Vân Ý Truyện
Chương 2:
5.
Dọn vào viện Tuệ Lan nghĩa là tự đứng vững trên đôi chân của .
Cũng nghĩa là từ nay con bé một đối mặt với mọi sóng gió.
Trước đây toàn là Trần thị tới thỉnh an ta.
Bây giờ thì Thôi Vân Ý tự đến thỉnh an Trần thị.
Dù Trần thị cố tình gây khó dễ, con bé cũng chỉ thể c.ắ.n răng chịu đựng, tùy tình hình mà ứng phó.
Chuyện này đến ta cũng kh thể ra tay giúp được.
Quả nhiên, đúng như ta đoán.
Ngay buổi thỉnh an đầu tiên, Thôi Vân Ý đã bị Trần thị kiếm cớ phạt đứng ngoài sân giữa làn sương sớm.
Đám ta cài trong viện Trần thị lén báo tin về.
Ta nghe xong liền tức đến nghẹn họng, giận con bé kh biết phấn đấu.
Trần thị làm chuyện trắng trợn như vậy, rõ ràng là chẳng coi ta ra gì. Vậy mà cái con bé Thôi Vân Ý này lại chịu đứng yên để ta hành hạ.
Ta bồn chồn qua lại trong phòng m lượt.
Cuối cùng quay sang dặn Kì ma ma: “Bà xem tình hình thế nào.”
Kì ma ma mỉm cười.
“Hôm nọ lão phu nhân nói cứng miệng vậy thôi, chứ trong lòng vẫn thương Đại tiểu thư lắm.”
Miệng thì trêu ta, nhưng bà vẫn nh nhẹn ngay.
Vừa bước chân vào viện Trần thị, bà đã giả vờ kinh ngạc hỏi: “ Đại tiểu thư lại đứng ngoài sân giữa sương thế này?”
Nghe th tiếng, Trần thị vội vàng từ trong phòng chạy ra.
“Con bé này bây giờ xa lạ với ta quá . Ta mới nói vài câu, nó đã tự ra sân đứng nhận lỗi.”
Thôi Vân Ý cúi gằm mặt, kh nói gì.
Kì ma ma cười hiền.
“Dù cũng là con do phu nhân sinh ra, làm thể nói là xa lạ được. Lão nô th Đại tiểu thư hiếu thảo. Chắc là đang làm nũng với phu nhân thôi, muốn mẫu thân thương thêm một chút.”
Nói xong, bà liếc Trần Đình Duyệt đang bám chặt bên cạnh Trần thị.
Mang tiếng là mẫu thân, lại dẫn theo tôn nữ bên , trong khi con ruột bị phạt đứng ngoài sân. Đã vậy còn muốn đổ lỗi cho khác.
Trần thị nghẹn họng, kh cãi được lời nào.
Trần Đình Duyệt đảo mắt qu, cười hì hì chen vào: “Biểu giống hệt cháu lúc nhỏ, nghịch ngợm hiếu động lắm. Khi đó cháu chỉ ước thân mẫu ở bên dạy dỗ. Tiếc là… kh . Bây giờ th cô mẫu dạy bảo biểu , cháu ghen tị lắm. Biểu thật phúc.”
Trong từng câu nói, con bé vừa bênh và Trần thị, lại vừa ngầm chê Thôi Vân Ý kh biết vị trí của .
Nghe vậy, Trần thị liền vỗ nhẹ tay nó, ánh mắt đầy xót xa.
Kì ma ma vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhưng trong mắt lại chẳng chút ý cười nào.
“Biểu cô nương nh nhẹn thật. Bảo ai cũng thương.”
Bà nói tiếp: “Lão phu nhân vừa cho mang m đồ dùng sinh hoạt sang viện Tuệ Lan. Muốn hỏi Đại tiểu thư xem nên sắp xếp thế nào. Lão nô xin phu nhân cho phép, để Đại tiểu thư về được chưa ạ?”
