Về Nhà Thôi Chàng Sĩ Quan Của Em
Chương 3:
Thời gian chầm chậm qua , tới lúc chuẩn bị bước vào năm cuối đại học.
Một phần vì áp lực học tập, một phần vì nhận việc làm thêm vào dịp hè nên kh thể trở về quê thăm bố mẹ và như đã hẹn.
Thật may, ai đó đã hiểu được lòng , tr thủ những ngày nghỉ phép ít ỏi để ghé qua thủ đô thăm dù nhà ở một thành phố khác.
Nghe tin báo máy bay sẽ hạ cánh lúc năm giờ chiều mà th trong lòng xốn sang nên vội vã thu xếp c việc để ra tận sân bay đón Việt .
Ánh nắng chiều nhàn nhạt chiếu lên gương mặt Việt khiến con tim thổn thức. Vậy mà đã gần một năm kể từ lần cuối cùng chúng gặp nhau. Việt vẻ gầy hơn so với những gì th qua màn hình ện thoại.
dang rộng vòng tay đón vào lòng, khiến cảm nhận được hơi thở đầy nam tính của quẩn qu nơi chóp mũi. kh còn kiểm soát được cảm xúc mà oà khóc như một đứa trẻ.
“Em nhớ .”
“Nhớ nhiều.”
Việt đưa tay lau những giọt nước mắt trên má , mỉm cười nói:
“Cô ngốc. cũng nhớ em.”
Nói xong tiếp lời:
“Nhớ nhiều như vậy thì hoàn thành việc học đúng thời hạn đó. Em mà đúp lại biết làm ?”
Nghe những lời này cười thành tiếng:
“Em đâu giỏi như ai kia. Em bị nợ môn cũng là vì nhớ tới mức kh học nổi mà thôi.”
Việt nhẹ nhàng ôm l :
“ khiến Lan Chi chịu khổ . Sau này nhất định sẽ đền bù cho em.”
mỉm cười, đưa tay ôm l Việt . Ngày chúng chính thức về chung một nhà kh còn xa. Cả hai đã bắt đầu lên ý tưởng về một đám cưới giản dị bên thân và bạn bè ở quê .
Những ngày Việt ở Hà Nội, cùng đến những nơi trước kia cả hai từng lui tới, ôn lại những kỷ niệm khi còn học tại nơi đây.
Những ngày hạnh phúc bên nhau lại trôi nh tới vậy. Chẳng m chốc, Việt đã lên đường quay về đơn vị.
Ngày tiễn , lưu luyến chẳng muốn rời. Cảm giác kề bên thật ấm áp, thiếu vắng thành phố này bỗng trở nên xa lạ. chỉ mong nh tới ngày tốt nghiệp đại học, để cả hai chúng cùng nhau về một nhà như lời hẹn ước trước đó.
…
Cuối cùng ngày đó cũng tới, lúc đám bạn mải mê tạo dáng chụp hình trong khuôn viên trường thì đưa mắt kiếm tìm hình bóng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ve-nha-thoi-chang-si-quan-cua-em/chuong-3.html.]
Việt đã hứa sẽ tới đây cùng chụp ảnh lưu niệm cả hai chọn váy cưới. Vậy mà buổi lễ trao bằng tốt nghiệp đã kết thúc hơn một tiếng vẫn kh th đâu. Ngay cả số ện thoại của Việt cũng kh liên lạc được.
Trong lúc chưa biết làm thì Việt xuất hiện, đặt vào tay một bó hoa hướng dương rực rỡ.
“ nhiều nơi mới mua được loài hoa em thích nhất. xin lỗi vì đã để em đợi lâu.”
Nói xong đưa ện thoại vào tay :
“Lúc xe buýt kh cẩn thận nên đã làm rơi nó. Em xem đến lúc cần thay hay kh?”
bật cười khi chiếc ện thoại hỏng:
“Kh gọi được em đã lo.”
Quả thực khi yêu đã quá quen với việc chờ đợi, chỉ ều kh liên lạc được với khiến nóng ruột mà thôi. Hiện tại bình an vô sự, hơn nữa còn tặng những b hoa hướng dương tuyệt đẹp này, làm gì lý do để giận dỗi kia chứ.
vòng tay qua cổ nói:
“ kh cần xin lỗi. Chỉ cần luôn bình an là em đã hạnh phúc .”
Việt mỉm cười, khẽ cúi hôn lên môi . Bao nhiêu nhớ nhung đều đặt vào trong đó. Mãi tới khi hô hấp của dần trở nên khó khăn mới dừng lại. xấu hổ nói:
“Còn chưa chụp ảnh lưu niệm.”
Việt bật cười:
“ . quên mất nhiệm vụ chính.”
Đúng lúc này m cô bạn cùng lớp của lên tiếng:
“Mau mau tạo dáng nào.”
nói lời cảm ơn các bạn đưa tay ôm l Việt :
“Cười tươi vào nhé. Ảnh này em sẽ treo trong nhà chúng ta đ.”
Việt cười tới híp cả mắt nghiêng hôn lên má .
“Treo trong nhà thì như này mới vui.”
ngạc nhiên đàn bên cạnh, kh ngờ lúc lại chủ động pha trò để trêu chọc .
Chưa có bình luận nào cho chương này.