Vân Ý Truyện
Chương 1:
1.
"Thưa mẫu thân, A Duyệt đã đến tuổi trưởng thành. trưởng n, muốn đưa con bé lên kinh thành ở nhờ vài hôm để mở mang tầm mắt." Trần thị cúi đầu, thái độ vô cùng ngoan ngoãn.
Bên cạnh nàng ta là một tiểu cô nương đang quỳ, dáng vẻ cũng cung kính chẳng kém: "Duyệt nhi bái kiến tổ mẫu, chúc tổ mẫu mạnh khỏe, sống lâu."
Giọng nói ngọt ngào, lễ nghi lại chu đáo kh chê vào đâu được. Trần thị liếc tiểu cô nương đó, trong mắt đầy vẻ yêu thương.
Phía sau lưng ta khẽ vang lên một tiếng động nhỏ. Là Thôi Vân Ý, tôn nữ trưởng của Thôi gia. Con bé cúi đầu đứng im sau lưng ta, nhưng dưới ống tay áo, hai bàn tay đã siết chặt lại thành nắm đấm. Từ lúc bước vào phòng đến giờ, Trần thị chưa hề liếc nhi nữ ruột l một lần, mà chỉ dồn hết tâm trí vào đứa tôn nữ Trần Đình Duyệt.
Ta thản nhiên gật đầu.
Th ta kh phản đối, Trần thị lập tức dịu giọng nói tiếp:
"Con định sắp xếp cho Duyệt nhi ở viện Tuệ Lan… Con bé đường xa tới đây, mọi thứ ở kinh thành và trong phủ đều xa lạ. Ở gần con một chút cũng tiện chăm sóc…"
Ta cau mày.
Viện Tuệ Lan nằm sát chính viện của Trần thị. Xét về vị trí hay quy mô, đó là nơi tốt nhất trong phủ, chỉ đứng sau viện của ta và của nàng ta. Nơi vốn thuộc về đại tiểu thư Thôi gia, nhưng Trần thị luôn vin cớ viện đang sửa, nói Vân Ý còn nhỏ, cứ để con bé ở gần ta thêm vài năm tính. Hóa ra nàng ta cố tình giữ lại cái viện đó cho Trần Đình Duyệt.
"Như vậy e là kh ổn…" Ta liếc Thôi Vân Ý, sắc mặt con bé đã tái nhợt.
Trần thị lập tức nháy mắt ra hiệu cho phu quân nàng ta, cũng chính là nhi t.ử ta – Thôi Trọng.
Thôi Trọng cười hớn hở: "Con đã đồng ý . Lần này con được thăng chức, đại cữu ca cũng giúp đỡ kh ít. Tôn nữ lặn lội lên kinh chơi, dù thế nào cũng kh thể để con bé chịu thiệt. Chỉ là một cái viện thôi mà, Vân Ý đâu đến mức nhỏ nhen như vậy."
Chỉ một câu nói nhẹ bẫng, đã đẩy tôn nữ ta vào thế khó xử.
2.
Ta thầm cười mỉa mai.
Bọn chúng tưởng ta kh biết chắc? Cái ngày Trần Đình Duyệt bước chân vào phủ, m rương bạc nén to tướng cũng được khiêng thẳng vào trong thư phòng.
Trần thị xuất thân từ nhà buôn ở Hà Tây, gia sản kếch xù nhưng lại mang nỗi khổ kh d phận. Thôi Trọng bản tính tham lam, hám lợi, vơ vét bạc của ta xong là ném luôn cô nhi nữ ruột ra sau đầu.
một phụ thân ích kỷ, bạc bẽo như vậy, đúng là bất hạnh lớn nhất của tôn nữ ta.
vẻ Trần thị đã nắm được ểm yếu của Thôi Trọng. Tuy kh nói nửa lời, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên vẻ khinh khỉnh.
Sự ngu ngốc và lòng tham kh đáy của Thôi Trọng, ta đã thấu từ lâu .
Đứa nhi t.ử này coi như hết t.h.u.ố.c chữa. Nhưng ta vẫn còn tôn nữ, giọt m.á.u Thôi gia tuyệt đối kh thể để kẻ khác tùy ý chà đạp.
Ta thong thả nhấp một ngụm trà.
"Đều là chỗ th gia với nhau, dĩ nhiên tiếp đón t.ử tế ."
Trên mặt Trần thị lộ ra vẻ vui mừng, còn Thôi Vân Ý thì cúi gầm mặt xuống.
