Vãn Chu
Chương 6:
Giọng càng nói càng nhỏ, kh giấu nổi chột dạ.
“Hỗ trợ.”
bị cái lập luận rác rưởi này chọc cho bốc hỏa.
“Hỗ trợ đến tận giường? Hỗ trợ ra cả đứa con hoang?”
“Lời ngụy biện dơ dáy đó, m cũng mở miệng nói cho được. Mặt dày đúng là kh đối thủ.”
“Cái tư tưởng mục ruỗng, phong kiến, bẩn thỉu như giẻ lau tốt nhất nhét luôn vào quan tài chôn theo luôn !”
“Hôm nay sẽ thay trời hành đạo, dạy dỗ hai kẻ vừa vô liêm sỉ, vừa vô pháp vô thiên này một trận nhớ đời.”
chưa kịp bước tới, thì ba Cố sợ hãi đến mất khôn, rống lên:
“Con đàn bà độc ác! Tao đánh c.h.ế.t mày!”
Vừa chửi vừa vung cánh tay gầy guộc nhắm thẳng mặt mà vả tới…
Ánh mắt lạnh băng, phản ứng còn nh hơn lão già kia tưởng.
Trước khi cái tát rơi xuống, nghiêng nhẹ , đồng thời vung tay chụp thẳng vào cổ tay lão chuẩn xác như sét đánh, mạnh mẽ bẻ ngoặt ra sau.
“Ái dà!” – bố Cố đau đớn kêu lên.
Cánh tay bị vặn ra sau lưng, thân thể lão kh tự chủ được mà loạng choạng đổ về phía trước.
Bịch!
Một cú ngã sóng soài cực kỳ mất mặt chổng vó như chó ăn cứt.
Lão vùng vẫy định bật dậy, nhưng đã nh chân đạp thẳng lên bắp chân lão, khiến lão dính chặt xuống đất.
lẽ cả đời này lão chưa từng chịu nhục đến thế, mặt đỏ bừng, cổ nổi gân, giãy dụa định liều mạng với :
“Con tiện nhân, mày dám đánh cha chồng mày à?!”
“ đánh chính là các đ!”
Mười tám năm nhẫn nhục tích tụ như núi lửa bùng nổ.
vươn tay tóm l cái roi l gà cắm trên tủ giày hôm nay, để các biết thế nào là phản trời nghịch đạo thật sự.
“Già mà kh biết xấu hổ, dạy con kh ra gì, dung túng thằng súc sinh, mồm thối hơn cống, một cặp tú bà tú dắt gái”
Mỗi câu mắng, roi trong tay vung lên vun vút, kh trượt phát nào, nện thẳng vào bắp tay, bắp chân, m.ô.n.g mẫy của hai bà già chọn toàn chỗ thịt dày, tránh chỗ hiểm nhưng… vẫn đau nát óc.
“Ái dà, đừng đánh nữa, đau c.h.ế.t !”
“Cứu mạng! g.i.ế.c ! Cứu mạng a a a!”
“Vãn Chu, Vãn Chu, tụi sai ! Đừng đánh nữa! Xin cô đ! Tụi kh dám nữa!”
“Tha mạng, tha mạng! Tụi nhận sai , già hồ đồ, kh nên kiếm gái cho Thừa Vũ… á á á đừng đánh!”
Chỉ trong phút chốc, phòng khách nhà họ Cố biến thành một bãi chiến trường.
Tiếng khóc, tiếng gào, tiếng la hét chồng chất lên nhau.
Chẳng bao lâu sau, bố mẹ Cố bị đánh cho như Cố Thừa Vũ ôm đầu chạy loạn, cuối cùng sụp xuống, quỳ lạy khóc lóc cầu xin tha thứ.
vứt roi xuống đất, lạnh lùng ba con tơi tả nằm rên rỉ dưới sàn.
Mối hận dồn nén suốt gần hai mươi năm, pha với sự phản bội, sự tủi nhục, cuối cùng cũng được trút ra thống khoái.
Nhưng… đó mới chỉ là tiền lãi mà thôi.
