Vân Ý Truyện
Chương 4:
13.
Trần thị gả vào kinh thành nhiều năm, cũng học được đôi chút mánh khóe tr đấu trong các gia đình quyền quý.
Nàng ta hiểu rõ th d quan trọng thế nào đối với một cô nương chưa chồng.
Thế mà lần này lại định dùng chiêu hèn hạ để hủy hoại chính đứa con ruột của .
Nhưng lần này ta kh nổi giận nữa.
Viện của nàng ta đã bị ta cho âm thầm theo dõi từ lâu.
Mọi hành động, mọi bước của nàng ta đều nằm trong tầm mắt ta.
Tin đồn vừa mới m nha trong phủ họ Thôi đã bị ta dập tắt ngay lập tức.
Ta cho gọi nàng ta tới, bình thản hỏi:
“Trong một gia đình, chỉ cần một làm sai, cả nhà đều mang tiếng. Một cô nương bị dính tai tiếng thì những cô nương khác trong nhà cũng khó yên thân. Đạo lý này, chắc con hiểu rõ.”
Ta vừa nói vừa khẽ thổi lá trà trong chén, mắt cũng chẳng buồn nàng ta.
Ban đầu Trần thị còn tỏ ra bình thản như kh chuyện gì.
Nhưng nghe đến đó, sắc mặt liền thay đổi liên tục.
Ta chậm rãi nói tiếp:
“Hồi trước ta từng phản đối cuộc hôn nhân giữa con và Thôi Trọng. Nhưng từ khi con bước vào cửa Thôi gia, ta vẫn coi con như trong nhà. Bởi vì trong nhà mâu thuẫn thì thiên hạ mới là kẻ cười nhạo. Chưa kể còn ảnh hưởng đến tiền đồ của phu quân và con cái con.”
Ta đặt chén trà xuống, thẳng vào nàng ta.
“Nếu ta thật sự muốn soi mói, nói con kh xứng làm con dâu trưởng của Thôi gia, vin vào cớ Thôi Trọng bất hiếu, thì con đã kh thể ở lại phủ này từ lâu . Nhưng con là mẫu thân của Vân Ý, là trưởng bối của lũ trẻ trong phủ. Nếu ta làm căng, chính chúng nó cũng mang tiếng theo.”
Những lời này trước nay ta chưa từng nói với Trần thị.
Ta luôn nghĩ nói ra cũng vô ích.
Nếu ta vì chuyện của con trai mà làm ầm ĩ đến mức trở mặt, thì Thôi gia cũng chẳng được lợi gì.
Chính vì sự nhượng bộ mà Trần thị dần sinh ra ảo tưởng.
Bây giờ đã đến lúc cho nàng ta tỉnh mộng.
Nghe xong, Trần thị mồ hôi vã ra như tắm, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống.
“ mẫu thân lại nói nặng lời như vậy? Tức phụ thật sự sợ hãi.”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng.
“Ta chỉ l ví dụ thôi mà, con hoảng thế? Con làm gì sai với Thôi gia đâu, ta nỡ ép con đến mức .”
Nàng ta cúi đầu, lúng túng kh nói nổi câu nào.
Ta cứ để nàng ta quỳ dưới đất một lúc mới ra hiệu cho Kì ma ma đỡ dậy.
“ bộ dạng này là ta biết con hiểu . Ta tuyệt đối kh để bất kỳ ai giở trò ngay dưới mắt ta, làm hoen ố th d Thôi gia.”
Sau đó ta ra lệnh bắt trói những kẻ tung tin đồn trong viện của Trần thị.
Kì ma ma bước lên tuyên bố rõ ràng: “Lôi ra ngoài đ.á.n.h hai mươi roi, sau đó đày xuống ền trang làm việc nặng!”
Những bị bắt đều là tay chân thân cận của Trần thị.
Trong đó cả mụ Lý – theo hầu nàng ta từ khi còn ở nhà mẹ đẻ.
Trần thị vội vàng khóc lóc xin tha.
Nàng ta cầu xin ta nể tình mụ Lý đã hầu hạ bao năm mà nhẹ tay.
