Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vác Bụng Bầu Chạy Trốn - Giang Lộc Và Dung Trì Uyên

Chương 58: Tôi chỉ cần em ở bên tôi

Chương trước Chương sau

Cái cách xưng hô đó khiến tai Giang Lộc hơi tê dại.

Tần Hoài lại hỏi: “Bên Thư ký Đàm đây, tự ý ều chỉnh camera c ty, cần hình phạt gì kh?” Dung Trì Uyên nói: “Phạt giống như bảo vệ phòng giám sát, nghỉ việc ba ngày, viết bản kiểm ểm 3000 chữ, nộp cho phòng Nhân sự. Còn Liễu Đào… Cho nghỉ việc.”

quyết định kh chút do dự, nhẹ nhàng xoay cổ tay, ánh sáng lạnh phản chiếu trong đôi mắt đen láy như sơn mài: “Những chỉ biết thêm mắm dặm muối cho chuyện thị phi của c ty thì giữ lại vô ích. Bồi thường đầy đủ, để cô ta ra một cách đàng hoàng.”

Giang Lộc lại ngẩng đầu .

“Vâng.” Tần Hoài gật đầu.

Chờ ta cúp ện thoại, sắc mặt Giang Lộc hơi lạnh , khẽ hừ một tiếng: “Tổng giám đốc Dung đúng là cao tay mượn d.a.o g.i.ế.c .”

lướt ngón tay thon dài trên ện thoại, khóe môi mỏng khẽ cong lên, cười cô một cái: “Em gái họ cao kiến gì ?”

Giang Lộc: “Là đã bảo vệ phòng giám sát cố ý đưa video cho Đàm Thư Vãn xem, đúng kh? đoán chắc rằng cô ta và Liễu Đào đã tích tụ oán hận từ lâu, sẽ loan truyền đoạn video này ra khắp c ty.”

Camera của tập đoàn Dung Thị chứa đựng nhiều bí mật nội bộ, nhất định được c phòng nghiêm ngặt 24/24. Nếu kh sự đồng ý ngầm của Dung Trì Uyên, một thư ký nhỏ bé như Đàm Thư Vãn làm thể l được video?

mượn tay Đàm Thư Vãn để lan truyền chuyện Liễu Đào đã hành vi kh đứng đắn với nhiều lần. Vừa kh làm kẻ xấu, lại vừa thể sa thải Liễu Đào bằng lý do chính đáng. Hai con hổ tr đấu, ngư đắc lợi mà thôi.

Dung Trì Uyên khẽ cười, mở nắp cốc nhấp một ngụm nước, thản nhiên nói: “Sau hai tháng học việc vẫn kh tiến bộ, chẳng làm nên trò trống gì. Giữ Liễu Đào lại đến tận bây giờ cũng chỉ là vì nể mặt em, đã đủ nhân nghĩa lắm .”

Giang Lộc cũng thể đoán được. Chiều nay khi cô đến thăm đồng nghiệp, cô cũng tiện tay cầm bảng thành tích của phòng ban lên xem. Quả thực, hiệu suất tổng thể đang sụt giảm nghiêm trọng. Cô mà cũng th nóng ruột.

Dung Trì Uyên nói tiếp: “Các thành viên trong phòng ban của em cần em. Họ đều là những con thuyền tốt, cần một cầm lái dẫn dắt họ vượt qua sóng gió.”

Ánh mắt Giang Lộc cụp xuống, chút né tránh: “Làm nhiều chuyện như vậy, hóa ra vẫn muốn quay về Dung Thị.”

cô bằng ánh mắt nghiêm túc: “.”

Giang Lộc quay mặt , nhướng mày: “Nếu quay lại, mục tiêu đối địch của Đàm Thư Vãn sẽ chuyển từ Liễu Đào sang , cô ta lại làm làm mẩy, dọa tự t.ử thắt cổ. kh cần Đàm Thư Vãn nữa à? Kh cần Trần T.ử An nữa ?”

Dung Trì Uyên mỉm cười nhẹ, đột nhiên nắm l cổ tay cô, kéo cô vào lòng. Bàn tay đặt lên vòng eo thon gọn của cô, khẽ nói: “ chỉ cần em ở bên .”

Giọng nói của thật dịu dàng, giống như lời thì thầm lãng mạn của đôi tình nhân trước lúc chia ly. Trong khoảnh khắc, cô thậm chí còn nảy sinh một ý nghĩ hoang đường. Nhưng ý nghĩ đó chỉ tồn tại trong thoáng chốc, lý trí đã nh chóng chiếm ưu thế.

Giang Lộc nhẹ nhàng đẩy ra: “Lái xe , mệt .”

Dung Trì Uyên th cô đúng là vẻ mệt mỏi nên kh nhắc đến chuyện này nữa. khởi động lại xe, lái vào màn đêm tĩnh mịch.

Về đến biệt thự, Giang Lộc liếc mắt đã th Dì Lâm đang bước đến đón. Dì Lâm dường như kh ngờ Giang Lộc tối nay lại về, sắc mặt thoáng chút bối rối, cúi đầu nói nhỏ: “Tiểu thư Giang.”

Giang Lộc lạnh nhạt gật đầu, bị Dung Trì Uyên nắm tay kéo vào trong. dường như nhận ra kh khí ều bất thường, khẽ hỏi: “Hôm đó Dì Lâm mắt đỏ hoe bị đuổi khỏi nhà em, em lại gây chuyện gì nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vac-bung-bau-chay-tron-giang-loc-va-dung-tri-uyen/chuong-58-toi-chi-can-em-o-ben-toi.html.]

