Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên
Chương 57: Hai Người Sẽ Dần Dần Quên Đi Nhau
Giang Lộc vô thức nắm chặt góc áo, khẽ cười: “Chuyện này, nên tự hỏi dì .”
gật đầu vẻ đã hiểu, cầm tài liệu đứng dậy: “Một tiếng nữa, đưa cô chọn lễ phục.”
Nói , kh dừng lại lâu, sải bước rời khỏi văn phòng.
Một lát sau, Tần Hoài mang trà và bánh ngọt lên, đó là món bánh đậu đỏ Lý Ký mà cô yêu thích.
Mắt Giang Lộc chợt sáng lên, cô cầm bánh đậu đỏ c.ắ.n một miếng.
Vị ngọt béo tan chảy trong miệng, vẫn còn ấm nóng.
Cô vô cùng thỏa mãn, sự khó chịu khi đấu khẩu với đàn vừa tan biến hết: “Thư ký Tần, vất vả cho xếp hàng mua giúp . biết tiệm nổi tiếng này, xếp hàng m tiếng đồng hồ mới mua được.”
“Kh mua.”
Tần Hoài mỉm cười: “Là Tổng giám đốc Dung biết cô thích ăn món này, nên nửa tháng trước đã mua lại chi nhánh gần c ty . Chỉ là cô kh làm, nên kh biết thôi.”
Giang Lộc nghe vậy, lập tức mất hứng với chiếc bánh ngọt, tùy tiện vứt nó sang một bên.
Tần Hoài nhân cơ hội nói: “Thực ra, Tổng giám đốc Dung làm vậy, chỉ là luôn hy vọng cô thể quay lại. Văn phòng của cô cũng chưa hề được dọn dẹp.”
Giang Lộc kh muốn nghe những lời cũ rích mà ta đã nói cả ngàn lần.
Cô thiếu kiên nhẫn vẫy tay: “Thư ký Tần, lát nữa kh các cuộc họp ? Mau , muốn nghỉ ngơi một chút.”
Nói xong, cô kh thèm để ý đến Tần Hoài, thẳng vào phòng nghỉ riêng của Dung Trì Uyên một cách quen thuộc.
Giang Lộc tùy ý nằm xuống giường, thở ra một hơi thoải mái.
Đợi một lúc, cơn buồn ngủ dần kéo đến.
Cô ngáp một cái, chẳng m chốc đã ngủ .
Kh biết đã qua bao lâu, cửa văn phòng bị đẩy ra.
Khi Dung Trì Uyên bước vào, phía sau là Tần Hoài và một nhân viên trẻ, đang báo cáo về biên bản cuộc họp.
vừa ngồi xuống bàn, đang lắng nghe báo cáo, thì nghe th tiếng nói thầm thì từ phòng trong, như tiếng mê sảng, khẽ đến mức gần như kh nghe th.
nhân viên vô thức về phía phòng nghỉ. Phòng nghỉ của Tổng giám đốc Dung, lại còn giọng phụ nữ nói chuyện, ều này nói lên ều gì?
ta hiểu rõ trong lòng, rụt cổ lại kh dám hé răng.
Dung Trì Uyên liếc phòng nghỉ một cách lạnh nhạt, sau đó đóng tài liệu lại: “Tất cả ra ngoài .”
Chờ đến khi trong phòng chỉ còn lại một , mới đứng dậy vào phòng nghỉ.
Trong phòng, Giang Lộc đang nằm úp sấp trên chiếc giường lớn của , ngủ say.
Áo sơ mi bị vén lên, để lộ tấm lưng trắng nõn.
khẽ cong môi, kéo áo cô xuống, đắp chăn cho cô. ôm cô vào lòng, vỗ vỗ: “Dậy .”
Giang Lộc cựa quậy, rên hừ hừ kh hài lòng.
bịt mũi cô: “Chỉ năm phút thôi.”
Giang Lộc thực ra đã tỉnh từ lúc họ bước vào, nhưng cơ thể ngày càng trở nên lười biếng, cô chỉ kh muốn dậy.
Giờ đây, cô chậm rãi mở mắt, ánh m.ô.n.g lung ướt át: “ kh cùng đâu, muốn ngủ, bảo Liễu Đào cùng .”
Ánh mắt hơi trùng xuống: “Lại bắt đầu làm loạn à?”
