Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Về Nhà Thôi Chàng Sĩ Quan Của Em

Chương 4:

Chương trước

Chỉ còn hai tuần nữa là tới đám cưới của và Việt . Trước đó bố mẹ cũng chuyển đến nơi này được một thời gian, kh những thế nhà của họ chỉ cách nhà bố mẹ vài con phố.

Bố mẹ hai bên ở gần lại hết lòng ủng hộ khiến th thật may mắn. thầm hứa với bản thân, sau này sẽ chăm sóc cho gia đình nhỏ của thật tốt đồng thời quan tâm, lo lắng cho sức khoẻ của bố mẹ hai bên để đáp lại c ơn trời biển của đấng sinh thành.

Ngày hôm đó, đang cùng Việt dọn dẹp lại căn hộ chúng mới thuê thì nhận được ện thoại.

nét mặt căng thẳng của biết nhất định vụ án nghiêm trọng nào đó đã xảy ra.

nhẹ nhàng vuốt tóc nói:

c tác vài ngày. Nhiều nhất là một tuần thôi. Đợi về chúng chụp ảnh cưới.”

mỉm cười, cố gắng che giấu cảm xúc hụt hẫng của bản thân:

chuyên án nào mà đồng chí Việt tham gia lại kh thành c đâu. Đánh nh tg nh còn về với vợ.”

Việt dường như biết đang gồng để tỏ ra bình thản. hôn lên trán nói:

sẽ nhớ em.”

cười cười, đẩy Việt ra:

“Đi sớm, về sớm.”

Việt khẽ gật đầu nh chóng lên đường nhận nhiệm vụ.

..

M ngày sau đó, tiếp tục tới trang trí cho ngôi nhà theo đúng những gì hai đứa đã bàn trước với nhau. Đang mải ngắm lại bức ảnh chụp vào ngày tốt nghiệp đại học thì chu ện thoại vang lên trong túi xách. vội vàng l ra nghe thì từ phía bên kia vang lên giọng nói phần run rẩy của bố Việt :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ve-nha-thoi-chang-si-quan-cua-em/chuong-4.html.]

“Lan Chi à, Việt bị thương nặng, vừa được chuyển về bệnh viện trung tâm. Con mau tới đó . Bố mẹ đang trên đường đến bệnh viện .”

Những lời này của bố Việt khiến như rơi xuống vực thẳm. vội vàng khoá cửa rời mà chẳng thể cắm nổi chìa khoá để khởi động xe.

Cả như run lên, khi nào xảy ra nhầm lẫn gì hay kh?

Vừa mới tối hôm qua còn n tin dặn ngủ sớm mà hôm nay đã nằm bất động trong phòng cấp cứu tại bệnh viện .

Chẳng lẽ muốn trêu chọc gia đình chúng ?

Nghe tiếng khóc xé lòng của bố mẹ Việt bên ngoài phòng cấp cứu, th tim như bị ai đó bóp nghẹt.

Một vài đồng đội của cũng mặt tại đó. Th , họ cúi đầu:

“Việt bị thương khi đang làm nhiệm vụ. Chúng thành thực xin lỗi.”

chẳng biết nói ều gì. Kh hề sự nhầm lẫn hay trò đùa ác ý nào.

ngồi đó, xung qu bằng ánh mắt vô hồn.

Việt thật , đã bỏ lại một ở thế giới này.

Từ nay sẽ chẳng thể cùng bước tiếp trên con đường vốn đã đầy rẫy những khó khăn.

cố gắng kìm nén cảm xúc, kh cho phép nước mắt được tuôn rơi.

“Việt à, em đã hứa với sẽ kh khóc vì buồn. Vậy em dành những giọt nước mắt này cho ngày đoàn tụ được kh ?”

“Về nhà thôi, sĩ quan của em. Hôm nay là tròn một tuần đ.”


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...