"Nhưng chốn quan lại quyền quý ở kinh thành những quy tắc riêng nghiêm. Việc ăn ở, sinh hoạt của chủ t.ử đều phép tắc rõ ràng. Những ều này e là phu nhân của con kh rành lắm, thân làm phu quân thì con biết nhắc nhở, kẻo ngoài vào lại chê cười."
Lời này tuy nói với Thôi Trọng, nhưng thật ra là mượn gió răn đe Trần thị.
Quả nhiên, sắc mặt nàng ta trắng bệch.
Bao năm qua, cái mác nhi nữ nhà buôn vẫn luôn là cái gai trong lòng nàng ta. Nàng ta lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, làm gì cũng rón rén từng chút, chỉ sợ ta chê quê mùa kh hiểu quy củ.
Vì muốn giữ thể diện cho Trần thị, ta chưa từng nhắc chuyện này trước mặt nàng ta.
Nhưng lần này, ta buộc cảnh cáo.
"Mẫu thân, lại nói vậy..."
Thôi Trọng lỡ ăn xôi của ta nên nơm nớp sợ ta làm khó Trần thị, cuống quýt nháy mắt ra hiệu với ta liên tục.
"Quy mô của viện Tuệ Lan là để dành riêng cho đại tiểu thư Thôi gia. Kh ta hẹp hòi, chỉ là biểu tiểu thư tuổi còn nhỏ, e rằng kh gánh nổi phúc lớn như vậy. Đến lúc lời ra tiếng vào, kh những làm mất d dự của con bé, mà cả th d của con cũng bị liên lụy."
Tính của Thôi Trọng ngoài tham tiền ra còn sĩ diện.
Viện rộng rãi khang trang kh cho nhi nữ ruột ở, lại đem dâng cho tôn nữ của phu nhân. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì kiểu gì cũng bị nói là nịnh nọt đại cữu tử.
Thiên hạ ai chẳng biết đại cữu t.ử là con buôn. Một vị quan như làm vậy, ngoài việc nhòm ngó bạc của ta thì còn mục đích gì khác?
Nghĩ đến chỗ này, sắc mặt Thôi Trọng lập tức thay đổi.
Trần thị bên cạnh cũng bắt đầu do dự.
Trần Đình Duyệt vừa đến tuổi trưởng thành đã lặn lội lên kinh thành. hơi tinh ý một chút cũng đoán được nàng ta muốn tìm một tấm chồng tốt ở chốn phồn hoa này.
Cái mác "nhi nữ nhà buôn" vốn là ểm yếu của nàng ta. Lần này Trần thị khăng khăng đón tôn nữ vào phủ cũng là muốn mượn d Thôi gia để nâng thân phận cho nàng ta.
Nếu còn chưa kịp ra ngoài giao thiệp đã bị gán cho cái d "chiếm viện của biểu " thì chuyện hôn sự coi như xong.
Dù đã suy tính rõ ràng, nhưng Trần thị vẫn vẻ xót xa.
"Chỉ sợ làm tủi thân Duyệt nhi..."
Nàng ta hoàn toàn phớt lờ đứa nhi nữ ruột đang đứng bên cạnh. Tức phụ này của ta quá thiên vị .
Ta bất mãn trừng mắt lườm nàng ta.
Trần Đình Duyệt vốn là đứa biết mặt khác. Nàng ta lập tức túm l ống tay áo của Trần thị.
"Cô mẫu, Duyệt nhi kh th tủi thân đâu ạ. Viện đó vốn là của Vân Ý . Duyệt nhi được vào kinh hầu hạ cô mẫu đã là phúc ba đời ."
Lời nói khéo léo như vậy khiến Trần thị xót xa kh thôi.
Nàng ta vòng tay ôm Trần Đình Duyệt.
"Duyệt nhi hiểu chuyện thế này, bảo ta kh thương cho được!"
Nói xong, nàng ta còn liếc Thôi Vân Ý một cái đầy khó chịu, cứ như mọi rắc rối đều do con bé gây ra.
Tội nghiệp tôn nữ ta. Từ đầu đến cuối con bé chưa nói một lời.
"Đứa trẻ này tính nết kh tồi. Chỉ là cô mẫu như con vẻ lo quá . Trẻ con chỉ cần ăn ngon mặc ấm, trong nhà hòa thuận là được. Ở viện nào thì gì quan trọng?" Ta sa sầm mặt nói.
Lúc này Trần thị mới giật nhận ra đã lỡ lời, vội vàng cúi nói kh dám.
