Vân Ý Truyện
Chương 5:
17.
Tin phủ Trung Nghĩa Bá ý định rước Thôi Vân Ý làm thế t.ử phi lan nh như gió khắp phủ họ Thôi. Ta lập tức hạ lệnh phong tỏa tin tức, nghiêm cấm đám hạ nhân bép xép bàn tán, tránh để chuyện còn chưa rõ ràng đã làm tổn hại d tiếng của con bé.
Nhưng những cần biết trong phủ thì đã biết cả .
Thôi Trọng là kẻ đầu tiên lò dò tới phòng ta dò la tin tức. Mặt hớn hở như vừa nhặt được vàng: “Kh ngờ phủ Trung Nghĩa Bá lại để mắt tới Thôi gia chúng ta. Đúng là lộc trời ban!”
quay sang Thôi Vân Ý đang đứng hầu bên cạnh ta, ánh mắt đầy vẻ hài lòng, giống như đang săm soi một món hàng quý giá.
Ta khẽ nhếch môi, lạnh nhạt bu một câu: “Con vui mừng đến thế, kh sợ bên kia là cái hố sâu chờ sẵn à?”
Thôi Trọng phẩy tay, chẳng mảy may bận tâm: “Con biết phủ Trung Nghĩa Bá đã xuống dốc, nhưng ‘lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa’. Vân Ý gả qua đó là đường đường chính chính trở thành thế t.ử phi. Đợi đến khi lão bá gia qua đời, nó lại nghiễm nhiên thành bá tước phu nhân. Một mối hôn sự béo bở như vậy, đâu mà tìm được?”
thao thao bất tuyệt, mắt chỉ chăm chăm vào lợi ích trước mắt. Hạnh phúc cả đời của con gái, trong mắt dường như chẳng đáng một đồng.
Thôi Vân Ý khẽ ngước lên, che giấu vẻ khinh bỉ nơi đáy mắt, nhẹ giọng nói: “Chỉ là… dường như mẫu thân và biểu tỷ kh vui lắm.”
Thôi Trọng lập tức hừ lạnh: “Hai đó muốn làm loạn chắc? Một đứa biểu tiểu thư xuất thân từ nhà buôn mà cũng dám mơ với tới phủ Trung Nghĩa Bá à? Con yên tâm, vi phụ ở đây, đố kẻ nào dám giở trò.”
Nói đến đây, như chợt nhớ ra ều gì, vẻ mặt càng thêm đắc ý.
“Cho cái lão Trần Mậu kia mở to mắt ra mà . Đổ bao nhiêu bạc vào kinh thành, rốt cuộc cũng chỉ là lót đường cho con gái ta thôi. Sau này phủ Trung Nghĩa Bá là của Vân Ý, số bạc đó sớm muộn gì cũng chảy vào túi Thôi gia chúng ta, ha ha.”
Nói xong, hí hửng quay rời khỏi viện.
Thôi Vân Ý sang ta.
Hai bà cháu chỉ biết nhau, nở một nụ cười đầy chua chát.
18.
Th bên Thôi gia cứ im lặng mãi, kh chịu đưa ra lời đáp dứt khoát, phủ Trung Nghĩa Bá bèn gửi thiệp mời. L d nghĩa thế tử, họ mời Thôi Vân Ý cùng du ngoạn trên hồ.
Đương nhiên Thôi Vân Ý kh thể một ra ngoài. Theo phép tắc, thế nào cũng dẫn theo vài vị nữ quyến cùng.
Vì thế, ngay hôm trước, Trần thị đã bưng nguyên một bộ trang sức hồng ngọc mới tinh đến viện Tuệ Lan. Nàng ta nói năng hết sức mềm mỏng, lời lẽ đầy vẻ ăn năn, mong Thôi Vân Ý rộng lòng bỏ qua hiềm khích trước kia. Lại còn dặn dò nếu sau này phất lên thì nhớ nâng đỡ Trần Đình Duyệt một chút.
Những lời nói nghe qua quả thật chân thành. Nếu kh trên bộ trang sức phảng phất thứ mùi quen thuộc, đến cả Thôi Vân Ý cũng suýt nữa bị những lời đường mật lừa gạt.
Xem ra lần này Trần thị đã khôn ngoan hơn, biết đổi chỗ hạ độc.
Chỉ tiếc đầu óc nàng ta cũng chẳng sáng sủa gì cho cam. Chiêu cũ đã thất bại một lần, vậy mà vẫn đem ra dùng lại. Nhưng lần này Thôi Vân Ý lại quyết định thuận theo màn kịch của nàng ta.
Đến ngày du ngoạn trên hồ, bỗng nhiên truyền ra tin đại cô nương kh khỏe, kh tiện ra ngoài gặp khách.