Trần thị nào dám làm khó thêm.
Bà ta lập tức cười đáp: “Đi , mau . Chỗ ta cũng chẳng việc gì gấp.”
6.
Thôi Vân Ý bẽn lẽn đứng cạnh mép giường đất của ta: "Tổ mẫu, cháu làm mất mặt kh ạ?"
" đáng gì đâu? Nàng ta là thân mẫu của cháu, đừng nói là phạt đứng, dẫu phạt quỳ cháu cũng đành bấm bụng mà chịu, đó là phép tắc, cháu hiểu mà." Ta trầm giọng: "Nhưng rõ ràng cháu dư sức né tránh, cớ cứ đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t?"
Con bé cúi gằm mặt: "Cháu chỉ là kh cam tâm, mẫu thân thật sự... chẳng mảy may bận tâm đến cháu chút nào ?"
Ta tức thì vỡ lẽ. Đứa tôn nữ th minh l lợi ngày thường, hôm nay tự dưng lại bướng bỉnh ngang ngạnh, chẳng qua cũng chỉ muốn thăm dò tình cảm của mẫu thân. Đứa trẻ nào mà chẳng khao khát sự bao bọc của mẫu thân? Thế nhưng cái ệu bộ của Trần thị, con bé đành chuốc l thất vọng .
Ta khẽ thở dài: "Thử xong th thế nào?"
Khóe mắt con bé ửng đỏ: "Trong tim mẫu thân, quả nhiên kh chỗ cho cháu..."
Ta xót xa vuốt ve mái tóc mượt mà, óng ả tựa tấm lụa thượng hạng của con bé. Con bé lại như hạ quyết tâm, nắm chặt l tay ta: "Tổ mẫu, từ nay về sau cháu sẽ kh mềm yếu nữa, sẽ kh để thấp thỏm lo âu vì cháu nữa đâu!"
Tiễn Thôi Vân Ý xong, mặt ta sa sầm lại: "Kể nghe thử, bà th thế nào?"
Kì ma ma xáp lại gần, hạ giọng thì thầm: "Cái vị biểu tiểu thư kia kh dạng vừa đâu. ả xúi giục, phu nhân lại càng lạnh nhạt với Đại tiểu thư hơn!"
Ta hừ mũi: "Dẫu cho nó kh xúi giục, tâm trí Trần thị cũng chỉ đ.â.m sầm vào nó thôi."
Kì ma ma hoảng hốt, câm như hến. Ta liếc xéo bà : "Bà cũng thấu đúng kh, gì mà kh dám nói thẳng với ta?"
Kì ma ma ngập ngừng mãi mới dám cất lời: "Đúng là biểu cô nương giống phu nhân đến tám phần..."
Ta từng gặp qua trưởng của Trần thị, dung mạo của ta chẳng giống nàng ta là m. Dường như Trần thị gom hết những nét đẹp của phụ mẫu .
Nàng ta xinh đẹp, mặn mà, tiếng tăm về nhan sắc ai cũng biết. Nhưng nếu nói nàng ta giống hẳn một nào thì lại kh chỉ ra được.
Ngược lại, Trần Đình Duyệt lại giống Trần thị như đúc từ một khuôn.
Thôi Vân Ý cũng thừa hưởng nhan sắc của Trần thị. Nhưng nhiều nét trên gương mặt lại giống cha hơn.
Hai đứa đứng cạnh nhau, ngoài vào còn th Trần Đình Duyệt giống con ruột của Trần thị hơn.
Nhưng nếu tính tuổi của Trần Đình Duyệt, thì con bé sinh ra trước khi Trần thị gả vào Thôi gia.
Nếu nàng ta đã từng sinh con trước đó, vậy vì Thôi Trọng vẫn chấp nhận cưới nàng ta làm vợ cả?
Ta chợt nhớ lại chuyện năm xưa ở Hà Tây.