Ta thở dài: “Chính vì là thân cận nên mới càng xử nặng. Những kẻ dựa vào chủ mà làm càn như thế mới là nguy hiểm nhất. Nếu kh nghiêm trị, sau này hạ nhân trong phủ học theo thì nơi này chẳng sẽ loạn lên ?”
Kì ma ma liền bước tới kéo Trần thị sang một bên, vừa kéo vừa nói như khuyên nhủ:
“Lão phu nhân đã khoan dung . Ở nhà khác, loại nô tỳ như vậy khi bị cắt lưỡi bán làm nô lệ cũng nên. Giữ như thế bên cạnh phu nhân chỉ rước họa vào thân thôi. Lão phu nhân làm vậy cũng là nghĩ cho phu nhân.”
Lời khiến mụ Lý hoảng hồn.
Mụ vội vàng đẩy Trần thị ra, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng ta.
“Lão nô xin chịu phạt, chỉ mong lão phu nhân đừng bán lão nô .”
Ở lại Thôi gia thì vẫn còn chút hy vọng sống yên ổn.
Chứ nếu thật sự bị cắt lưỡi bán , e rằng cái mạng cũng khó giữ.
Ngoài sân, tiếng roi quất chan chát vang lên, xen lẫn tiếng kêu gào đau đớn của đám hạ nhân bị phạt.
Nghe đến đó, Trần thị mềm nhũn hai chân, lại ngã vật xuống đất.
14.
Từ khi giao quyền quản lý việc nhà cho Trần thị, ta cũng lười nhúng tay vào những chuyện vặt vãnh trong phủ.
Bao năm nay ta chỉ chuyên tâm tụng kinh niệm Phật, nên trong mắt mọi , ta chẳng khác gì một bà lão hiền hòa, chỉ biết sống an phận.
Thế nhưng lần này, khi ra tay chấn chỉnh nội viện, ta làm dứt khoát, kh hề nương tay.
Đám hạ nhân bị đ.á.n.h đến bầm dập, sang ngày hôm sau đã bị nhét giẻ vào miệng tống thẳng xuống ền trang.
Đợi vết thương của chúng lành lại, lập tức bị lùa ra đồng làm việc nặng, lại tr coi nghiêm ngặt.
Nếu kh lệnh của ta, cả đời chúng cũng đừng mong rời khỏi m thửa ruộng đó.
Kh ta sợ hãi nên kh dám bán chúng , mà vì chuyện trong nhà thì nên giải quyết kín đáo.
Như vậy mới kh để ngoài dị nghị.
Toàn bộ chuyện này chỉ trong hai viện biết với nhau.
Ngoài ra kh ai hay tin, đến cả hạ nhân ở ngoại viện cũng chẳng nghe được chút gió nào.
Trong nội viện bỗng nhiên biến mất m , cũng kẻ tò mò hỏi han.
Nhưng biết chuyện thì im lặng như tờ.
Ngay cả Trần thị cũng co trong viện, chẳng dám ló mặt ra ngoài.
Lần này tận mắt chứng kiến cách ta xử lý, nàng ta mới thật sự hiểu ra rằng ta chưa từng giao hết quyền lực cho nàng.
Phủ họ Thôi vẫn nằm trong tay ta.
Cú cảnh cáo khiến nàng ta và Trần Đình Duyệt im hơi lặng tiếng suốt một thời gian dài.
Khi mọi chuyện lắng xuống, Thôi Vân Ý tới gặp ta.
Con bé cúi đầu, vẻ mặt vừa áy náy vừa ngượng ngùng.
“Tất cả cũng vì cháu mà tổ mẫu hao tâm như vậy.”
Ta đưa tay gõ nhẹ lên trán nó.
“Đến lúc này mà cháu còn lo ta mệt à? Cháu tưởng đây chỉ là chuyện của riêng cháu ? Trần thị đang lợi dụng d tiếng Thôi gia để làm càn, ta làm thể bỏ qua được.”
Thôi Vân Ý vội bước tới đỡ ta.
“Cháu hiểu hết. Nhưng suy cho cùng cũng vì cháu mà tổ mẫu tuổi cao vẫn bận lòng như vậy.”