Đại phu còn chưa kịp tới, thì Trần thị đã vội vã sai chuẩn bị xe ngựa rời phủ. Đi cùng nàng ta còn Trần Đình Duyệt, lén lút theo sau.
Ta sớm đoán được chuyện này, nên dặn Kì ma ma tr chừng tiền viện thật chặt. Bằng mọi giá kh được để tin tức lọt tới tai Thôi Trọng.
Trước khi “gạo nấu thành cơm”, tuyệt đối kh thể để cái gã hồ đồ kia nhảy ra phá hỏng kế hoạch.
Mới đầu giờ chiều, theo dõi đã ba chân bốn cẳng chạy về báo tin.
Chẳng hiểu vì cớ gì, Trần Đình Duyệt lại bất ngờ xuất hiện trên thuyền của thế tử. Sau đó lại chẳng rõ chuyện gì xảy ra, nàng ta bỗng ngã nhào xuống hồ, được chính tay thế t.ử nhảy xuống cứu lên.
Hai ướt sũng từ đầu đến chân, ôm chặt l nhau leo lên bờ. Thế t.ử còn vòng tay ôm ngang eo Trần Đình Duyệt như sợ vừa bu ra nàng ta sẽ ngã xuống lần nữa.
Hôm trên hồ đ như trẩy hội, mọi chuyện đều lọt vào mắt thiên hạ.
Trần thị lập tức diễn một màn khóc lóc t.h.ả.m thiết, vừa gào vừa đòi thế t.ử chịu trách nhiệm.
Nghe xong câu chuyện, ta và Thôi Vân Ý chỉ nhau, trong lòng đều hiểu rõ.
Trần Đình Duyệt muốn gài bẫy thế tử, nhưng tên thế t.ử kia cũng chẳng hạng đàng hoàng gì. Chỉ cần đàn bà ve vãn đôi câu đã mắc bẫy, đủ th ta vốn là kẻ trăng hoa, phóng túng.
Hai gia đình từng từ hôn trước kia, e rằng cũng đã phát hiện ra những chuyện mờ ám của nên mới vội vàng thoái lui.
Mãi đến tận chạng vạng tối, Thôi Trọng mới lơ mơ nghe được tin.
lập tức nổi trận lôi đình, x thẳng vào phòng Trần thị đập phá đồ đạc tan tành, miệng kh ngừng gào lên đòi bỏ vợ.
Nhưng lần này Trần thị lại liều mạng phản kháng. Lần đầu tiên trong đời nàng ta dám cãi lại .
“Ông tưởng dựa vào Thôi gia các chắc? còn trai, còn cháu gái! Đợi cháu gái gả vào phủ Bá tước, chính sẽ chủ động bỏ ! Cái bộ mặt tham lam ích kỷ của , chán ng từ lâu !”
Thôi Trọng đứng c.h.ế.t sững.
Đến lúc này mới nhận ra, vợ xưa nay vẫn tỏ ra ngoan ngoãn dịu dàng kia, kỳ thực chưa từng coi ra gì.
Sau phút kinh ngạc là cơn giận dữ bùng lên.
lập tức sai khóa chặt cửa phòng Trần thị, cho c giữ nghiêm ngặt, đuổi thẳng Trần Đình Duyệt ra khỏi phủ họ Thôi.
May mà Trần Mậu sắp lên kinh, Trần gia đã mua sẵn một căn nhà trong kinh thành, chỉ là chưa kịp sửa sang.
Trần Đình Duyệt lúc này cũng chẳng còn tâm trí chọn lựa, đành dọn sang đó tạm ở.
Trước khi rời , nàng ta vẫn cố nán lại trước mặt Thôi Vân Ý, bu lời châm chọc:
“Biểu , ta cướp mất mối hôn sự của , chắc tức đến phát ên chứ gì? Cứ chờ xem! Đợi ngày ta d chính ngôn thuận trở thành thế t.ử phi, võng lọng rợp trời trở về, lúc chỉ nước quỳ dưới chân ta thôi!”
Thôi Vân Ý nghe xong chỉ cảm th bất lực. Lời nói ngu xuẩn đầy rẫy lỗ hổng, nhưng con bé cũng chẳng buồn tr cãi.
Mãi đến khi nha hoàn bên cạnh thì thầm: “Biểu tiểu thư kỳ quặc thật. Cô ta về nhà mẹ đẻ của thì liên quan gì đến tiểu thư mà bắt tiểu thư quỳ? Kh lẽ đầu óc vấn đề ?”
Thôi Vân Ý trầm ngâm một lúc khẽ nói: “Nàng ta kh ên đâu… khi chuyện đó lại thành sự thật cũng nên.”
19.