Hôm đó trong một bữa rượu say khướt, Thôi Trọng lỡ làm chuyện bậy, khiến cô nương Trần gia của một gia đình buôn bán giàu nổi tiếng ở vùng đó mất d dự.
Trần gia liền ép Thôi Trọng cưới Trần thị. Họ còn hứa cho một khoản của hồi môn lớn.
Ngày Thôi Trọng lếch thếch về nhà bàn chuyện với ta, ta đã nổi giận đùng đùng.
lại làm ra vẻ oan ức: “Hôm đó con say quá, thật sự kh hiểu lại xảy ra chuyện như vậy.”
Ngay lúc đó ta đã th chuyện này gì đó kh rõ ràng.
Bây giờ nghĩ lại, trong cơn say khướt như thế, Thôi Trọng chắc c kh thể biết Trần thị lúc đó còn trong sạch hay kh.
Nhưng khi đã bị nhan sắc của Trần thị làm cho mờ mắt. Lại thêm số bạc lớn đến mức cả đời làm lụng cũng chưa chắc kiếm được.
Chỉ ta là tức giận vì kh biết giữ thể diện.
Thôi gia bao đời làm quan. Dù kh quyền cao chức trọng hay giàu sang tột bậc, nhưng kết th gia với nhà buôn thì cũng chẳng khác nào tự hạ thấp thân phận.
Kh ta tự cho cao quý. Chỉ là phép tắc và thói đời xưa nay vốn như vậy.
Ai cũng làm theo.
Thôi Trọng gây ra chuyện, nhưng con cháu của sau này lại mang tiếng dòng m.á.u nhà buôn.
đời khinh thường, chúng nó tội gì đâu. Dù ta hết lời ngăn cản, Thôi Trọng vẫn kh cưỡng lại được cám dỗ.
Ngày Trần thị bước qua cửa Thôi gia, ta hoàn toàn im lặng.
Chuyện đã , ta nói thêm cũng chỉ làm mọi việc rối thêm.
Năm đó Trần gia cũng mang đến nhiều lễ vật nhưng ta chưa từng nhận l một đồng nào.
Thôi gia ruộng đất cho thuê, mỗi năm lại bổng lộc triều đình. Cuộc sống đã đủ ấm no.
Ta đã kh đồng ý cuộc hôn nhân này, thì càng kh thể lợi dụng Trần gia. Chỉ tiếc cho đứa con trai quý của ta, ai cho thứ gì cũng nhận hết, lại còn tỏ ra đắc ý.
Trần thị cũng khá biết ều. Từ khi vào phủ, nàng ta luôn dậy sớm ngủ muộn để thỉnh an. Việc nhà cũng chăm lo chu đáo. Th nàng ta ngoan ngoãn, ta dần mềm lòng. Cuối cùng giao luôn việc quản lý trong nhà cho nàng ta.
Dù nàng ta khá lạnh nhạt với phu quân và nhi nữ, nhưng lại ham nắm quyền trong tay.
Mọi việc lớn nhỏ của Thôi gia đều qua tay nàng ta và nàng ta cũng sắp xếp mọi thứ khá ổn thỏa.
Nhưng nếu Trần Đình Duyệt thật sự là con ruột của nàng ta… Vậy thì suốt mười m năm qua, Trần thị đã âm thầm ẩn trong nhà này.
Từng bước chuẩn bị đường cho Trần Đình Duyệt.
Nghĩ đến đây, ta kh khỏi rùng lạnh sống lưng.
Ta ghé sát tai Kì ma ma, nói khẽ: “Đi ều tra ngay.”
7.
Hôm sau, Trần thị dắt díu Trần Đình Duyệt đến thỉnh an.
"Tổ mẫu, phụ thân vừa thỉnh được một pho tượng Quan Âm, dặn cháu dâng lên biếu lão tổ t."
Trần Đình Duyệt vừa nói vừa ra hiệu cho hầu rinh lên một pho tượng Quan Âm bằng ngọc xinh xắn. Chất ngọc bóng bẩy, tỏa ánh sáng dịu nhẹ, qua là biết hàng tuyển, chạm trổ từ khối ngọc bích cực phẩm.