Con bé biết rõ ta vốn ghét những chuyện tr chấp trong nhà, lại càng ghét những mưu mô tính toán của quan trường.
Lần này ta ra mặt, cũng chỉ vì kh nỡ nó chịu thiệt.
“Tổ mẫu, cháu đã lớn . Sau này chuyện trong nhà, cháu sẽ cố gắng cùng gánh vác. Cháu sẽ kh để một chống đỡ Thôi gia nữa.” Con bé ta chăm chú.
Đôi mắt to tròn long l như sắp rơi nước.
Trong lòng ta chợt dâng lên bao cảm xúc lẫn lộn.
Ta sinh ra một đứa con trai tham lam, ích kỷ, lại còn ngu dại.
Thôi gia đã chẳng còn tr cậy được gì ở .
May mà vẫn còn đứa cháu gái này.
Chỉ cần vào ánh mắt của nó thôi cũng biết nó sáng dạ hơn cha nó gấp bội.
15.
Gần một tháng rưỡi sau, tin Trần Mậu – gia chủ Trần gia – sắp lên kinh thành truyền tới.
Ta hiểu rõ, chuyến này của là để chống lưng cho .
còn chưa tới nơi, mà từng rương bạc nén, châu báu đã lũ lượt đổ vào kinh thành.
Chỉ ều lần này, một đồng cũng kh chảy vào Thôi gia.
Tất cả đều được mang tới phủ đệ của đám quan to quyền quý trong kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/van-y-truyen/chuong-4.html.]
Chẳng bao lâu sau, phủ Trung Nghĩa Bá gửi thiệp mời, đích d mời Trần thị và Trần Đình Duyệt tới dự tiệc.
Hai này vừa mới yên ắng được một thời gian, nay lại bắt đầu rục rịch.
Quần áo mới được may liên tục, trang sức cũng thay nhau mua sắm.
Thợ may và của tiệm trang sức ra vào tấp nập, cứ như sợ cả phủ kh biết họ đã bám được cành cao.
Trần thị rõ ràng muốn ngầm nhắc ta rằng chỗ dựa của nàng ta kh chỉ Thôi gia.
Thôi Trọng nghe tin thì tức giận đến đỏ mặt.
Nhưng kh dám trách móc ta, đành trút giận lên Thôi Vân Ý, sai gọi con bé vào thư phòng.
Ta sợ con bé chịu thiệt nên định ngăn lại nhưng Thôi Vân Ý lại khẽ nháy mắt với ta.
“Nếu tổ mẫu vẫn nhớ lời cháu nói hôm trước, thì hãy tin cháu lần này.”
Ta nghe vậy, nhất thời cũng kh tìm được lý do để ngăn cản.
Dù vậy vẫn kh yên tâm, ta sai Kì ma ma đứng c bên ngoài thư phòng.
Nếu Thôi Trọng nổi nóng quá thì lập tức về báo cho ta.
Quả nhiên, vừa bước vào phòng, Thôi Trọng đã quát mắng xối xả:
“Nếu kh lòng dạ con hẹp hòi, chuyện gì cũng tr với Trần Đình Duyệt, thì cữu cữu con đâu đến nỗi quay lưng với nhà chúng ta!”
Thôi Vân Ý vẫn bình tĩnh đáp:
“Phụ thân là thân phận gì, đại cữu cữu là thân phận gì? Nếu kh nhờ phụ thân rộng lượng, kh câu nệ lễ giáo, thì Trần gia làm cơ hội đặt chân vào kinh thành? Đại cữu cữu quay lưng với Thôi gia, đâu vì vài chuyện nhỏ. Chẳng qua là từ đầu đến cuối ta chưa từng coi Thôi gia ra gì.”
Một tràng lý lẽ rõ ràng của con bé khiến cơn giận của Thôi Trọng dịu xuống.