Phủ Trung Nghĩa Bá im ắng suốt m ngày liền, chẳng chút động tĩnh nào. Nghe đâu bên Trần gia lại tiếp tục vung tiền như rác. Thôi Trọng thì trốn biệt trong thư phòng, ngày ngày than ngắn thở dài. Trần thị ngồi như trên đống lửa, còn Trần Đình Duyệt chắc cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Mười ngày sau, Trung Nghĩa Bá phu nhân của phủ Trung Nghĩa Bá đích thân tới tận cửa.
Thôi Trọng thậm chí còn chẳng thèm ra tiếp khách, lặng lẽ lủi mất dạng. Ta bèn cho gọi Trần thị đang bị cấm túc tới. những chuyện, tận tai nghe th thì mới chịu hết hy vọng.
Trung Nghĩa Bá phu nhân vừa ngồi xuống đã l khăn tay chấm chấm khóe mắt, giọng đầy vẻ áy náy: “Chuyện xảy ra đến mức này, ta thật sự kh còn mặt mũi nào diện kiến lão phu nhân nữa. Nếu lão phu nhân và Thôi đại cô nương vẫn sẵn lòng cho nghịch t.ử kia một cơ hội, hai nhà chúng ta vẫn thể kết tình th gia. Ta xin l d dự bảo đảm, ngôi vị thế t.ử phi của Thôi đại cô nương tuyệt đối kh ai thể lay chuyển.”
“Cái gì?” Trần thị bật dậy. M ngày nay bị chuyện này hành hạ đến mức tiều tụy, sắc mặt nàng ta vốn đã xám xịt, giờ càng thêm khó coi: “Thế còn A Duyệt thì ?”
Bá tước phu nhân liếc nàng ta một cái đầy khinh miệt: “Cứ yên tâm, phủ Trung Nghĩa Bá kh loại ăn quỵt. Đợi thế t.ử phi bước qua cửa xong, chúng ta sẽ rước nàng ta vào làm lẽ.”
Trần thị trợn tròn mắt, tưởng như kh tin nổi vào tai . “ cơ? Nhi nữ Trần gia ngoan ngoãn của ta, lại làm lẽ?”
Trung Nghĩa Bá phu nhân bật cười như vừa nghe được chuyện nực cười nhất trên đời. “Thế thì ? Một nữ nhi nhà buôn mà cũng dám mơ trèo lên ghế thế t.ử phi à? Thôi phu nhân, bà làm dâu Thôi gia cũng kh ngày một ngày hai. Đừng mơ mộng m chuyện cổ tích trên sân khấu kịch nữa.”
Bà ta lại nhếch môi, giọng càng thêm chua chát: “Đừng nói đến chuyện Trần cô nương chưa xuất giá đã làm mất mặt mũi ta. Cho dù cô ta trong trắng thật nữa, thì với xuất thân của cô ta, được gả cho thế t.ử làm lẽ cũng đã là phúc đức tu ba đời . Ta khuyên các nên biết ều một chút, đừng được voi đòi tiên!”
Nghe đến đó, Trần thị như bị rút cạn sức lực, ngã phịch xuống ghế. Đôi môi trắng bệch run rẩy: “Kh… kh thể nào…”
Thật buồn cười.
Nàng ta cứ tưởng Trần Đình Duyệt sống trong phủ Thôi gia lâu ngày thì sẽ nghiễm nhiên trở thành tiểu thư Thôi gia. Nhưng trong mắt thiên hạ, con bé vẫn chỉ là nữ nhi của nhà buôn họ Trần ở Hà Tây mà thôi.
Bao nhiêu năm nay Trần thị luôn cẩn trọng, dè dặt. Nhưng từ khi gặp lại Trần Đình Duyệt, cái gọi là tình mẫu t.ử đã cuốn phăng hết mọi lý trí của nàng ta.
Nàng ta kh cam lòng Thôi Vân Ý sống tốt hơn Trần Đình Duyệt. Chuyện gì cũng đem ra so đo, hơn thua từng chút một, kh chịu nhường nửa bước.
Để cuối cùng, một sai lầm nhỏ ban đầu lại dẫn tới hậu quả lệch cả đường .
20.
Cuộc hôn sự với phủ Trung Nghĩa Bá dĩ nhiên đành đứt gánh giữa đường. Thế t.ử đã làm ra chuyện đồi bại, vô liêm sỉ như vậy, thử hỏi còn gia đình t.ử tế nào dám gả con gái cho nữa.
Trung Nghĩa Bá phu nhân cũng hiểu rõ bên đuối lý. Trước khi rời , bà ta còn dặn dặn lại rằng chuyện này tuyệt đối kh được để lộ ra ngoài, mới miễn cưỡng cáo từ.
