Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 15:
Nghe tiếng gọi mềm mại, trái tim Hiểu Nam chợt run lên, kh hạnh phúc, mà là lo sợ. Nhã Lan đã nhớ lại chút gì hay mà thể gọi ngọt ngào đến như thế? Hiểu Nam bối rối kh dám cúi trong lòng. nên làm gì bây giờ? Những sai lầm của thể bị phơi bày ra ngay lúc này hay kh? Kh được, nếu Nhã Lan biết rằng cô đã từng kết hôn và ly dị với , giờ lại đang bị lừa lặp lại kịch bản cuộc sống trước hôn nhân chính thức, cô sẽ nghĩ gì? Liệu hai cơ hội để hòa hợp được nữa kh?
Đối ngược với sự bấn loạn của Hiểu Nam, Nhã Lan lại nói tiếp: "Ông xã, đến , em đã chờ lâu đ."
Hiểu Nam bị sốc đến mức đột nhiên quên mất tiếp theo cần nói gì. cứ ngây ra đỉnh đầu của Nhã Lan cho đến khi hai tay cô vòng qua eo, cả rúc vào n.g.ự.c thì mới phản ứng lại, tuy nhiên vẫn còn ngây ngốc lắm bởi chiếc miệng nồng mùi men đang phả hơi nóng vào bên ngoài lớp áo sơ mi, nên trái tim cứ rộn ràng đập khó mà kiềm chế nổi.
[Giỏi lắm! Lát về nhà chờ xem trừng phạt em như thế nào.]
Mọi chứng kiến cảnh Nhã Lan nũng nịu với chồng cộng thêm dáng vẻ nhẫn nhịn của Hiểu Nam liền xấu hổ quay mặt . Hiểu Nam cũng kh ý định giải thích thêm về vấn đề này với bất cứ ai. làm xong thủ tục bảo lãnh cho đám trước mặt, phụ nữ vẫn đang trốn trong lòng , cười ngọt ngào: "Đi thôi, đưa bạn tốt của em về nhà trước chúng ta về nhà nghỉ ngơi nào.”
Hải Diệp nghe hai từ “bạn tốt” được ngân ra, cảm nhận được sự mỉa mai trong đó, vội xua tay nói: "Kh cần đâu Nam, hai cứ trước. Bạn em sẽ đón em ngay ạ.” Nói xong, cô ra ngoài cửa vừa hay một chiếc xe dừng lại. Hải Diệp liền vẫy tay với mới đến quay lại chào Hiểu Nam : “ Nam đưa Nhã Lan về giúp em nhé! Đi thôi m đứa, bạn chị đến .”
Trước khi còn nháy mắt ra hiệu cho Hiểu Nam: “Cố lên Nam!”
Hiểu Nam bật cười, cũng bế theo Nhã Lan ngay phía sau, liếc th đàn gương mặt lạnh lùng đang ngồi ở vị trí lái xe gật đầu với , Hiểu Nam cũng gật đầu đáp lại.
biết đó. Đỗ Bảo nổi tiếng. Gia đình nhà họ Đỗ gia thế thuộc tốp 10, nắm trong tay nhiều dự án bất động sản lớn của thành phố. Hải Diệp và ta mối quan hệ gì?
Trên xe, Hải Diệp và đám th niên ngồi nghiêm trang kh dám ho he nửa lời.
“ Bảo, em nói thật đ, tất cả chỉ là đóng kịch, em muốn tạo cơ hội cho Nhã Lan và Hiểu Nam thôi.” Hải Diệp kh chịu nổi bầu kh khí quá căng thẳng mà lên tiếng.
“Chứ kh em bất mãn với cuộc hôn nhân của chúng ta nên mới muốn uống rượu giải khuây?” Vừa nói ánh mắt ta còn th qua gương chiếu liếc qua gương mặt của m tên nhóc ngồi phía sau khiến cả đám run lên.
“Em đâu , xem, em hoàn toàn tỉnh táo.” Hải Diệp cô th minh: “Suốt ngày em đuổi ong bướm vây qu , nghĩ em đuổi chơi chơi à, chính là em đang giữ l của đó.”
Thái độ nhiệt tình của Hải Diệp đã thành c xua hơi lạnh tỏa ra từ trên Đỗ Bảo, ta vươn tay vòng qua gáy kéo gương mặt Hải Diệp sát lại gần thơm lên má. Cô ngượng ngùng vội ra ngoài cửa sổ, miệng mỉm cười. Đám nhóc lại thêm một bữa thức ăn chó miễn phí, tức tối nhau nhưng kh dám phản đối nửa câu, mặt đứa nào đứa n nhăn nhó như chó ngáp ruồi.
Bỗng nhiên, Hải Diệp hét lên một tiếng vỗ vào trán : "Ah, thôi toi , nếu Hiểu Nam nghịch dại, ngày mai Nhã Lan sẽ g,iế. t em kh?”
Đỗ Bảo bật cười: “Giờ mới biết sợ?”
“Nhưng họ là vợ chồng, chắc là kh đâu.” Hải Diệp tự an ủi.
"Hôm nay em gây họa . Kh những dụ Nhã Lan uống say, còn vào đồn cảnh sát, vẻ vang nhỉ?” Đỗ Bảo nhẹ giọng trào phúng: “ lẽ chúng ta cũng nên thử một chút cuộc sống gia đình.”
