Vợ Hợp Đồng
Chương 26:
Ngày hôm sau, đến giờ tan làm.
Khi xuống bãi đỗ xe, Tố Lam đã th Hàn Vũ đứng đó.
kh ngồi trong xe như mọi khi mà dựa lưng vào cửa, tay cầm ện thoại, ánh sáng màn hình phản chiếu lên sống mũi thẳng tắp.
Nghe tiếng bước chân, Hàn Vũ liếc đồng hồ: “Muộn năm phút.”
Tố Lam bình tĩnh đáp: “ cần xử lý nốt tài liệu.”
Hàn Vũ kh nói gì, chỉ mở cửa xe. Nhưng đúng lúc cô vừa bước tới, đột nhiên hỏi:
“Hôm nay ăn ngoài nhé?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Tố Lam hơi khựng lại.
Kh vì cô phản đối chuyện này, chỉ là… cảm giác gì đó hơi lạ.
Từ sau khi kết hôn, hầu hết thời gian tan làm, hai đều về thẳng nhà. Nếu ăn bên ngoài thì cũng là vì tình huống phát sinh, giống như lần trước ở quán mì.
Nhưng lần này, rõ ràng là một lời mời chủ động.
Cô kh từ chối ngay mà hỏi lại: “Kh về nhà ăn ?”
Hàn Vũ nhướn mày: “? Em muốn về?”
Tố Lam , ánh mắt kh d.a.o động: “Kh ý đó.”
Hàn Vũ cười nhẹ, giọng ệu lười biếng: “Vậy thì .”
Xe dừng trước một nhà hàng kiểu Âu sang trọng.
Tố Lam bảng hiệu quen thuộc, nhận ra đây là một trong những nhà hàng thuộc tập đoàn Hàn thị.
Quả nhiên, khi vừa bước vào, nhân viên lễ tân đã lập tức cúi chào: “Tổng giám đốc Hàn, mời vào trong.”
Dáng vẻ cung kính, hiển nhiên kh lần đầu phục vụ vị khách này.
Tố Lam kh nói gì, chỉ lặng lẽ theo .
Nhà hàng kh gian yên tĩnh, ánh sáng dịu nhẹ, phù hợp cho những bữa tiệc tối tinh tế.
Khi ngồi xuống, Hàn Vũ cầm thực đơn, liếc cô một cái hỏi: “Em muốn uống gì?”
“ uống nước lọc.”
Nghe vậy, Hàn Vũ kh đáp, chỉ gọi phục vụ đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-hop-dong/chuong-26.html.]
“L một chai rượu vang đỏ.” nói đơn giản.
Tố Lam hơi nhíu mày, kh khỏi nhắc nhở: “ nhớ là nói muốn uống nước lọc.”
Hàn Vũ thản nhiên: “ nhớ là em uống được rượu.”
Tố Lam: “…”
Đồ ăn nh chóng được mang lên.
Tố Lam tập trung vào phần ăn của , nhưng khi vừa cắt miếng bít tết, cô phát hiện Hàn Vũ đã thong thả cắt một phần thịt của , sau đó đẩy đĩa về phía cô.
Cô ngẩng đầu , ánh mắt nghi hoặc: “ làm gì?”
Hàn Vũ nâng ly rượu lên, ánh mắt sắc bén nhưng giọng ệu vẫn bình thản: “Thịt em cắt chưa đủ nhỏ.”
Tố Lam: “…”
Cô hít sâu một hơi, giọng ệu bình tĩnh: “Tổng giám đốc, kh trẻ con.”
Hàn Vũ nhấp một ngụm rượu, dáng vẻ kh hề ý định thu tay lại: “Biết , nhưng thích em ăn hơn là em vất vả cắt đồ ăn.”
Tố Lam suýt sặc nước.
Cô lặng lẽ đặt d.a.o xuống, dứt khoát kh tiếp lời nữa.
Bữa ăn diễn ra trong bầu kh khí kỳ lạ.
Hàn Vũ kh nói quá nhiều, nhưng từng hành động của đều mang theo một sự chủ đích nào đó.
Tố Lam vẫn cố gắng giữ sự tỉnh táo, nhưng rõ ràng, cô kh còn hoàn toàn kiểm soát được nhịp ệu cuộc trò chuyện.
Sau bữa ăn, khi hai rời nhà hàng, Hàn Vũ đột nhiên hỏi:
“Đi dạo một lát?”
Tố Lam hơi ngạc nhiên: “Bây giờ?”
“Ừ.” chỉnh lại cúc tay áo, giọng ệu hờ hững: “Ăn xong mà về ngay thì mất hứng quá.”
…
Tố Lam , cảm giác trong lòng chút phức tạp.
Cô kh biết “mất hứng” mà nói là ý gì.
Nhưng rõ ràng, cuộc hôn nhân này đã kh còn là một thỏa thuận đơn thuần nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.