Trần thị run rẩy đuổi theo sau, nhưng Trung Nghĩa Bá phu nhân chỉ lạnh lùng hất tay áo: “Bà cứ yên tâm. Nể mặt trưởng của bà, phủ chúng vẫn sẽ rước Trần cô nương vào cửa. Nhưng đợi đến khi thế t.ử phi chính thức bước qua cửa đã. Kh nhà nào còn chút thể diện lại rước vợ lẽ trước khi cưới vợ cả.”
Trần Đình Duyệt lại phá hỏng thêm một mối hôn sự của thế tử, Trung Nghĩa Bá phu nhân chắc c đã hận nàng ta đến tận xương tủy.
Bà ta đột nhiên quay đầu lại, chằm chằm Trần thị: “Thật kh hiểu bà nghĩ gì trong đầu. Lại dung túng cho cháu gái cướp mối hôn sự của chính con ruột . ngoài vào, khéo còn tưởng Trần Đình Duyệt mới là con gái do bà sinh ra.”
Trần thị đứng sững tại chỗ, sắc mặt trắng bệch, kh dám thốt thêm lời nào.
Đến cả ngoài còn thấu tâm tư nàng ta, e rằng bí mật kia cũng chẳng thể giấu được bao lâu nữa.
Khi Thôi Trọng nghe tin Trung Nghĩa Bá phu nhân phủ Trung Nghĩa Bá đích thân tới phủ, lập tức hớn hở ra mặt. Thậm chí còn quay sang trách móc ta vì kh lập tức đồng ý mối hôn sự này.
Trong đầu tính toán rõ ràng: Thôi Vân Ý làm thế t.ử phi, còn Trần Đình Duyệt chỉ thể làm , đời đời bị ép dưới chân.
Ta nghe mà tức sôi máu, phun thẳng một bãi nước bọt xuống đất trước mặt .
“Trần Đình Duyệt tư cách gì mà so với Vân Ý? Con thể chút chí khí được kh! Cả kinh thành này chẳng lẽ chỉ mỗi phủ Trung Nghĩa Bá là tước vị hay ?”
Thôi Trọng bị ta mắng cho cứng họng, đành lủi thủi rút lui.
Sau chuyện này, cả ta và Thôi Vân Ý đều cảm th nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Ta hỏi con bé: “ , lần này coi như đã rửa được mối hận chưa?”
Kh ngờ Thôi Vân Ý lại trầm mặt xuống.
“Tổ mẫu,” con bé nói chậm rãi: “Mẫu thân và Trần Đình Duyệt sẽ kh dễ dàng chịu thua đâu.”
“Chỗ dựa thật sự của họ kh phụ thân, cũng chẳng Thôi gia…”
Nó khẽ dừng lại một chút nói tiếp.
“Mà chính là đại cữu cữu, Trần Mậu.”
21.
Chẳng bao lâu sau, gia chủ Trần gia là Trần Mậu đã đặt chân tới kinh thành.
Trần thị như c.h.ế.t đuối vớ được khúc gỗ, lập tức vực dậy tinh thần. Nàng ta chăm chút ăn mặc, tô son ểm phấn, ăn uống cũng ngon miệng hẳn.
Nàng ta ngồi chờ sẵn trong phòng, tin chắc rằng kiểu gì Trần Mậu cũng sẽ tới thăm .
Đúng như dự đoán, hôm Trần Mậu đến phủ, chỉ cần mang theo một rương châu báu sáng lấp lánh là đủ khiến Thôi Trọng gỡ bỏ lệnh cấm túc đối với Trần thị.
Hai Trần gia gặp lại nhau, vừa mừng vừa tủi.
Theo lời mụ hầu đứng c ngoài sân bẩm báo, trong phòng nh chóng nổ ra một trận cãi vã dữ dội. Tiếng trách móc gay gắt xen lẫn tiếng khóc lóc của Trần thị.
Thôi Vân Ý đứng cạnh ta, bỗng nhiên lên tiếng: “Cháu muốn gặp đại cữu cữu.”
Ta còn chưa kịp ngăn lại, con bé đã nói tiếp: “Nếu tổ mẫu kh yên tâm thì cứ ngồi ở gian bên cạnh nghe lén. Coi như tiếp sức cho cháu.”
Ta đành im lặng. dáng vẻ của nó, rõ ràng con bé đã nắm chắc phần tg trong tay.
Trần Mậu được mời tới tiểu hoa sảnh.
Bao năm quen sống trong giàu sang, lại thường xuyên qua lại với các phủ quan lớn ở kinh thành, Trần Mậu đã bớt vẻ thô ráp của một buôn bán bình thường.
Khí chất khá ềm đạm, cử chỉ nhã nhặn. bề ngoài, chẳng khác gì một vị lão gia xuất thân từ gia đình d giá.