“ làm loạn gì chứ? th tận mắt, trong c ty cũng đều biết, còn gì để mà biện minh?”
Ngược lại, cười cười, véo má cô: “Ban đầu đưa Liễu Đào vào c ty, chẳng đây là kết quả cô muốn ? , bây giờ lại trách .”
Ý của ta, nghe như thể ta chỉ thuận theo ý cô mà lại với Liễu Đào vậy.
Làm trên đời lại đàn vô liêm sỉ, vừa làm chuyện đó lại vừa trốn tránh trách nhiệm thế này?
Giang Lộc càng kh muốn để ý đến ta nữa, cô vùi đầu vào chăn, khẽ nói: “Tự ham sắc dục, còn kiếm cớ đổ lỗi.”
“Năm phút đã hết .” Dung Trì Uyên kh trêu cô nữa, kéo cổ áo cô dậy.
Giang Lộc kh tình nguyện ngồi dậy, uể oải, mệt mỏi tựa vào vai , để mặc chỉnh sửa lại quần áo cho .
Sau đó, Dung Trì Uyên khẽ hôn lên trán cô, nắm tay cô rời khỏi c ty.
Họ bước vào cửa hàng lễ phục, chọn một chiếc váy dài đơn giản màu sâm p, thẳng đến nhà họ Dung.
Dung Trì Uyên đưa cô về nhà, ngoài việc ăn tối, chỉ là để xác nhận một số c tác chuẩn bị, sắp xếp và d sách khách mời trước buổi tiệc sinh nhật.
Lần này cả bà nội Dung. Khi m đàn trò chuyện về c việc, bà Dung kéo tay Giang Lộc, ngồi trên sofa nói chuyện với cô.
Trong lúc đó, mẹ Dung tới, bưng hai chén trà ấm, khác hẳn với vẻ khắc nghiệt trước đây, bà dịu dàng nói: “Mẹ, Giang Lộc, nói chuyện lâu chắc khát , uống chút trà nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-57-hai-nguoi-se-dan-dan-quen-di-nhau.html.]
Giang Lộc nhấp một ngụm, hài lòng mẹ Dung: “Vị trà này, quả thực thơm và đậm đà hơn cả trà hoa mà con tự pha.”
Mẹ Dung mỉm cười: “Con thích thì cùng mẹ lên tầng hai l một ít mang về, từ từ thưởng thức nhé?”
“Kh thành vấn đề.” Giang Lộc đặt chiếc gối trên đùi xuống, nói với lớn tuổi: “Bà nội, con lên một lát xuống ngay ạ.”
Giang Lộc theo mẹ Dung lên lầu, lúc ngang qua Dung Trì Uyên, chợt khẽ nắm cổ tay cô: “Mười phút nữa .”
Giang Lộc gật đầu.
Tầng hai so với tầng dưới yên tĩnh hơn nhiều, hầu như kh hầu qua, là nơi lý tưởng để nói chuyện.
Mẹ Dung kéo cô vào một phòng ngủ phụ, đưa cho cô thứ được gói trong gi.
“Ngày mai trước khi con , tìm cơ hội cho Trì Uyên uống cái này. Tác dụng giống t.h.u.ố.c ngủ, nhưng kh nh bằng, thể chất càng tốt thì t.h.u.ố.c càng chậm tác dụng. Khoảng một tiếng sau, Trì Uyên mới dần th buồn ngủ.”
Giang Lộc nắm gói thuốc, khẽ một tiếng: “Vâng.”
Mẹ Dung thở dài sâu sắc: “Con gửi th tin vé máy bay cho mẹ, mẹ sẽ sắp xếp đón con ở bên đó.”
Giang Lộc kh hề đề phòng, ở nước ngoài cô quả thực cần sự giúp đỡ, liền gửi ảnh chụp màn hình vé máy bay cho bà.
Mẹ Dung nhận được, gật đầu, tắt ện thoại, cảnh báo cô lần nữa: “Sau khi , đừng bao giờ quay lại nữa, hai đứa sẽ dần dần quên nhau thôi, tất cả chỉ là vấn đề thời gian.”
Giang Lộc gật đầu kh biểu cảm: “Vâng.”
Đúng lúc này, cửa phòng ngủ bị gõ.
Bên ngoài, là giọng nói trầm ổn của Dung Trì Uyên: “Mẹ, con đến đón Giang Lộc về nhà.”