Ta vốn là hướng Phật, trong Phật đường cũng thờ phụng tượng Quan Âm, nhưng hàng xịn cỡ này thì quả thực là hiếm th.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-y-truyen/chuong-2.html.]
Những xung qu đều xúm lại trầm trồ khen ngợi. Khuôn mặt Trần thị và Trần Đình Duyệt lộ rõ vẻ đắc ý.
Sự giàu của Trần gia luôn là chỗ dựa vững chắc cho Trần thị ở Thôi gia.
Trần Đình Duyệt vừa đặt chân vào phủ đã vung tiền mua chuộc đám hạ nhân, cốt để tạo tiếng tốt, khiến ai n đều mang ơn.
Giờ thì mưu tính đó đã nhắm thẳng vào cái đầu già này của ta .
“Làm phiền phụ thân cháu tốn kém . Ông lòng, cháu thay ta gửi lời đa tạ nhé.”
Ta khẽ gật đầu, ra hiệu nhận lễ.
Trần thị và Trần Đình Duyệt sững trong giây lát. Họ vốn nghĩ lần này ta cũng sẽ lắc đầu từ chối như mọi khi.
nhân lúc giả vờ nài nỉ, họ sẽ thao thao bất tuyệt nói bức tượng này quý đến mức nào, đáng giá bao nhiêu, để khoe Trần gia giàu ra .
Xem ra chuyện chia viện hôm nọ vẫn còn khiến Trần Đình Duyệt bực bội.
Con bé muốn nhân dịp này thử sức ta, nhắc khéo rằng Thôi gia đừng xem thường nó.
Nhưng ta thể để con bé đạt được ý định đó. Trần gia vốn là bên chủ động cầu cạnh Thôi gia. L một bức tượng Quan Âm ra đổi l tương lai cho con cháu, vậy mà cũng nghĩ thể xem nhẹ ta.
Hơn nữa, ta cũng muốn xem tức phụ quý hóa này tiếp theo sẽ bày trò gì.
Quả nhiên đúng như ta đoán.
Th ta kh từ chối, Trần thị ngẩn một lúc lập tức quay sang nói với Thôi Vân Ý:
“Bức tượng Quan Âm này kh đồ tầm thường đâu. thật lòng thành thì mới linh. Từ nhỏ con từ nhỏ đã được tổ mẫu nuôi dạy, thay mặt tổ mẫu rước tượng vào tiểu Phật đường là hợp lý nhất.”
Thôi Vân Ý lén ta một cái.
Ta khẽ gật đầu.
Con bé liền dẫn đám hạ nhân đặt tượng Quan Âm vào Phật đường.
Trần thị còn chưa kịp nói thêm vài câu khách sáo với ta thì từ phòng bên cạnh bỗng vang lên một tiếng đổ vỡ lớn.
Kèm theo đó là tiếng hạ nhân la hét hoảng hốt.
Trần thị và Trần Đình Duyệt nhau, vội vàng đứng bật dậy, mặt mày tái mét.
“ chuyện gì vậy? Đừng nói là làm vỡ tượng Quan Âm…”
Trần Đình Duyệt cũng cuống lên:
“Bức tượng đó là phụ thân cháu đích thân ra tận Biển Đ thỉnh về. Tượng được tạc từ một khối ngọc Bích Ngọc Điền thượng hạng, lại còn mời cao tăng làm lễ khai quang, đáng giá ngàn vàng…”
Chưa cần bước ra xem, hai họ đã khẳng định là tượng Quan Âm bị vỡ.
Diễn kịch mà lộ liễu quá.
Mọi vội kéo nhau tới tiểu Phật đường.
Ngay trước cửa Phật đường là một đống mảnh vỡ văng khắp nơi.
