xe hút thuốc.
Chiếc Mercedes G-Class mang chút dã tính, giống hệt với con Nhan Yểu vậy. Cửa kính xe được hạ xuống, đám qua đường kh khỏi đưa mắt liếc phụ nữ trong xe.
Vì đây là khu vực qu trường đại học, trên phố hầu hết là th niên. Đột nhiên bắt gặp kiểu phụ nữ như Nhan Yểu, đương nhiên kh nhịn được mà ngoái lại .
Huống hồ gì Nhan Yểu vốn đã xinh đẹp, mà lúc hút thuốc lại càng mang theo một loại quyến rũ khó diễn tả. Điều này, mười năm trước Giang Nghiên đã từng biết rõ.
“Đệt, chị kia ngầu vãi chưởng.”
“Cứu với, sắp yêu từ cái đầu tiên mất .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tung-muon-quen-di-nhung-ca-th-xuan-deu-la-em/chuong-25.html.]
“ kìa kìa! thật sự chạy qua xin WeChat kìa!!”
–
Bên tai vang lên tiếng m sinh viên hào hứng bàn tán, Giang Nghiên đứng yên tại chỗ, ánh mắt tối lại một sinh viên ăn mặc sành ệu bước đến trước chiếc G-Class màu đen, rút ện thoại ra, hình như đang nói gì đó với Nhan Yểu.
Ngay sau đó, chỉ th cô hơi cong khóe môi, tay cầm thuốc khẽ vung lên, nét mặt thản nhiên như cũ nói gì đó. Chưa đến hai câu, sinh viên đã thất vọng quay rời .
Từng động tác gọn ghẽ lưu loát, toát lên sự tự nhiên và thành thục.
“Th chưa, nói mà, kh cửa đâu.”
“Giải tán giải tán , gái đẹp đâu ai cũng dễ tán.”
Lại thêm vài tiếng thở dài thất vọng vang lên, mà Giang Nghiên chỉ thoáng dừng mắt sải bước tiếp về phía chiếc G-Class, tâm trạng kh hiểu lại vui hơn một chút.
Vài giây sau, Nhan Yểu hình như cũng phát hiện ra , nhướng mày một cái, khóe môi lại nhếch lên thêm m phần, đúng ngay độ cong khiến tim khẽ giật.
Tim bắt đầu đập nh, hai tay trống kh kh cặp tài liệu nào để níu, đành đút túi siết chặt. Ánh mắt chưa từng rời khỏi cô, bước chân cũng vô thức nh hơn.
Nhưng thay vì vòng ra ghế phụ, lại dừng ngay bên cửa ghế lái, cúi xuống cô, đồng thời c hết tầm mắt của những xung qu.
“Gì thế?” Nhan Yểu hơi nhướn mày, ếu thuốc trên tay vẫn đang âm ỉ cháy.
Cô còn đang định dập thuốc, sợ bạn trai mới của ho sặc, thì trước mặt đột nhiên vươn tay ôm l cằm cô, chưa kịp để cô phản ứng, đã cúi , hôn mạnh xuống đôi môi cô.
Mùi thuốc nhè nhẹ lan tỏa giữa hơi thở của hai , đôi mắt mèo của Nhan Yểu hơi trợn to, ngẩn ngơ đàn trước mặt. Đôi bàn tay nâng cằm cô truyền đến cảm giác ấm áp, đồng thời mang theo vài phần khí thế khiến ta khó lòng kháng cự.
Nụ hôn ngắn ngủi, chỉ kéo dài vài giây, còn chưa để Nhan Yểu kịp cảm nhận, đối phương đã bu tay rời , giống như chỉ tiện miệng “nếm ngọt” một cái mà thôi.
Nhan Yểu đàn trước mắt với ánh mắt đầy phức tạp. Chỉ th thản nhiên thu tay về, còn tiện thể lau vệt son mờ bên khóe miệng cô, tiếp đó làm như kh chuyện gì xảy ra, vòng qua đầu xe về phía ghế phụ.
Bên ngoài xe, kh ít đường bị cảnh tượng vừa làm cho ngẩn , đứng lại tại chỗ thì thầm bàn tán cùng bạn bè.
Nhan Yểu th vậy, như chợt nhận ra ều gì, động tác tự nhiên dập tắt ếu thuốc, bật cười bất đắc dĩ.
“Cạch” một tiếng, cửa xe đóng lại. đàn ngồi vào ghế phụ, lại trở về dáng vẻ nghiêm chỉnh như trước, cái gọi là “giáo sư Giang” chính là như vậy.