Chỉ ều, sự tính toán sắc lạnh trong ánh mắt thì vẫn khó che giấu.
Vừa bước vào cửa, đã cười nhạt: “Tôn nữ đúng là kh ít mánh khóe.”
Thôi Vân Ý bình tĩnh đáp: “Đa tạ đại cữu cữu quá khen.”
“Vậy nên đại cữu cữu cũng hiểu, giúp đỡ ai mới kh là chuyện lỗ vốn.”
Trần Mậu hơi sững lại.
“Ý cháu là muốn ta đứng ra chống lưng cho cháu ?” nhíu mày.
“Gan cháu cũng lớn thật. Cháu kh biết A Duyệt mới là con ruột của ta ?”
Thôi Vân Ý vẫn bình thản: “Chuyện đó thì gì quan trọng.”
“ làm ăn buôn bán luôn đặt lợi ích lên trước. Trần gia được cơ nghiệp như hôm nay, đại cữu cữu chắc c kh dễ để tình cảm làm mờ mắt.”
“Nếu kh, năm xưa ngài cũng đâu dùng cách ép mẫu thân gả cho phụ thân cháu.”
Trần Mậu lập tức nổi giận: “Cháu…!”
Thôi Vân Ý nhẹ nhàng cắt lời: “Đại cữu cữu đừng nóng.”
“Cháu kh hề ý mỉa mai ngài. Dù trong cháu cũng mang dòng m.á.u của Trần gia.”
“Bỏ qua mẫu thân và biểu tỷ sang một bên, ngài vẫn là cữu cữu ruột của cháu. Mối quan hệ ruột thịt này đâu dễ gì xóa bỏ.”
Con bé nói tiếp, giọng vẫn ềm tĩnh: “Biểu tỷ đấu với cháu suốt thời gian qua, cuối cùng cũng chỉ đổi lại được thân phận vợ lẽ.”
“Bao nhiêu bạc trắng đại cữu cữu đổ vào phủ Trung Nghĩa Bá coi như mất sạch.”
“Còn cháu thì chẳng cần tốn c sức gì, phủ Trung Nghĩa Bá lại tự tìm tới cầu xin cháu làm thế t.ử phi.”
“Ai đáng giá hơn, đại cữu cữu qua là hiểu.”
Trần Mậu im lặng một lúc, Thôi Vân Ý bằng ánh mắt đầy hứng thú.
“Cháu muốn bàn chuyện làm ăn với ta ?”
Thôi Vân Ý khẽ cười: “Cháu đâu dám.”
“Cháu chỉ muốn nhắc đại cữu cữu một chuyện.”
“ thân của ngài kh chỉ mẫu thân và biểu tỷ.”
Con bé cố ý dừng lại một chút nói tiếp: “Hơn nữa… biểu tỷ đâu con ruột của đại cữu cữu.”
“Chẳng lẽ ngài thật sự muốn tốn c tốn của vì một kẻ vừa ngu ngốc lại chẳng quan hệ m.á.u mủ?”
Trần Mậu con bé lâu.
Sau đó chậm rãi nói: “Ta sống đến từng này tuổi, cả đời lăn lộn trên thương trường.”
“Gia sản Trần gia chất cao như núi, nhưng vẫn chưa thể bước lên vị trí cao nhất.”
“ đám quan lại mục nát ở kinh thành, ta thật sự kh cam tâm.”
“Nếu Trần gia kh vừa đầu óc, vừa gan làm chuyện lớn, thì ước vọng cả đời của ta e rằng khó thành.”
thẳng vào Thôi Vân Ý.
“Hôm nay gặp cháu, ta mới nhận ra dã tâm của cháu lại hợp với ta.”
“ lẽ trời vẫn còn thương Trần gia.”
“Nếu thể làm nên chuyện lớn, Trần Mậu ta dù tán gia bại sản cũng sẽ hết lòng giúp cháu.”
Thôi Vân Ý lập tức đáp: “Vậy thì coi như chúng ta đã thống nhất.”
Hai cháu nhau, ý nghĩ hoàn toàn trùng khớp.
Trong suốt cuộc nói chuyện, kh ai nhắc tới Trần thị hay Trần Đình Duyệt.
Số phận của hai dường như đã bị quyết định một cách quá đỗi dễ dàng.
Trước đây ta từng thắc mắc, rốt cuộc tính cách của Thôi Vân Ý giống ai.
Hôm nay tận mắt gặp Trần Mậu, ta mới hiểu ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-y-truyen/chuong-5.html.]
Sự lạnh lùng và quyết đoán của Thôi Vân Ý… gần như giống hệt vị gia chủ Trần gia này.
22.