Mẹ Dung đáp lời, dẫn Giang Lộc ra khỏi phòng.
Vừa mở cửa, Dung Trì Uyên đã nắm l tay Giang Lộc, kéo cô về phía , nhẹ nhàng vén tóc cô: “Hai từ khi nào lại nhiều chuyện để nói với nhau như vậy?”
“Lộc Lộc dù cũng coi như là một nửa con dâu nhà họ Dung, nói chuyện với con bé một chút thì ?”
Mẹ Dung con trai , khẽ cười khẩy: “Thôi được , kh còn sớm nữa, mau về , ngày mai sinh nhật, còn nhiều việc lắm đ.”
Hai rời khỏi nhà họ Dung, Dung Trì Uyên nắm tay cô lên xe: “Về căn hộ cũ à?”
Giang Lộc suy nghĩ một lát: “Đến c quán của .”
Khi xe đang chạy trên đường, Tần Hoài đột nhiên gọi ện thoại tới.
Dung Trì Uyên nhấn loa ngoài, giọng nói gấp gáp của ta vang lên khắp khoang xe: “Tổng giám đốc Dung, video giám sát trưa nay ở văn phòng bị rò rỉ vào nhóm c việc ạ.”
Giang Lộc ở bên cạnh nghe th, hơi nhướng mày, nhóm c việc?
Cô nhớ ra vẫn chưa bị xóa khỏi nhóm c việc, liền mở nhóm ra xem.
Video quay lại cảnh trưa nay, Dung Trì Uyên đang ngồi trên sofa nghỉ ngơi, Liễu Đào rót một chén trà đưa đến trước mặt .
Dung Trì Uyên vừa nhấp một ngụm, Liễu Đào lảng vảng bên cạnh, đột nhiên ngồi lên đùi , bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của .
lẽ chính vào lúc này, Giang Lộc đã gõ cửa.
Liễu Đào nói vài câu với cánh cửa, vẻ gấp gáp cúi hôn Dung Trì Uyên.
Kh ngờ giây tiếp theo, cô ta bị đàn đẩy mạnh xuống.
Qua màn hình ện thoại, Giang Lộc cũng cảm nhận được lực đạo lạnh lùng, kh chút nể nang của .
Liễu Đào cúi đầu che mặt, kh rõ là khóc hay , sau hai phút trấn tĩnh, cô ta đứng dậy mở cửa.
Tiếp theo đó là bóng dáng Giang Lộc và Đàm Thư Vãn bước vào.
Mọi chuyện đơn giản là thế, Liễu Đào cố ý quyến rũ Dung Trì Uyên nhưng kh thành, đó là sự thật rành rành.
Giờ đây, tin tức lan truyền khắp c ty, hàng ngàn lượt đã đọc, nhưng kh một ai dám lên tiếng.
Chỉ Liễu Đào, giận dữ 'tổng tấn c' bằng hàng chục tin n, chất vấn kẻ đăng video ẩn d đó là ai.
Cô ta còn ngụy biện rằng video là giả, được tổng hợp, cô ta chưa từng hành vi cố ý quyến rũ nào.
Dung Trì Uyên đỗ xe bên lề đường, xem video một lần, lạnh nhạt hỏi Tần Hoài: “Điều tra ra ai làm kh?”
“Đã tra ra , là… Thư ký Đàm.”
Giang Lộc ngước mắt lên, th Dung Trì Uyên mím chặt môi, kh thể đoán được cảm xúc của .
Tần Hoài nói: “Chắc Thư ký Đàm quan hệ thân thiết với phòng bảo vệ nên mới l được đoạn giám sát này. Tổng giám đốc, th đây là chuyện tốt, dù thì cả c ty đều đồn rằng ngầm quy tắc Liễu Đào, giờ thì tin đồn kh cần c sức cũng tự tan vỡ .”
nghe những lời đó, chợt cười khẩy: “C ty đồn hay kh thì kh biết, chỉ biết, một phiền phức cứ lải nhải bên tai chuyện này.”
Ngón tay chậm rãi đặt trên vô lăng, ánh mắt từ từ chạm ánh mắt chột dạ của Giang Lộc, khóe môi cong lên, “Bảo là ham sắc dục, đổ lỗi cho khác.”
Tần Hoài tỏ vẻ tò mò: “Ai dám nói ngài như thế ạ?” Lập tức nghe th thản nhiên ném ra một câu: “Em gái họ của .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.