Nhưng lẽ, những sinh viên từng được dạy cũng chưa chắc nghĩ đến, “Giang giáo sư” của bọn họ cũng lúc kh biết xấu hổ đến thế.
Nhan Yểu mỉm cười kéo cửa kính xe lên, biết vừa chắc hẳn đã th gì đó. Nhưng kh hỏi, cô cũng chẳng nói.
Ba giây sau, chiếc G-Class màu đen phóng , để lại một đám đường vẫn chưa ngừng bàn tán.
–
Nhan Yểu vốn hiếm khi siêu thị cùng khác. Bình thường nhu cầu gì đều đặt hàng online từ sớm, còn lại thì giao hết cho trợ lý A Mỹ lo liệu.
Mà như hôm nay, cùng Giang Nghiên sóng vai bước trong siêu thị, thể nói là lần đầu tiên trong m năm gần đây.
Cả hai đều là gương mặt nổi bật, đến mức nếu nói họ là minh tinh trong giới giải trí cũng kh m ai nghi ngờ. Chỉ là thoáng qua, khí chất hai chút kh ăn nhập, nhưng càng lâu lại càng th hài hòa kỳ lạ.
Giang Nghiên vẫn mặc sơ mi, vạt áo sơ vin gọn gàng làm nổi bật tỉ lệ vóc dáng hoàn hảo. Cổ áo được chỉnh ngay ngắn, áo quần phẳng phiu kh nếp gấp, ống tay xắn đến khuỷu, cổ tay đeo đồng hồ kim loại sáng loáng, từ xa cũng cảm nhận được khí chất cao quý lạnh nhạt toát ra từ đàn này.
Mà bên cạnh , Nhan Yểu lại khoác lên một chiếc áo lửng hở eo và váy chữ A, vòng eo thon gọn phơi trọn trong kh khí, đôi chân dài thẳng tắp trên đôi guốc gót nhọn, đúng chuẩn vũ khí trí mạng của hội trai thẳng.
Kh thể giày cao gót khi lái xe, nên đôi này là cô mới thay trước khi xuống xe.
Giang Nghiên chính mắt th cô mang vào, vốn định ngăn lại vì tư tâm, nhưng nghĩ nghĩ lại, đó là quyền tự do của cô, nên cuối cùng đành nuốt xuống nỗi chua xót trong lòng.
May mắn là lúc này siêu thị cũng chỉ toàn lớn tuổi. Giang Nghiên chọn đồ nh, rõ ràng là kinh nghiệm từ trước. Cộng thêm việc cố ý tr thủ thời gian, nên chỉ hơn nửa tiếng đã xong xuôi.
Căn hộ của Giang Nghiên thực ra cách Q đại kh xa, khiến Nhan Yểu bất giác nhớ đến hôm trời mưa hôm đó.
Rõ ràng khi Giang Nghiên đã nói dối vì tư tâm. Cô cũng kh vạch trần, chỉ lúc nghe đọc địa chỉ thì mỉm cười với ánh mắt nửa cười nửa kh, khiến sắc mặt đàn thoáng căng lên, cả đoạn đường sau đó cũng im lặng ít nói.
Trước đây lúc yêu đương, Nhan Yểu kh chưa từng đến nhà bạn trai, nhưng đa phần là đến để “làm việc lớn”, hiếm dịp như hôm nay, chỉ đơn giản đến ăn một bữa cơm.
Rõ ràng đàn này đã chuẩn bị từ trước. Trong tủ giày một đôi giày mới dành cho nữ, kiểu dáng đáng yêu, phần mũi còn hai cái nơ bướm, khiến Nhan Yểu bật cười. Nhưng giày vừa chân, lại thoải mái, nên cô cũng chẳng so đo cái gu phần sến súa .
Căn hộ của Giang Nghiên kh nhỏ, bài trí theo phong cách tối giản, qua vẻ hơi lạnh lẽo, nhưng Nhan Yểu lại th so với nhà , chỗ này ấm áp và hơi hơn nhiều.
nấu ăn nh, toàn là m món thường ngày, chưa tới nửa tiếng đã bưng hết lên bàn. Khéo , toàn bộ đều là món cô thích.
Nhan Yểu ngồi trước bàn ăn, hứng thú qua lại, mãi đến khi đặt tô c cuối cùng xuống bàn, cô mới dùng ánh mắt ý vị sâu xa chỉ vào bàn ăn: “Giải thích một chút ?”