Sau này ta mới nghe tin, phủ Trung Nghĩa Bá đã rước về một tiểu thư thế gia sống ở vùng ngoại ô kinh thành.
Cô nương là con nhà võ tướng, tính tình thẳng t, nóng nảy, làm việc thì quyết liệt, nh gọn.
lẽ vợ chồng phủ Trung Nghĩa Bá cuối cùng cũng tỉnh ra, nên mới rước một cô con dâu cứng rắn về để trị cái gã con trai yếu đuối, chẳng nên việc của .
Thế t.ử phi vừa mới bước chân vào phủ chưa bao lâu thì Trần Đình Duyệt cũng được rước vào bằng một cỗ kiệu nhỏ, lặng lẽ làm .
Trần Mậu từng hỏi dò Thôi Vân Ý xem cần nhúng tay phá hỏng cuộc hôn nhân này kh.
Thôi Vân Ý chỉ khẽ thở dài “Cứ để tỷ .”
“Muốn trói chặt một nữ nhân thì chỉ cần ném nàng ta vào cái chốn tr giành trong nhà quyền quý, thỉnh thoảng cho chút ân huệ nhỏ nhoi, thế là đủ khiến nàng ta bám víu cả đời.”
Đối với Trần Đình Duyệt, phủ Trung Nghĩa Bá vừa giống như nhà tù, lại vừa là cơ hội.
Nếu nàng ta đủ khôn ngoan, biết đâu còn thể xoay chuyển tình thế.
Nhưng với cái đầu n cạn của Trần Đình Duyệt, sau khi gả vào phủ chẳng bao lâu đã gần như mất tăm.
Ngay cả Liễu nhị phu nhân – nổi tiếng hay dò la chuyện thiên hạ – cũng kh nghe được tin tức gì, thậm chí kh rõ nàng ta còn sống hay đã c.h.ế.t.
Ban đầu Trần Mậu vẫn lén gửi tiền bạc và đồ đạc sang giúp đỡ.
làm ăn buôn bán vốn khôn ngoan, chẳng dại gì đặt hết hy vọng vào một phía, nên vẫn âm thầm giữ lại một con đường khác.
Chỉ tiếc rằng về sau nhận ra Trần Đình Duyệt đúng là chẳng làm nên chuyện gì, nên cũng mặc kệ luôn.
Trần Đình Duyệt được gả từ phủ họ Trần ở kinh thành, vì vậy Trần thị muốn đến tiễn con cũng kh cơ hội.
Đến ngày xuất giá, Trần thị ở Thôi gia làm ầm ĩ một trận lớn.
Nàng ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Thôi gia, nói rằng chính chúng ta đã hại Trần Đình Duyệt.
Nàng ta còn gào lên rằng chỉ cần nàng còn sống thì Thôi Vân Ý đừng hòng ngày nào yên ổn.
Ta nghe xong liền tát thẳng vào mặt nàng ta một cái.
“Mối hôn sự này chính miệng ngươi cầu xin.”
“Lòng tham của ngươi kh đáy, bỏ mặc con ruột của , chính tay ngươi đẩy nó vào đường cùng!”
Trần thị ngã quỵ xuống đất.
Đôi mắt nàng ta đỏ lên vì thù hận, chằm chằm Thôi Vân Ý.
Cả ta và Vân Ý đều hiểu, thời ểm đã chín muồi.
Những ta phái ều tra chuyện năm xưa của Trần thị đã sớm quay về, mang theo một bí mật động trời.
Thân phụ của Trần Đình Duyệt… vẫn còn sống.
Năm đó Trần Mậu giữ Trần thị trong nhà như một món hàng, chỉ chờ dịp tốt để gả kiếm lợi.
Thế nhưng Trần thị lại lén qua lại với một dạy hát hí khúc.
Khi Trần Mậu phát hiện ra thì bụng nàng ta đã bắt đầu lộ rõ.
nổi giận đùng đùng, lập tức đuổi kia , định ép Trần thị phá t.h.a.i nhưng đã quá muộn.
Sau đó Trần thị lén sinh ra một bé gái.
Hai bèn bày kế hèn hạ.
Họ gài bẫy Thôi Trọng, tung tin rằng say rượu làm chuyện xấu với Trần thị.
Nhờ vậy Trần thị thuận lợi bước vào Thôi gia làm dâu.
Còn đứa con riêng của nàng ta thì được Trần Mậu nhận làm con ruột, nuôi lớn trong Trần gia.
Trần thị bị ép gả cho Thôi Trọng nên trong lòng đầy oán hận.
Nàng ta bí mật thỏa thuận với Trần Mậu: chờ khi đứa bé lớn lên, sẽ giúp đưa nàng ta vào kinh thành, tìm cách đẩy Thôi Vân Ý ra khỏi vị trí để con gái thay thế.