Hai mụ hầu khiêng tượng đang quỳ rạp dưới đất, run lẩy bẩy.
“Đại tiểu thư trước mở đường. Vừa bước qua cửa Phật đường thì kh hiểu một cơn gió mạnh thổi tới, làm bức tượng trên bệ rơi xuống đất.”
Thôi Vân Ý đứng kho tay một bên, hai bàn tay nắm chặt, im lặng kh nói gì.
“Trời ơi… hay là ai đó làm ều bất kính nên bị Phật trách phạt …”
Kh biết mụ hầu nhiều chuyện nào buột miệng nói một câu khiến nghe lạnh cả sống lưng.
Trần Đình Duyệt mặt mày ủ rũ, tiếc của ra mặt.
“Bức tượng Quan Âm này từ Biển Đ xa xôi lên tận kinh thành. Suốt dọc đường xóc nảy vẫn bình yên. Ai ngờ vừa bước vào cửa đã vỡ tan thế này… chẳng là ềm xấu …”
Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía Thôi Vân Ý.
Kh biết kẻ nào nh chân chạy gọi Thôi Trọng tới.
Vừa nghe nói bức tượng đáng giá ngàn vàng, xót của đến tím mặt, trừng mắt Thôi Vân Ý:
“Làm việc kiểu gì mà hậu đậu thế hả?”
Trần thị bước lên, giả vờ can ngăn.
“Chắc Vân Ý cũng chỉ là vô ý thôi. Ta lại nhớ lời lão phu nhân nói hôm trước, con bé còn nhỏ, e là chưa gánh nổi cái viện Tuệ Lan lớn như vậy. Đ th chưa, vừa dọn vào đã xảy ra chuyện rủi ro lớn thế này…”
Nói nói lại một hồi, hóa ra mục đích vẫn là nhắm vào cái viện đó.
Thôi Trọng im lặng suy nghĩ, vẻ đã bị những lời mềm mỏng của nàng ta thuyết phục.
Nhưng chưa kịp để mở miệng, Thôi Vân Ý đã chỉ thẳng vào đống mảnh vỡ trên sàn.
“Bức tượng Quan Âm này vấn đề!”
8.
Trần thị cáu gắt: "Ăn nói xằng bậy! Tượng Quan Âm là do chính tay đại cữu cữu con thỉnh về, làm mà vấn đề được?"
Thôi Vân Ý cẩn thận nhặt một mảnh vỡ lên: "Tổ mẫu, phụ thân cứ kỹ xem, bức tượng này đâu đẽo từ ngọc Bích Ngọc Điền nguyên khối, bên trong nó rỗng ruột mà..."
Thôi Trọng vội cúi xuống nhặt một mảnh lên xem.
Càng , sắc mặt càng tái mét.
Trong giới buôn bán một trò lừa quen thuộc: dùng đá cẩm thạch trắng giả làm ngọc bích, bên trong còn khoét rỗng để đ.á.n.h lừa khác.
Lúc nãy Trần thị và Trần Đình Duyệt chỉ mải đổ lỗi cho Thôi Vân Ý, đâu ai chịu kỹ bức tượng vỡ dưới đất.
Bây giờ rõ , mặt ai n đều biến sắc.
“Chuyện… chuyện này thể như vậy được? Chắc c là nhầm lẫn ở đâu đó!”
Hai mụ hầu khiêng tượng vốn là của Trần thị.
Bao nhiêu con mắt đều th rõ bức tượng được mang từ viện của nàng ta ra, đưa thẳng vào tiểu Phật đường.
Làm chuyện nhầm lẫn được?
Rõ ràng đồ dâng lên là hàng giả.
Đây chính là “tấm lòng thành” của Trần gia dành cho tổ tiên Thôi gia.
Thôi Vân Ý ngẩng đầu Thôi Trọng.