"Ta th Bích Ngọc các cũng kh tồi. Nhỏ n xinh xắn, cho biểu tiểu thư dọn qua đó ."
Trần thị bặm môi.
Bích Ngọc các nằm sát ao sen nhỏ, phong cảnh đẹp. Chỉ ều diện tích hơi nhỏ, đúng nghĩa "nhỏ n".
Ta muốn xem thử Trần thị vì đứa cháu ngoại này mà dám bất chấp lễ nghĩa hay kh.
Cũng may bao năm qua nàng ta vẫn còn nhớ thân phận của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-y-truyen/chuong-1.html.]
Nàng ta lí nhí đáp: "Vâng."
Trần Đình Duyệt dập đầu tạ ơn. Khi ngẩng mặt lên, vẻ hớn hở lúc ban đầu đã biến mất.
Đôi mắt con bé rưng rưng nước.
"Tạ ơn tổ mẫu ban ân."
Thôi Trọng th vậy liền xót xa, lườm Thôi Vân Ý bằng ánh mắt bất mãn.
Than ôi, cái thằng ngu này đúng là bị mê hoặc . Năm xưa bị Trần thị nắm trong tay, nay lại bị m giọt nước mắt của Trần Đình Duyệt lừa gạt.
"Con đứng trơ như khúc gỗ ở đó làm gì? mẫu thân và biểu tỷ của con khó xử mà kh biết nói gì ?"
bất ngờ quát Thôi Vân Ý.
3.
Ta vừa định lên tiếng mắng thì Thôi Vân Ý ở phía sau đã bước lên một bước, cung kính hành lễ.
“Thưa phụ thân, nếu đó là đồ riêng của con, để mẫu thân vui lòng, con tặng cho biểu tỷ cũng chẳng . Nhưng tổ mẫu vừa phân tích rõ lợi hại, nếu con ngang nhiên nhường viện ra thì khác nào nhắm mắt làm ngơ trước th d của phụ thân và Thôi gia, như vậy lại thành bất hiếu.”
Tuổi còn nhỏ mà lời lẽ vững vàng, kh kiêu căng cũng chẳng nịnh nọt, khiến Thôi Trọng nghẹn họng kh nói được lời nào.
“Nếu biểu tỷ kh biết chuyện mà dọn vào ở, sau này ngoài bàn tán, chẳng khác nào đẩy tỷ lên đống lửa, thành ra lại hại biểu tỷ. Xét tình xét lý, Vân Ý đều kh thể tùy tiện nhường viện Tuệ Lan được.”
Trần thị kh ngờ Thôi Vân Ý lại nói ra những lời đường hoàng, hợp tình hợp lý như vậy, khiến nàng ta cứng họng, kh thể phản bác.
Thôi Vân Ý chậm rãi bước tới, đỡ Trần Đình Duyệt đang quỳ dưới đất đứng dậy.
“Biểu tỷ lần đầu lên kinh thành, nhưng tỷ cũng là học. Chắc hẳn tỷ hiểu đạo lý ‘khách theo chủ’. Tổ mẫu đã ban viện, bậc con cháu chúng ta vui mừng còn kh kịp, lại chuyện tủi thân? Tỷ th nói đúng kh?”
Con bé cười tươi như hoa, chặn đứng những giọt nước mắt đang chực rơi của Trần Đình Duyệt, khiến nó chỉ đành gượng gạo đáp:
“Đương nhiên là vậy .”
Nếu lúc này nó còn dám khóc lóc om sòm nữa thì chẳng khác nào tự nhận là kẻ kh hiểu lễ nghĩa.
Ta cười thầm trong lòng.
Màn khóc lóc vừa của Trần Đình Duyệt đã bị Thôi Vân Ý nhẹ nhàng hóa giải.
Lúc nãy ta còn lo con bé vì bức xúc trước sự thiên vị của Trần thị mà hành động n nổi. Nhưng giờ xem ra con bé vẫn tỉnh táo, biết rõ ều gì mới là quan trọng nhất.
Quả kh uổng c ta dốc lòng dạy dỗ bao năm nay.
4.
Trần thị vừa rời , Thôi Vân Ý liền tựa đầu vào lòng ta, im lặng hồi lâu.
Ta vuốt nhẹ mái tóc con bé: “ vậy? Tủi thân à?”
“ tổ mẫu che chở cho cháu, cháu thể tủi thân được… Chỉ là… cháu chưa từng th mẫu thân bênh vực ai ra mặt như thế…”
Con bé nghĩ vậy cũng kh lạ.