Nghĩ cho cùng, Trần thị cũng nỗi khổ riêng.
Nhưng nàng ta kh quyền vì một đứa con mà hại một đứa con khác.
Từ nhỏ Thôi Vân Ý luôn mong được tình thương của mẹ.
Đến cuối cùng mới cay đắng nhận ra rằng trong mắt mẹ , bản thân chẳng khác gì thứ đáng ghét.
Sau khi biết rõ sự thật đó, Thôi Vân Ý hoàn toàn tuyệt vọng.
Từ đó về sau, con bé kh còn bất kỳ hy vọng nào với Trần thị nữa.
Kh lâu sau, Thôi Trọng bắt được một đang lén đưa thư cho Trần thị.
Những lời trong thư mập mờ, khiến đọc kh khỏi nghi ngờ.
Thế là âm thầm theo dõi Trần thị.
Cuối cùng lần theo đến một quán trọ ở vùng ngoại ô kinh thành.
bắt gặp Trần thị đang lén gặp một đàn .
Nghe lén cuộc nói chuyện của hai , mới biết Trần Đình Duyệt chính là con ruột của họ.
Thôi Trọng giận đến phát ên.
rút kiếm định g.i.ế.c cả hai.
Trần thị lao ra che c.
đàn kia nhân lúc hỗn loạn liền bỏ chạy.
Còn Trần thị thì trúng một nhát kiếm xuyên thẳng vào bụng.
May mà ta đã sắp xếp trước, chọn một quán trọ vắng vẻ.
Dù ầm ĩ cũng kh ai ngoài biết chuyện.
Trần thị được bí mật khiêng về Thôi gia.
Tuy giữ được mạng sống nhưng từ đó chỉ thể nằm liệt trên giường.
Thôi Vân Ý tới chăm sóc nàng ta.
Con bé ghé sát tai Trần thị, nói khẽ:
“Mẫu thân à, đàn kia đã bị bắt .”
“Trong lúc chạy trốn còn dám đ.â.m bị thương một quan triều đình, nên đã bị xử chém.”
“Ngày mai sẽ bị đưa ra pháp trường.”
Trần thị trợn trừng mắt.
Gương mặt gầy gò, tái nhợt của nàng ta méo mó, tr chẳng khác gì một con quỷ đói.
Thôi Vân Ý nói tiếp: “Còn về biểu tỷ…”
“Hôm qua tổ mẫu sai mang đồ sang phủ Trung Nghĩa Bá thăm hỏi.”
“ bên đó nói Trần di nương đang bệnh nặng, nằm liệt giường, kh thể gặp khách.”
“Cũng chẳng rõ còn sống hay đã c.h.ế.t.”
Trong cổ họng Trần thị bật ra những tiếng rên đau đớn.
Hai mắt nàng ta đỏ ngầu, Thôi Vân Ý như muốn ăn tươi nuốt sống.
Thôi Vân Ý khẽ cười.
“Mẫu thân từng nói sẽ kh để con sống yên ổn.”
“Nhưng con lại là một đứa con hiếu thảo.”
“Con sẽ kh để mẫu thân xảy ra chuyện gì đâu.”
“Mẫu thân còn sống ngày nào thì phụ thân kh thể cưới vợ mới ngày đó.”
“Thôi gia cũng sẽ mãi nằm trong tay chúng ta.”
“Mẫu thân th kh, con đã tính toán chu đáo cho mẫu thân đến mức nào.”
Thôi Vân Ý mỉm cười nhạt.
Nhưng trong mắt Trần thị lại hiện lên nỗi sợ hãi tột cùng. Một hơi thở nghẹn lại trong cổ, nàng ta lại ngất lịm .
23.
Sau này, Trần Mậu đã đón Trần thị chữa bệnh.
Ban đầu Thôi Trọng còn gân cổ phản đối, nhưng vừa th m rương bạc sáng lóa thì lập tức đổi giọng, đành miễn cưỡng đồng ý.
Ta cũng cố ý nhờ đến các mối quan hệ bên nhà mẹ đẻ để mời một vị thái y giàu kinh nghiệm trong cung đến bắt mạch cho Trần thị.
Thái y vừa xem xong đã lắc đầu thở dài. Ông nói Trần thị bị tổn hại sức lực quá nặng, lại thêm tâm trạng u uất lâu ngày. Dù dùng t.h.u.ố.c cố giữ mạng thì cũng khó sống thêm được bao nhiêu năm nữa.
Nghe vậy, ta mới yên tâm để Trần Mậu đưa nàng ta .
Sau này nếu Trần thị xảy ra chuyện gì thì Thôi gia vẫn mang tiếng là đã cho chủ mẫu ra ngoài dưỡng bệnh.