“Phụ thân, lúc nãy con còn th lạ. Đang yên đang lành lại cơn gió mạnh thổi đổ bức tượng? Giờ nghĩ lại, chắc là Phật kh vừa ý với thứ hàng giả lừa như vậy. Nên vừa bước vào Phật đường Thôi gia đã bị trừng phạt để cảnh tỉnh.”
Con bé vừa nói xong, mọi cũng theo ánh mắt nó lên.
Đối diện đống mảnh vỡ ngoài cửa Phật đường là bàn thờ Phật.
Bức tượng Quan Âm bên trong cúi đầu rũ mắt, như đang lặng lẽ xuống mọi .
Đó chính là bức tượng cũ mà ta vẫn thờ b lâu.
Ngày trước, chính tay tổ phụ của Thôi Vân Ý đã thỉnh về.
Thôi Trọng nghiến răng ken két, trừng mắt Trần thị: “Trần gia rốt cuộc muốn làm gì?”
Trần thị sợ đến mềm nhũn hai chân. Bề ngoài nàng ta vẫn tỏ ra lạnh nhạt với sự yêu chiều của Thôi Trọng.
Nhưng trong lòng lại sợ nổi giận, l cớ tước quyền quản lý việc nhà – chỗ dựa duy nhất của nàng ta.
“Cô trượng ơi, phụ thân tuyệt đối kh bao giờ dâng đồ giả cho tổ tiên đâu. Chắc c là phụ thân bị ta lừa .”
Th tình hình căng thẳng, Trần Đình Duyệt vội quỳ rạp xuống đất, kh dám cãi thêm.
Thôi Vân Ý vội chạy tới đỡ con bé dậy.
“Biểu tỷ đừng hoảng. Đại cữu chắc c kh làm chuyện khiến Thôi gia mất mặt như vậy đâu. Chắc là bọn hạ nhân giở trò, ều tra cho rõ. Chuyện trong nhà đóng cửa nói với nhau thì còn được. Tổ mẫu cũng sẽ kh trách tội. Nhưng nghe nói nhân dịp biểu tỷ lên kinh, đại cữu cữu còn sai mang quà đến biếu cả phủ Trung Nghĩa Bá. Lỡ bên đó cũng xảy ra chuyện gì thì kh chỉ đại cữu cữu bị cười chê, mà Thôi gia cũng bị liên lụy mất mặt theo.”
Nghe đến đó, Trần Đình Duyệt cứng đờ tại chỗ, đứng cũng kh xong, quỳ cũng chẳng đành.
trưởng của Trần thị là Trần Mậu. vốn kh định dựa vào Thôi gia lâu dài.
Mượn cớ gả vào Thôi gia, khắp kinh thành biếu quà, tìm cách kết giao với những nhà quyền quý.
So ra thì chức quan của Thôi Trọng cũng chỉ là quan tứ phẩm, chẳng đáng bao nhiêu. Làm như vậy rõ ràng là xem thường Thôi Trọng.
Từng câu từng chữ của Thôi Vân Ý như đổ muối vào vết thương của Thôi Trọng.
Đến lúc này, việc bức tượng bị ai động tay chân đã kh còn quan trọng nữa.
Trong lòng Thôi Trọng đã chắc rằng Trần gia đang khinh thường .
Sắc mặt đầy giận dữ, trừng mắt Trần thị.
“Đây là tấm lòng của Trần gia các đ à? Một đứa tôn nữ mà cũng dám so đo hơn thua với đích nữ của Thôi gia ?”
Xem ra Thôi Trọng cũng kh đến nỗi ngu ngốc. biết rõ mọi chuyện, chỉ là trước giờ giả vờ kh biết mà thôi.
Trần thị và Trần Đình Duyệt mặt trắng bệch như tờ gi.
“Tôn nữ lên kinh chơi vài ngày thì được . Tháng sau thu dọn đồ đạc, tiễn nó về quê . Kẻo ta lại nói Thôi gia tiếp khách kh chu đáo.”
Thôi Trọng ném lại một câu lạnh lùng quay bỏ , bước chân đầy tức giận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.