“Chuyện nhỏ thôi mà.”

Dung Trì Uyên giao áo khoác cho Dì Lâm: “Dì Lâm là quản gia lâu năm của gia đình, tuổi tác đã cao, khó tránh lúc làm kh xuể, em nên th cảm cho dì.”

Giang Lộc hờ hững “ừm” một tiếng.

Trong lòng cô nghĩ, lẽ kh biết, Dì Lâm là tai mắt do mẹ cài cắm bên cạnh . Nhưng giờ thì, ều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Những cuộc đấu đá nội bộ của gia tộc lớn này, cô sắp thoát khỏi chúng . Ngôi nhà này, cô cũng sẽ kh bao giờ quay lại nữa.

Khi cô vẫn còn đang thất thần, mặt cô đột nhiên bị bóp nhẹ một cái, giọng nói trầm ấm của đàn hỏi: “ thế, kh vui à?”

“Kh , tắm đây.”

mỉm cười gật đầu: “Đi , chỉnh nhiệt độ nước cao hơn một chút.”

Sau khi tắm xong, Giang Lộc bước vào căn phòng ngủ nhỏ mà chuẩn bị cho cô, ngồi xuống trước bàn. Vài tuần trước, cô còn bị giam cầm ở đây như một con thú bị nhốt, nghĩ rằng sẽ sống cô độc đến hết đời. Cô ngồi lên chiếc ghế lạnh lẽo, ngón tay lướt qua góc bàn, sạch sẽ kh một hạt bụi. Ngay cả giường chiếu cũng được gấp gọn gàng, kh tìm th chút nếp nhăn nào.

Khi cô ngẩng đầu lên mặt bàn, ánh mắt cô lại dừng lại. Giang Lộc nhớ rõ, những bức ảnh kia đã bị cô đập nát và xé vụn. Nhưng giờ đây, chúng lại được đặt trong những khung ảnh mới tinh, nguyên vẹn, như thể chưa từng bị hủy hoại.

Đúng lúc đó, một nữ hầu vào để dọn dẹp định kỳ, cô ta đẩy cửa bước vào, th Giang Lộc đang ngồi trong căn phòng kh bật đèn, liền giật : “Xin lỗi, cô Giang, kh biết cô đang ở bên trong.”

“Kh .”

Giang Lộc đứng dậy nhường chỗ cho cô ta dọn dẹp, theo bản năng hỏi: “Những bức ảnh này, được rửa lại kh?”

Cô hầu gái nhỏ mỉm cười lắc đầu: “Kh , là tiên sinh đã dán từng mảnh vỡ lại, sau đó ép plastic mới lắp vào khung. dặn dò chúng , khi dọn dẹp bàn, kh được phép bất cứ ai chạm vào những bức ảnh này nữa.”

Giang Lộc cụp mi mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu: “ biết , cô cứ làm việc .”

Cô tùy tiện cầm l một chiếc khung ảnh. Bức ảnh bên trong là cảnh cô đang ăn kẹo hồ lô, giữa một khu phố tấp nập, đèn hoa rực rỡ. Đó là năm đầu tiên cô và Dung Trì Uyên ở bên nhau, lần đầu tiên đưa cô hội đèn lồng Nguyên Tiêu.

Cô mặc một chiếc váy Mã Diện (váy xếp ly kiểu Trung Quốc) màu hồng nhạt, mái tóc bu dài tự nhiên phía sau lưng, tay trái cầm kẹo hồ lô đang ăn, đường caramen dính đầy miệng. Dung Trì Uyên mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản màu trắng ngà, tr như c t.ử nhà giàu. khẽ cúi , một tay véo má cô thành hình tròn, tay kia kiên nhẫn dùng gi lau miệng cho cô, ánh mắt tràn ngập nụ cười ấm áp.

bức ảnh này, nhắm mắt lại, dường như cô vẫn thể th được lễ hội đèn lồng rực rỡ kia. Đó là lần đầu tiên Giang Lộc tham gia một lễ hội lớn như vậy, cô hưng phấn nhấc váy chạy xuyên qua đám đ, và luôn một ánh mắt dịu dàng dõi theo cô từ phía sau.

Cô vẫn nhớ cảm giác bàn tay rộng lớn và ấm áp của luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, sợ cô bị lạc mất.

“Cô Giang?” Cô hầu gái th bức ảnh thất thần, kh kìm được khẽ nhắc nhở.

Giang Lộc hoàn hồn, cầm khung ảnh trong tay, đứng dậy rời khỏi phòng. Cô quay lưng bước ra khỏi phòng, khẽ thở dài. Bàn tay bu khỏi tay nắm cửa mà nặng trĩu như ngàn cân.

Đúng như mẹ Dung đã nói, chỉ cần kh gặp mặt nữa, họ sẽ dần dần quên nhau. Cô vào phòng ngủ của Dung Trì Uyên, ngồi bên giường và vuốt ve khung ảnh.

Cô kh rõ tại lại muốn mang nó . lẽ, những ký ức liên quan đến , kh tất cả cô đều muốn thời gian cuốn . Cô muốn âm thầm giữ lại một vài khoảnh khắc lưu luyến, cất giấu bên . lẽ vào một đêm cô đơn khó ngủ nào đó, tình cờ th kỷ niệm này. Cô vẫn thể nhớ rằng, đã từng một đàn bầu bạn với cô qua một quãng thời gian nồng nhiệt nhưng ngắn ngủi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...