Giang Nghiên ngồi xuống đối diện, đối diện với ánh trêu ghẹo trong mắt cô, vừa múc c vừa bình tĩnh đáp: “Lúc học cấp ba, th em ở căng-tin hay ăn m món này.”
Ánh mắt Nhan Yểu khựng lại trong giây lát, nhất thời kh rõ nên cảm thán sự chu đáo tỉ mỉ của đàn này, hay cảm thán vì sau ngần năm vẫn còn nhớ rõ.
“Chừng năm , kh sợ khẩu vị em thay đổi à?”
“Kh thay đổi.” Giang Nghiên nói, giờ khi đã đối diện với cô, cũng thể ung dung nhắc đến quãng thời gian từng đơn phương kia.
“Trước đó xác nhận .”
Bất giác nhớ lại bữa cơm lần trước khi mời vì cảm ơn, lúc đó gọi món là Giang Nghiên, và toàn bộ đều hợp khẩu vị cô. Lúc đó cô cứ nghĩ là trùng hợp. Bây giờ nghĩ lại, tất cả cái gọi là trùng hợp đều là dụng tâm từ phía .
Cả bữa ăn diễn ra trong im lặng, hai đều kh nói nhiều, nhưng chính sự yên tĩnh đó, cộng thêm một bàn đồ ăn nhà làm đơn giản, lại khiến kh khí giữa cả hai trở nên yên ấm lạ thường.
Ăn xong, Nhan Yểu chủ động nói sẽ rửa bát, nhưng Giang Nghiên nhất quyết kh để cô động tay, đuổi thẳng cô ra phòng khách. Một lúc sau, bưng khay trái cây ra, lần lượt l sạc dự phòng, dây sạc, cả mền nhỏ lẫn gạt tàn cũng mang ra luôn.
Sự chu đáo và quan tâm lại khiến Nhan Yểu th hơi kh biết làm .
Tiếng nước bát loảng xoảng vang lên từ trong bếp. Nhan Yểu ngồi im trên sofa, đĩa trái cây được cắt tỉa tỉ mỉ, nhưng chẳng động đũa chút nào.
Kh biết bao lâu sau, cô đứng dậy ra ban c ngoài phòng khách, khép cửa kính lại mới rút hộp thuốc ra hút.
Điếu thuốc mới cháy được nửa thì chu ện thoại reo, là Tần Chiêu gọi đến.
“Ra ngoài làm ly kh?”
Khóe môi Nhan Yểu khẽ nhếch, đối diện với bạn cũ này, cô vô thức thả lỏng hơn nhiều.
“Vài tiếng trước mới gặp xong, giờ lại rủ uống?”
“Vừa mới làm xong việc, lâu lắm kh gặp, uống một lần cũng đâu quá đáng?”
phụ nữ hơi nheo mắt lại, chậm rãi nhả ra một vòng khói, m giây sau đáp: “Kh . Đang ở nhà .”
“ ” đó là ai, đã quá rõ ràng. Đầu dây bên kia im lặng một chốc, lại bật cười trêu ghẹo: “Kh mới quen à? Tiến triển nh ghê?”
Nhan Yểu nhất thời kh lên tiếng, nhưng sắc mặt đã lạnh vài phần, giọng nói khi cất lên cũng mang theo chút nghiêm túc mà chính cô cũng kh ngờ tới:
“Đừng nói linh tinh. kh giống khác.”
Lần này bên kia im lặng càng lâu, lâu đến mức Nhan Yểu cứ tưởng ta đã cúp máy. Nhưng , giọng nói của Tần Chiêu vang lên chút mơ hồ khó đoán: “Nghe nói, đang quen là Giang Nghiên.”
Nhan Yểu kh ngờ tin đồn lan nh đến thế. Nhưng lúc này cô cũng kh ý định phủ nhận, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Ngay sau đó, bên tai liền vang lên tiếng cười nhạt, mang theo m phần giễu cợt: “ th hai các xứng đôi thật à?”
–
【Lời tác giả】
Tiêm phòng trước: sau này vẫn sẽ tình tiết “theo đuổi chồng”, dù gì thì một “gái hư” cũng kh thể đổi tính chỉ trong một sớm một chiều được đâu.
(Đừng vui mừng quá sớm nhé hahahaha)
Kh bạch nguyệt quang. Kh bạch nguyệt quang. Kh bạch nguyệt quang. Kh tình tiết ngoại tình, thay lòng đổi dạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.