Kể từ hôm đó, ba nhà họ Cố bắt đầu sống trong cảnh địa ngục trần gian.
Tâm trạng mà kh tốt đập Cố Thừa Vũ phát cho hả.
Mẹ Cố mà mở miệng đá xéohai cái bạt tai cho tỉnh .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bố Cố mà dở giọng làm cha một cú đá cho về đúng vị trí.
Phương châm sống: hai ngày đánh nhẹ, ba ngày đánh nặng.
Đánh đến mức mỗi lần th , cả ba đều run chân như bị chuột rút.
nh, bố mẹ Cố kh chịu nổi nữa, mặt mũi bầm dập đến tìm Cố Thừa Vũ.
“Thừa Vũ à, thế này sống nổi nữa. Con xem, con đàn bà đó đánh mẹ với ba mày thành thế này…”
Mẹ Cố chỉ vào mặt sưng như đầu heo nước mắt nước mũi ròng ròng.
“Con ả đó muốn hành xác tụi tao đến c.h.ế.t để chiếm hết tài sản!”
Bố Cố liếc qu như thể sợ tường tai, hạ giọng như rắn độc rít hơi:
“ nghĩ cách… làm cho nó ‘biến mất một cách bất ngờ’.”
Cố Thừa Vũ giật cứng đờ:
“Biến mất… làm thế nào? Nó tinh lắm. Với lại, nếu nó c.h.ế.t , tài sản…”
“Đương nhiên là của con.” – Bố Cố cắt lời, chắc như nh đóng cột.
“Con là chồng hợp pháp của nó. Nó mà chết, tiền, nhà, cổ phần đều là của con. Khi đó, rước Mạn Lệ và đứa nhỏ về, sống đời sung sướng.”
Mẹ Cố cũng gật đầu liên tục:
“ đ con! Nghe lời ba con! Giết nó ! Đồ kh biết đẻ, lại còn hãm hại cả nhà! Mẹ giúp con tạo ‘sự cố rò khí gas’ chẳng hạn, hay cho nó gặp tai nạn giao th…”
“Tai nạn giao th…” – ánh mắt Cố Thừa Vũ lóe lên, một ý nghĩ tàn độc hình thành trong đầu.
“Con biết sau ngày kia, nó sẽ ra khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô. Đoạn đường đó hoang vắng, ít xe qua lại vào buổi tối…”
làm động tác vặn mạnh vô lăng, trong mắt bừng lên sát ý ên cuồng.
Bố mẹ Cố liếc nhau, trong mắt đục ngầu bỗng lóe lên hy vọng bệnh hoạn.
“Tốt! Làm vậy !” – Bố Cố gật đầu mạnh mẽ.
“Thừa Vũ, nhớ kỹ ra tay gọn gàng, kh để lại dấu vết.”
“Ừ. Ba mẹ ở nhà chờ tin con.”
Cố Thừa Vũ hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ quyết liệt như thể đã bu tay với tất cả.
Chúng tưởng làm việc thần kh hay quỷ kh biết?
Chúng đâu biết mỗi nét mặt, mỗi lời thì thầm g.i.ế.c kia…
đang ngồi trước màn hình giám sát và nghe rõ ràng từng chữ.
Camera HD thậm chí còn zoom được ánh mắt đầy sát ý của Cố Thừa Vũ.
tốt. xuất sắc.
còn đang suy nghĩ kh biết nên chốt ván cờ thế nào, thì các đã thay bước trước một bước định g.i.ế.c à?
Muốn chết?
Vậy thì… để các trước.
chăm chú vào ba gương mặt trong màn hình, lòng lập tức quyết định.
cầm l chiếc ện thoại kh đăng ký d tính, gõ nh một dòng tin n:
Mục tiêu: Cố Thừa Vũ
Địa ểm: Đường XX, khu Tây thành phố
Yêu cầu: Dàn dựng tai nạn giao th “tình cờ” làm như say rượu mất lái
Thù lao: Gấp ba. Hành động ngay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.