Thôi Vân Ý vẫn chưa xuất giá, ta kh thể để con bé mang tiếng là kh mẹ.
…
Thôi Trọng lại kh con trai nối dõi.
Vì vậy Thôi Vân Ý khuyên ta nên chọn một đứa con trai của tì đem về nuôi dạy.
“Phụ thân vốn là kh thể tr cậy được nữa . Sau này Thôi gia cần một kế nghiệp vững vàng.”
Cuối cùng ta chọn Thôi Vọng – một đứa bé mới bốn tuổi.
Thân mẫu của bé đã mất từ lâu, nên sau này lớn lên chắc c sẽ một lòng với chúng ta.
Quả đúng như ta dự đoán.
Dưới sự dạy dỗ và chỉ bảo cẩn thận của Thôi Vân Ý, bé dần bộc lộ tài năng.
Quan trọng hơn cả, ta vô cùng trung thành với ta và Thôi Vân Ý.
Một hôm Thôi Vân Ý nói với ta: “Tổ mẫu, Vọng Nhi , sau này dù Vân Ý xuất giá thì tổ mẫu cũng vẫn chỗ dựa vững chắc.”
Ta gật đầu.
Con bé dường như đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng, từ nay thể tự do bước ra ngoài, theo đuổi con đường của .
…
Số tiền khổng lồ của Trần Mậu quả nhiên trở thành chỗ dựa lớn cho Thôi Vân Ý.
Cuối cùng con bé cũng đường đường chính chính trở thành hoàng t.ử phi.
Những mưu tính phía sau chuyện này phức tạp đến mức, nếu kể ra chắc cũng đủ viết thành vài cuốn tiểu thuyết.
Sau khi trong tay quyền lực lớn hơn, Thôi Vân Ý bắt đầu từng bước thu lại sản nghiệp của Trần gia.
Cuối cùng con bé khéo léo lợi dụng mâu thuẫn trong nội bộ Trần gia để lật đổ Trần Mậu.
Sau đó nó đỡ đầu cho một dễ sai khiến lên làm gia chủ mới.
Một khu rừng kh thể hai con hổ.
Trần Mậu quá khôn ngoan và nguy hiểm, Thôi Vân Ý tuyệt đối kh thể để tiếp tục tồn tại bên cạnh .
Khi con gái trở thành hoàng t.ử phi, Thôi Trọng lập tức vênh váo trở lại.
còn ép Trần gia giao Trần thị về, mong nàng ta sớm c.h.ế.t để còn cưới một tiểu thư d giá khác.
Lần này thậm chí Thôi Vân Ý còn chưa cần ra tay.
Chính Thôi Vọng đã âm thầm ngăn chuyện đó.
Nếu thật sự một chủ mẫu mới bước vào nhà, sinh thêm con trai, thì vị trí của ta ở Thôi gia sẽ lập tức lung lay.
Kh lâu sau, Thôi Trọng vì uống rượu say mà bị trúng gió.
nằm liệt giường, kh còn tự lo nổi cho bản thân.
Dù cũng là con ruột của ta, nhưng trong lòng ta lại chẳng hề th thương xót.
Nếu kh luôn cản trở, gây khó dễ, thì tôn nữ của ta đâu sống một cuộc đời đầy gian nan như vậy.
Sau đó Thôi Vọng chính thức tiếp quản vị trí gia chủ của Thôi gia.
ta hiếu thảo với ta, luôn chăm sóc chu đáo.
Đồng thời cũng vô cùng kính nể chị gái đang là hoàng t.ử phi.
ta hiểu rõ một ều.
Trong lòng Thôi Vân Ý, quan trọng nhất chính là ta.
Nhờ vậy mà tuổi già của ta trôi qua khá yên ổn.
Thỉnh thoảng Thôi Vân Ý lại về thăm nhà. lần ta nắm tay con bé, khẽ hỏi: “Vân Ý à… đây thật sự là cuộc sống mà cháu từng mong muốn ?”
Con bé liền tựa đầu vào vai ta, giống hệt như hồi còn nhỏ.
Hàng mi cong khẽ chớp, nó nói: “Tổ mẫu à, kết cục của mẫu thân và biểu tỷ…”
“Cháu thà tự nắm l vận mệnh của , còn hơn để khác tùy ý chà đạp.”
“Dù chịu nhiều gian khổ, cháu cũng kh hối hận.”
Dường như sợ ta buồn, con bé bỗng bật cười rạng rỡ.
“Tổ mẫu yên tâm .”
“Cháu luôn nhớ lời dặn đặt bản thân lên trước.”
Ta mỉm cười gật đầu.
Cuối cung tiểu tôn nữ của ta… cũng thật sự trưởng thành .
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.