Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 39: Khi Cửa Mở, Em Thấy Anh
Tối đó, An Nhiên mệt rã .
Cô vừa từ trường về, tay ôm bụng, miệng lẩm bẩm:
“Con à… ba con mà biết con làm mẹ mỏi lưng vầy chắc lại đòi ‘xoa’ mỗi tối cho xem.”
Cô cười khẽ, vứt túi lên ghế, bước vào nhà trong tiếng thở dài quen thuộc.
Đèn trong phòng khách tắt.
Nhưng… trên bàn lại một bó hoa baby trắng, đặt cạnh ly cacao nóng bốc khói?
Cô giật .
Trái tim đập nh, tay siết chặt quai túi.
“Còn ấm…”
cô nghe tiếng bước chân từ sau lưng.
“Đừng la nha… nếu kh con trong bụng sợ.”
An Nhiên xoay lại, hai mắt mở to.
Gia Khang.
Đứng đó. Mặc áo sơ mi trắng, tay cầm vé máy bay và… một nụ cười lấp lánh hơn mọi đèn trong nhà.
“… về khi nào?!!” – cô thốt lên, nước mắt ứa ra kh kịp ngăn.
“Cách đây đúng 2 tiếng. về vì kh chịu nổi… nhớ em từng centimet.”
Cô lao đến ôm thật chặt. Cả run lên.
Cô áp tay lên bụng , mắt ướt long l:
“Con … ở đây nè…”
Gia Khang sững trong một giây.
quỳ xuống, ôm l bụng cô, hôn thật khẽ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-39-khi-cua-mo-em-thay-.html.]
“Ba xin lỗi… để mẹ con giấu quá lâu.”
An Nhiên gục đầu vào vai . Nước mắt trộn với tiếng cười nghẹn.
Tối đó, sau bữa ăn nhẹ, họ nằm bên nhau trong phòng ngủ.
Gia Khang hôn lên từng đốt ngón tay cô, như chuộc lỗi vì những đêm xa vắng.
“Cho … ôn lại bài cũ một chút được kh?” – thì thầm, tay luồn vào váy ngủ cô, chạm khẽ lên bụng.
“Nhẹ thôi… con đang nghe đó.”
“Vậy thì để ba nó dỗ mẹ nó nhẹ nhất thể…”
cúi xuống hôn lên cổ, trượt môi qua vai, ngực, bụng – mọi nơi nhớ, mọi nơi từng khiến cô rên khẽ.
An Nhiên rướn đón l, tay siết vào lưng áo .
Cảm giác ở đây, hơi thở thật, da thịt thật – khiến từng tế bào trong cô như phát sáng.
Gia Khang vào trong cô chậm. Như sợ làm vỡ ều gì đó mong m.
Từng nhịp thở hòa vào nhau, nhịp đẩy vừa sâu vừa dịu dàng.
“ yêu em… yêu đến mức kh thể sống thiếu từng cú siết, từng tiếng rên nhỏ của em…”
An Nhiên rên khẽ, tay vuốt tóc :
“Còn em… vẫn nghiện cái cách ‘yêu em bằng miệng’ như những đêm đầu tiên…”
Gia Khang rên khẽ bên tai cô:
“Tối mai… làm lại cảnh trong thư viện nha? Nhưng lần này bụng bầu, sẽ thú vị hơn.”
Cô bật cười, rên khẽ khi đẩy mạnh hơn.
Tiếng thở, tiếng chăn gối cọ vào nhau, tiếng gọi nhau đứt quãng – tất cả như lần đầu tiên, như chưa từng đủ.
Lúc kết thúc, cô nằm trên n.g.ự.c , tóc ướt mồ hôi.
“ sẽ kh đâu nữa.” – thì thầm – “Vì nơi thuộc về… là trong em.”
💬 " đã cả nửa vòng trái đất… để quay về đúng nơi trái tim bắt đầu."
Chưa có bình luận nào cho chương này.