Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 37: Ở Paris, Anh Vẫn Muốn Em Mỗi Đêm
Paris tháng Mười hai, trời lạnh và hoa tuyết lấm tấm đầu phố.
Gia Khang ngồi trong một quán café cửa kính ra s Seine. Ly espresso nguội lạnh, còn đầu óc thì như bốc hơi vì đoạn video call đêm qua với vợ.
Vợ – cô giáo dịu dàng, ngoan ngoãn ngày nào – bây giờ lại biết chủ động rên rỉ quyến rũ đến nghẹt thở chỉ qua màn hình.
Từng câu nói, từng cử chỉ, cả đôi chân cô gác lên thành giường… cứ hiện rõ rành rành trong đầu.
chống cằm, tay vẽ nguệch ngoạc một bản phác thô – và trong tr, rõ ràng là An Nhiên.
Áo mỏng, n.g.ự.c hờ, váy vén cao, môi ướt và mắt nhắm hờ như đang gọi tên …
“Cô gái … là nàng thơ của à?”
Một giọng Pháp lơ lớ vang lên sau lưng.
Gia Khang ngẩng lên. Trước mặt là Camille – cô trợ lý thiết kế nóng bỏng, mắt x, tóc vàng, dáng như tạc tượng, luôn ánh tò mò mỗi khi lỡ gọi tên "Nhiên" trong lúc thảo luận.
“Kh nàng thơ.” – Gia Khang nói, khẽ khàng – “Là vợ .”
Camille cười nghiêng đầu, ánh mắt trêu chọc:
“ nói về cô như thể… đêm nào cũng được ngủ cùng vậy.”
Gia Khang cười nhẹ, nhưng đáy mắt sâu thẳm:
“Kh đêm nào cũng được ngủ cùng. Nhưng… đêm nào cũng muốn được ngủ cùng cô .”
Camille bật cười, định nói gì đó, nhưng Gia Khang đã đứng lên, cầm l bản phác, nói nhỏ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-37-o-paris--van-muon-em-moi-dem.html.]
“ về studio. vài chi tiết cần sửa.”
Đêm đó, khóa cửa studio, bật nhạc jazz nhẹ, kéo rèm kín lại mở ảnh An Nhiên trên iPad.
Trong ảnh, cô mặc váy ngủ trắng, tay ôm gối, ngón tay cắn nhẹ như đang khiêu khích.
Gia Khang ngồi tựa ghế, cởi khuy áo sơ mi, ngửa đầu thở dài:
“Vợ à… em đang g.i.ế.c bằng cách mềm mại nhất đ…”
tưởng tượng cô đang ngồi trên đùi , váy trượt lên tận eo, hai tay bám vào vai , miệng ướt át gọi khẽ “chồng ơi…”
cắn răng, bàn tay siết nhẹ vào lòng bàn tay kia, tưởng như đang bóp eo cô, nâng h cô lên thả xuống – từng nhịp, từng tiếng thở, từng hơi nóng phả vào gáy…
“ nhớ cái cách em co giật mỗi khi hôn ngay chỗ đó…”
“ nhớ mùi cơ thể em – cái mùi nghiện đến phát cuồng…”
Cả thân căng lên, nóng bừng. Trong căn phòng lạnh Paris, da rịn mồ hôi.
Chỉ cần một tin n của cô… là đủ rên tên em đến rã rời.
Sau cơn tưởng tượng thiêu đốt, Gia Khang nằm dài ra sofa.
Tay đặt lên trán, ánh mắt m.ô.n.g lung:
“Em ơi… đừng mặc váy ngủ nữa. sắp phát ên thật …”
mở camera trước, selfie một bức ảnh đang nửa cởi áo, cơ n.g.ự.c căng rõ, gửi về cho vợ cùng dòng tin n:
"Đêm nay… tới lượt em tưởng tượng nhé. Nhưng đừng rên to quá. Hàng xóm khó chịu đ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.