Thôi Vân Ý tiếp lời: “Đại cữu cữu qua lại với phủ Trung Nghĩa Bá đâu chuyện ngày một ngày hai. Ai biết ta đang dựa d Thôi gia hay kh? Nếu kh d của phụ thân, làm một thương nhân như ta lọt được vào mắt Trung Nghĩa Bá? Bây giờ ta quay lưng như vậy cũng vì phụ thân trước giờ quá nhường nhịn Trần gia. Nếu hôm nay con cúi đầu xin lỗi biểu tỷ, thì chẳng khác nào để họ leo lên đầu Thôi gia.”
Thôi Trọng vốn tầm hạn hẹp lại ham d tiếng, dễ bị khác dẫn dắt.
M câu nói của Thôi Vân Ý đã thành c chuyển hướng cơn giận của sang Trần gia.
“Con nói đúng. Trần gia dựa vào d Thôi gia để làm oai ở kinh thành, giờ lại dám trở mặt với ta.”
Đang cơn tức giận, lập tức ra lệnh kh cho bất kỳ hạ nhân nào của Thôi gia theo hầu Trần thị tới phủ Trung Nghĩa Bá.
Muốn dự tiệc, hai họ chỉ còn cách l d nghĩa thương nhân Trần gia ở Hà Tây mà .
Cuối cùng Trần thị vẫn cố thuê một cỗ xe ngựa thật sang để giữ thể diện. Kết quả thì ai cũng đoán được.
Theo lời Liễu nhị phu nhân cũng mặt ngày hôm đó kể lại, hai Trần thị bị dẫn vào cửa phụ, lại còn bị xếp xuống bàn cuối.
Phủ Trung Nghĩa Bá chắc đã nhận bạc của Trần gia nên mới miễn cưỡng giữ lời mời.
Nhưng họ đâu ngờ Thôi gia lại dứt khoát phủi tay như vậy. Thành ra chủ nhà cũng chẳng biết xếp họ vào đâu cho .
Một nhà buôn bán thì làm tư cách ngồi chung bàn với khách quý của phủ Bá tước.
Vì thế họ chỉ sắp xếp qua loa cho xong chuyện. Tiền thì mất, thể diện cũng chẳng còn.
Lần này Trần gia đúng là nuốt cục tức vào bụng.
Liễu nhị phu nhân vừa kể vừa cười khúc khích: “Lúc gã gác cổng hô to ‘Trần gia ở Hà Tây’, ta còn thắc mắc chưa từng nghe qua cái tên này. Ai ngờ kỹ mới biết là phu nhân nhà bà. ta nói con gái l chồng thì theo nhà chồng. Vậy mà Thôi phu nhân lại làm ra chuyện khó hiểu như vậy.”
Miệng thì nói với ta, nhưng mắt nàng ta lại liếc trộm về phía Thôi Vân Ý.
Thôi Vân Ý chỉ bình thản đáp: “Mẫu thân thương biểu tỷ, chuyện đó cũng kh gì lạ.”
Con bé nói xong liền im lặng, kh giải thích thêm.
Ngọn lửa tò mò của Liễu nhị phu nhân lập tức tắt ngúm.
Ta tôn nữ của , trong lòng kh khỏi thầm gật đầu.
Con bé bây giờ quả thật đã trưởng thành và chín c hơn nhiều.
16.
Bởi những nước hồ đồ của Trần thị và Trần Đình Duyệt, chuyện hôn sự của Thôi Vân Ý cũng bị liên lụy.
Dạo gần đây khắp nơi đều râm ran chuyện mẫu t.ử Thôi gia bất hòa, cơm chẳng lành c chẳng ngọt. Ai lại rảnh rỗi rước rắc rối của nhà ta về làm bẩn th d nhà chứ.
Hết cách, ta đành tự ra mặt. Tuy nhà chồng ta kh thuộc hàng môn đăng hộ đối, nhưng bên ngoại lại là gia tộc ba đời làm tể tướng, quyền thế ngút trời, quan hệ trải khắp kinh thành.
Vậy mà ta kén tới kén lui, vẫn chưa tìm được mối nào thật sự vừa ý.
Nhà quyền quý thì nhi t.ử lại chẳng chí tiến thủ. Kẻ chí tiến thủ thì gia cảnh quá nghèo. Còn nhà gia thế tốt, nhi t.ử lại xuất chúng, thì ta kén ta, ta cũng kén lại ta.
