Vợ Hợp Đồng
Chương 25:
Tố Lam kh là dễ suy nghĩ nhiều.
Nhưng hôm nay, cô phát hiện ra rằng những chuyện dù kh muốn nghĩ, nó vẫn tự động quay lại trong đầu.
Ví dụ như… câu nói cuối cùng của Hàn Vũ.
“Em nên quen dần .”
Cô nằm trên giường, nhưng trằn trọc mãi vẫn kh ngủ được.
Cuối cùng, cô quyết định xuống phòng khách rót nước.
Chung cư về đêm yên tĩnh, tiếng bước chân trên sàn gỗ vang lên nghe rõ mồn một.
Nhưng khi đến gần phòng khách, cô bỗng khựng lại.
Ánh sáng từ đèn hắt ra một bóng .
Hàn Vũ.
đang ngồi trên sofa, áo dài tay mỏng xắn lên đến khuỷu tay, một tay đặt trên đầu gối, tay còn lại đặt lên bàn.
ều, tay kh hoàn toàn bất động.
Ngón tay thon dài khẽ xoa cổ tay còn lại, động tác chậm rãi nhưng rõ ràng mang theo chút bất thường.
Tố Lam cau mày, vô thức bước nh hơn: “ bị vậy?”
Hàn Vũ ngẩng lên cô, ánh mắt trầm ổn như mọi khi.
“Kh gì.” hờ hững nói.
Tố Lam liếc tay , nhíu mày: “Tay thế?”
Hàn Vũ dựa vào sofa, giọng ệu lười biếng: “Bị va vào cạnh bàn chút thôi.”
Nghe thì vẻ kh nghiêm trọng.
Nhưng khi cô tiến lại gần, kỹ mới th một vết đỏ hằn trên cổ tay , thậm chí chỗ hơi sưng nhẹ.
Cô mím môi, ngồi xuống đối diện .
“Tổng giám đốc, kh định xử lý vết thương à?”
Hàn Vũ tựa vào sofa, ánh mắt lười biếng cô: “Cũng đâu nghiêm trọng lắm.”
Tố Lam trầm mặc vài giây, sau đó đứng dậy.
Kh hỏi thêm.
Cô thẳng vào bếp, mở tủ l hộp sơ cứu, quay lại ngồi xuống sofa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-hop-dong/chuong-25.html.]
Khi cầm l tay , cô chỉ lạnh nhạt nói một câu: “ kh nghiêm trọng, nhưng th phiền.”
Hàn Vũ cúi đầu bàn tay đang bị cô nắm l.
Dáng vẻ cô bình tĩnh.
Thậm chí, phần quá mức nghiêm túc.
khẽ cười: “Em biết làm cái này à?”
Tố Lam kh ngẩng đầu: “Thoa thuốc thì ai mà kh biết chứ.”
Cô l một ít kem bôi ra đầu ngón tay, chậm rãi xoa lên cổ tay .
Cảm giác lạnh buốt lan trên da.
Nhưng ều khiến cô mất tự nhiên kh thuốc, mà là ánh mắt của Hàn Vũ.
kh nói gì, chỉ im lặng cô.
Khoảng cách này, gần hơn cô tưởng.
Hơi thở trầm ấm, mùi hương nhàn nhạt.
Đột nhiên, cô nhớ lại buổi sáng nay - bát mì hoành thánh mà cô thích, một quán ăn cách tận 15km.
Lòng bàn tay hơi khựng lại.
Hàn Vũ nhận ra ngay.
hơi nhướng mày, giọng ệu lười biếng nhưng phần trêu chọc: “Tay em run à?”
Tố Lam hít sâu, bình tĩnh tiếp tục bôi thuốc: “Tổng giám đốc, nói nhiều quá .”
Hàn Vũ bật cười, nhưng kh nói gì nữa.
Đến khi cô thoa xong vết thương, vẫn kh thu tay về.
Tố Lam , nhướng mày: “Còn chuyện gì nữa?”
Hàn Vũ tựa vào sofa, ánh mắt sắc bén nhưng giọng ệu vẫn đầy ý cười: “Lần sau bị thương, em cũng sẽ làm thế này ?”
Tố Lam ngẩn ra, sau đó dứt khoát đặt hộp thuốc lên bàn, đứng dậy.
Giọng ệu bình thản nhưng đầy ẩn ý:
“Lần sau đừng để bị thương.”
Hàn Vũ bóng lưng cô rời , khóe môi khẽ nhếch lên.
vẻ như…
Khoảng cách này, sớm muộn gì cũng bị phá vỡ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.