Từ khi bước chân vào Thôi gia, lúc nào Trần thị cũng giữ vẻ lạnh nhạt, thờ ơ. Ngay cả với Thôi Trọng cũng vậy. sủng ái nàng ta thì nàng ta nhận, sủng ái thất thì nàng ta cũng mặc kệ, thậm chí còn giúp thu xếp mọi chuyện. Vì thế Thôi Trọng hài lòng với nàng ta.
Sau khi sinh Thôi Vân Ý, vừa hết thời gian ở cữ, nàng ta đã gửi luôn con sang phòng ta, nói là để báo hiếu.
ngoài ai cũng khen nàng ta hiền lành, hiếu thuận. Nhưng ta luôn cảm th gì đó kh ổn.
Dường như nàng ta chẳng chút tình mẫu t.ử nào với Thôi Vân Ý.
Ngày nào nàng ta cũng chỉ ghé qua con bé một lát cho lệ. Khi ôm ấp cũng chỉ qua loa.
Hồi Thôi Vân Ý bốn tuổi, con bé ôm chân Trần thị làm nũng. Nàng ta tưởng trong phòng kh ai nên liền giật mạnh vạt váy ra.
Thôi Vân Ý ngã nhào xuống đất, khóc òa lên.
Nhưng trên mặt Trần thị chỉ vẻ bực bội và chán ghét.
Mãi đến khi v.ú em nghe tiếng động chạy vào, nàng ta mới chịu đỡ con bé dậy.
Lúc đó Kì ma ma – hầu thân cận của ta – đang mang bánh ngọt đến, đã tận mắt th hết về kể lại cho ta.
Ta cứ nghĩ bản tính nàng ta vốn lạnh lùng như vậy.
Nhưng hôm nay cách nàng ta cưng chiều Trần Đình Duyệt, ta mới hiểu ra… nàng ta chưa từng đặt Thôi Vân Ý trong lòng.
Ta nắm chặt vai Thôi Vân Ý, nghiêm giọng dặn dò: “Cháu còn nhỏ. Cháu mong tình thương của mẫu thân cũng là ều bình thường. Nhưng đừng để những tình cảm đó chi phối việc cháu quyết định. Tâm trí mẫu thân cháu đã kh còn hướng về cháu nữa. Sau này muốn thứ gì, cháu tự giành l.”
Thôi Vân Ý khẽ rùng , như vừa tỉnh khỏi cơn mê.
“Những lời tổ mẫu dạy đúng. Vân Ý sẽ kh còn mù quáng nữa. Những gì thuộc về cháu, cháu tuyệt đối kh đưa cho kẻ khác.”
Nghe vậy, lòng ta chợt nhói lên vì thương xót.
“Tổ mẫu kh thể che chở cho cháu cả đời. Phụ thân cháu lại là vô dụng, kh thể tr cậy. Vì vậy cháu tự lo liệu cho tương lai của .”
Cái d đích nữ vốn cũng chẳng là lá bùa bảo vệ.
Sống đến chừng này tuổi, những trò tính toán và lừa lọc trong các nhà quyền quý ta đã th quá nhiều.
Nói là sống còn với nhau cũng kh quá lời.
lên làm vua, kẻ thành giặc.
Đâu cứ thân phận cao sang là thể quyết định được tất cả.
Thôi Vân Ý mở to đôi mắt đen láy ta.
Ta bảo con bé đứng thẳng lên nói tiếp:
“Vì vậy, tổ mẫu quyết định đã đến lúc cháu ra ở riêng, tự tập quản lý mọi việc. Ngày mai ta sẽ sai dọn dẹp viện Tuệ Lan cho cháu…”
“Tổ mẫu…” Thôi Vân Ý bật thốt lên đầy kinh ngạc.
Từ khi mới sinh ra, con bé luôn ở bên cạnh ta, sống dưới sự che chở của ta.
Vốn dĩ ta định đợi đến khi con bé trưởng thành mới cho ra ở riêng.
Quyết định đột ngột này khiến con bé nhất thời chưa kịp thích ứng.
“Cháu dọn sang đó ở. Như vậy cũng cắt đứt được cái thói dòm ngó của đám kia. Đỡ để chúng ngày đêm thèm thuồng những thứ kh của .”
Ta Thôi Vân Ý với ánh mắt đầy ẩn ý.
Con bé lập tức trấn tĩnh lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.