Chỉ cần đối phương hơi nheo mắt dò hỏi một câu: “Nghe nói chủ mẫu phủ ngài xuất thân thương hộ, lại còn bất hòa với con gái?” là ta biết ngay mối hôn sự mười phần đã hỏng đến chín.
Ngày nào ta cũng lững thững trở về viện, vừa vừa than thở với Kì ma ma. Thôi Vân Ý thì ngoan ngoãn ngồi bên cạnh lắng nghe.
Hôm con bé bỗng buột miệng nói: “Cứ mãi chạy theo dọn dẹp hậu quả cho mẫu thân thế này cũng kh cách, chi bằng ta thử dùng chiêu rút củi đáy nồi…”
Ta giật hoảng hốt, vội nắm c.h.ặ.t t.a.y nó: “Hôn sự là chuyện hệ trọng cả đời, tuyệt đối kh được vì nhất thời n nổi mà đem ra làm trò đùa. Tổ mẫu chỉ mong cháu bình an, cả đời thuận buồm xuôi gió.”
Khóe mắt Thôi Vân Ý ánh lên một tầng lệ mỏng: “Cháu hiểu. Trên đời này chỉ tổ mẫu là thật lòng thương cháu. cứ yên tâm, cháu sẽ kh đem hạnh phúc cả đời ra làm trò tiêu khiển.”
Chính câu nói lại khiến ta bất an suốt m ngày liền. Ta hiểu rõ con bé, bề ngoài dịu dàng hiếu thuận, nhưng trong lòng lại vô cùng quyết đoán.
Gần cuối tháng, phu nhân phủ Trung Nghĩa Bá bỗng nhiên ghé thăm. Sau một hồi chuyện trò vòng vo, bà ta bất ngờ bày tỏ ý muốn dạm hỏi Thôi Vân Ý cho thế t.ử nhà .
Bên ngoài ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì rối như tơ vò. Thôi gia và phủ Trung Nghĩa Bá vốn chẳng giao tình sâu sắc, nói cho đúng thì chính Trần gia mới là bên thường qua lại với họ. Vậy cớ họ lại để ý đến Vân Ý?
Nghe tin phu nhân phủ Trung Nghĩa Bá tới phủ, Trần Đình Duyệt cứ tưởng bà ta đến thăm .
Nàng ta vội vàng trang ểm lộng lẫy, nhưng đứng ngoài cửa nghe lỏm được đầu đuôi câu chuyện thì lập tức tái mét. Nếu kh hạ nhân giữ lại, e rằng nàng ta đã x thẳng vào phòng chất vấn . Nghe nói sau khi trở về viện, nàng ta đập phá đồ đạc loảng xoảng, Trần thị dỗ dành thế nào cũng kh nguôi.
Nhưng lúc này trong lòng ta rối bời, nào còn tâm trí để ý tới nàng ta. Tiễn phu nhân Trung Nghĩa Bá ra về xong, ta lập tức vội vàng chạy sang viện của Thôi Vân Ý. Con bé dường như đã đoán trước ta sẽ tới, nên từ sớm đã ngồi đợi sẵn trong phòng.
"Chuyện là ?" Ta sốt ruột truy hỏi.
Thôi Vân Ý cuống quýt dìu ta ngồi lên giường sưởi.
"Tổ mẫu còn nhớ buổi yến tiệc ở phủ Tương Dương hầu hồi đầu tháng kh? Cháu đã cố tình sắp xếp ngồi sát cạnh phu nhân Trung Nghĩa Bá đ ạ."
Ta mang máng nhớ lại hôm đó ta mệt mỏi trong , nên đã nhờ cháu dâu bên ngoại dắt Thôi Vân Ý dự tiệc. Nào ngờ lại cớ sự này.
"Đến bữa tiệc ngắm hoa Quỳnh giữa tháng, cháu lại giáp mặt thế t.ử Trung Nghĩa Bá ở hoa viên phủ c chúa."
Ta giật thót ngước lên. Con bé vội vàng th minh: "Tổ mẫu đừng lo, chỉ là dăm ba câu xã giao thôi, xung qu kẻ hầu hạ bám gót, cháu tuyệt đối kh làm chuyện gì vượt quá giới hạn đâu!"
