Vãn Chu
Sau mười tám năm chung sống, tiểu tam của chồng tôi mang bụng bầu xông đến nhà mắng tôi:
“Đã không đẻ được còn chiếm cái bồn cầu làm gì?”
Tôi và Cố Thừa Vũ, luôn được bạn bè trong nhóm gọi là cặp đôi hình mẫu.
Từ mối tình đầu ngây ngô thời đại học, đến khoảnh khắc rơi nước mắt vì hạnh phúc khi khoác lên người bộ váy cưới.
Rồi cùng nhau gầy dựng một cuộc sống sung túc như bây giờ, câu chuyện của chúng tôi, gần như là cuốn ngôn tình sống động nhất cho cụm từ “từ đồng phục đến váy cưới.”
Ngay từ khi kết hôn, chúng tôi đã thống nhất rất rõ ràng:
Chỉ làm vợ chồng và không sinh con.
Dành trọn tình yêu và sức lực cho nhau, cho sự nghiệp, cho giấc mơ du lịch vòng quanh thế giới và cho cả cha mẹ hai bên đang ngày càng già yếu.
Mười tám năm qua, chúng tôi thực sự sống rất tự do và thảnh thơi.
Không bị trói chân bởi tã lót và sữa bột, cũng chẳng cần lo nghĩ chuyện mua nhà gần trường học.
Chúng tôi từng cùng nhau leo lên những dãy núi tuyết hùng vĩ.
Cùng nhau lặn xuống đáy biển sâu đẹp như trong mộng.
Trong lĩnh vực của mình, cả hai đều có chút thành tựu.
Chúng tôi đã mua được nhà ở khu dưỡng lão tốt nhất cho bố mẹ đôi bên để họ khỏe mạnh, sống an nhàn và mãn nguyện.
Bạn bè đều ghen tị với cuộc sống nhìn thấu tất cả, cuộc sống như ý của chúng tôi.
Tôi từng nghĩ, đây chính là kịch bản viên mãn nhất trong cuộc đời tôi và Cố Thừa Vũ.
…
Chưa có bình luận nào.