Diệp Du thoáng nhớ lại một vài chuyện, gương mặt xinh đẹp của cô ngày càng đỏ bừng, nhất thỏi kh biết nói ra , đành im lặng suốt cả chặng đường.
Ở một bên khác, Nhã Lan ngồi bên ghế lái ngủ ngon lành. Hiểu Nam đưa tay bóp mũi cô. Vì ngạt mũi Nhã Lan vô thức mở miệng để thở và giơ tay xua đuổi trên mũi. bộ dáng đáng yêu này của Nhã Lan, tâm trạng của cũng tốt hơn. trời mới biết tối nay đã lo lắng thế nào khi nhận được tin n của Hải Diệp báo sẽ cho một kinh hỉ, biết cô cùng Hải Diệp, nhưng cô thậm chí đã quên gửi cho một tin n. Đúng là vô tâm, nói yêu , thích vậy mà thể quên ? Bảo kh tức giận được, tội này nên trừng phạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-15.html.]
“Dậy , về tới nhà .” Hiểu Nam bu mũi cô ra khẽ gọi.
Nhưng Nhã Lan vẫn chẳng chút nhúc nhích. Hết cách, Hiểu Nam bế cô lên căn hộ, vừa thả xuống giường đã nghe cô lẩm bẩm: "Nước, em muốn uống nước."
Hiểu Nam vào phòng bếp rót một cốc nước, trở lại bên giường ôm cô lên, đặt cốc bên miệng cô, kiên nhẫn dỗ dành ta uống nước. Cốc nước cạn sạch, Hiểu Nam đặt xuống tủ đầu giường ngoái đầu lại liền th Nhã Lan đang tròn xoe mắt .
Ánh sáng vàng mờ ảo của bóng đèn ngủ góc phòng chiếu tới, vì quay lưng lại với ánh sáng, chỉ thể th gương mặt cô ở bên trong cái bóng của chính . Cảm giác như phụ nữ hoàn hảo này đang nép trong phạm vi che chở của .
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nhã Lan chút tỉnh táo, cô ngơ ngác gương mặt của Hiểu Nam.
“Ai mà quen mắt thế nhỉ?” Cô lẩm bẩm nói, cũng chớp mắt liên tục để cho rõ. Lát sau rướn tiến đến gần hơn, đưa tay chạm vào gương mặt tuấn. Đây kh là sếp của cô hay ? Cô nhớ rằng đã cùng ký một bản thỏa thuận bí mật, còn nhớ rằng dường như hai từng làm tiệc báo hỷ hai bên gia đình và đăng ký nữa. Dù vậy hai cũng chưa từng gần gũi với nhau.
Thế nên chuyện này hẳn là giấc mơ của cô.
Đôi mắt Nhã Lan cứ ngây ngốc chằm chằm vào , mỉm cười.
Đột nhiên, bàn tay của Hiểu Nam vươn tới nắm l chiếc cằm xinh xắn, tay khác vòng ra sau gáy kéo sát lại gần trực tiếp chiếm l đôi môi.
Vì nhã Lan cho rừng bản thân đang ở trong giấc mơ, thế nào tự do thoải mái hẳn. Kh cần che giấu cảm xúc nữa. Đôi môi của thực sự mềm mại. Nhã Lan nhịn kh được vươn đầu lưỡi ra nếm thử.
Động tác đột ngột của cô khác gì liều thuốc kích thích. Ngay lập tức khiến chiếm thế chủ động. Nhã Lan do dự vài giây, sau đó vòng tay qua qu gáy cô cô giữ lại.
Đôi môi của Hiểu Nam tựa như kẻ khát nước trên sa mạc tham lam tìm dòng mật ngọt trong cái miệng đào kia. Nụ hôn mãnh liệt ẩn chưa bao khát khao, giống như ham muốn được bù lại toàn bộ những gì thời gian qua đã bị bỏ lỡ. Chiếc lưỡi thô nhám linh hoạt len lỏi vào trong miệng cô khu động, như muốn nuốt trọn tất cả vào bụng. Bàn tay siết eo cô ép vào xoa dịu cảm xúc đang ầm ầm dâng lên.
“Nhã Lan!” Hiểu Nam hổn hển gọi.
Cô ngước lên dịu dàng , cặp mắt long l ướt át, khẽ cắn môi.
“Lan, chúng ta… là vợ chồng hợp pháp.” Hiểu Nam áp vào trán cô thì thầm.
“Ừm.”
ôm l cô vào lòng, nhịp thở gấp gáp: “Chúng ta, chúng ta vận động một chút nhé!”
Một lúc lâu sau cũng kh th cô trả lời, Hiểu Nam lỏng tay xuống. Lúc này Nhã Lan đã nhắm nghiền mắt và ngủ từ bao giờ . cười khổ, châm lửa xong bỏ chạy đúng là tác phong của phụ nữ này.
“Cho em nợ, ngày sau đòi gấp bội!” đặt cô nằm xuống giường, đặt lên trán cô một nụ hôn, cuối cùng vẫn tham lam hôn lên khóe môi cô, yêu chiều nói: "Chúc ngủ ngon, vợ của ."
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.