"Thế là phủ Trung Nghĩa Bá ưng mắt cháu ?" Ta nhíu mày hoài nghi.
Con bé nhếch môi nở một nụ cười bí hiểm: "Thì đương nhiên là biết gãi đúng chỗ ngứa chứ, phủ Trung Nghĩa Bá vẻ cũng đang rốt ráo lo bề gia thất cho thế t.ử lắm ."
“Tôn nữ ngoan của ta ơi, thế t.ử Trung Nghĩa Bá chưa chắc đã là đấng lang quân lý tưởng đâu…” Ta run run cất tiếng.
Tuy mang d phủ Bá tước, nhưng phủ Trung Nghĩa Bá đã suy tàn từ lâu. Từ thời lão bá gia đến nay, trong nhà chẳng xuất hiện được nhân tài nào ra hồn.
Thế t.ử hiện tại cũng chỉ là kẻ sống dựa vào bóng râm tổ tiên, ngày ngày nhàn tản vô dụng.
Huống hồ đã hai mươi tuổi mà vẫn chưa yên bề gia thất. Chẳng biết là mang bệnh kín gì hay nhân phẩm vấn đề.
Trước đây từng hai gia đình nhận lời cầu hôn, nhưng sau đó lại tìm cớ từ chối. Tuy ngoài mặt chẳng hề lộ ra tin đồn nào, nhưng giờ nghĩ lại, chắc c phủ Trung Nghĩa Bá đã ra sức bưng bít.
Một gia tộc như vậy, bề ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong e rằng đã mục nát đến mức kh chịu nổi.
Nếu kh thế, chỉ dựa vào cái d thương lái của Trần gia, làm thể trèo cao tới phủ Trung Nghĩa Bá dễ dàng như vậy.
Rõ ràng phủ Trung Nghĩa Bá đã túng quẫn đến mức đói quá vơ quàng, đến cả thể diện cũng chẳng còn bận tâm nữa.
“Nếu thế t.ử thật sự là lang quân như ý, thì đâu đến lượt cháu chủ động làm thân.” Trên gương mặt Thôi Vân Ý hiện lên một nụ cười chua chát.
Tim ta đau thắt.
“Cháu hồ đồ quá ! lại ham cái d hão đó? Chẳng lẽ chỉ vì muốn trả đũa mẫu thân cháu và Trần gia ? Tôn nữ ngốc nghếch của ta, hạnh phúc cả đời của cháu mới là thứ đáng giá nhất.”
Th sắc mặt ta tái nhợt, Thôi Vân Ý lập tức hoảng hốt. Con bé vội bước tới đỡ ta, nhẹ nhàng vuốt n.g.ự.c giúp ta bình tĩnh lại.
“Tổ mẫu cứ nghe cháu nói hết đã. Cháu từng hứa với rằng tuyệt đối kh đem hạnh phúc cả đời ra làm trò đùa, nên chắc c sẽ giữ lời.”
“Lần này cháu chỉ mượn phủ Trung Nghĩa Bá làm mồi nhử mà thôi.”
“Nếu trong lòng mẫu thân vẫn còn chút tình m.á.u mủ với cháu, thì chuyện này sẽ dừng lại ở đây.”
“Còn nếu trong tim bà chỉ biểu tỷ, mặc kệ sống c.h.ế.t của cháu…”
Con bé ngừng một chút nói tiếp, giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo: “…thì cháu sẽ nhân cơ hội này dứt ểm mọi chuyện.”
ánh mắt kiên quyết, sắc lạnh của nó, lòng ta bỗng nhói lên.
Thôi gia bao đời làm quan, luôn giữ đạo trung dung, chưa từng muốn gây thù chuốc oán với ai.
Chính vì vậy mà Thôi gia tuy kh gặp tai họa lớn, nhưng cũng chưa từng tạo nên nghiệp lớn.
Còn sự quyết đoán, thậm chí phần tàn nhẫn toát ra từ Thôi Vân Ý…
Ta thật kh biết con bé thừa hưởng từ ai nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.