Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 14:
Vừa vào tới phòng, bà Trần lập tức bu nhau ra áp tai lên bức tường sát vách lắng nghe động tĩnh. Ông Trần thì thầm: “Thằng con trời đánh kh biết lên cơm cháo gì kh?”
Bà Trần thở dài: “Con dâu ngoan của mà chạy mất lần nữa, để xem đánh đòn nó kh! Sẽ tới cả c ty nói cho tất cả nhân viên biết nó bị bất lực để khỏi ong bướm vây qu nữa, đỡ ngứa mắt!”
Sau khi lắng nghe một lúc, Trần quay sang giật giật tay áo vợ: "Mẹ thằng Nam này, bà cũng đừng lo lắng quá, con trai nó là đứa th minh, chắc c sẽ kh làm chúng ta thất..."
Ông còn chưa nói hết câu đã bị cái lườm sắc lẹm của vợ chặn đứng, bà Trần hất cằm về phía tấm đệm ngay đó, còn châm chọc đưa mắt liếc xung qu căn phòng. “ mù cũng nhận ra đây là phòng của ai đang ở, còn muốn ba hoa nỗi gì! Ngủ !”
Ông Trần rụt vai, nằm xuống tấm đệm, tai vẫn dỏng lên lắng nghe động tĩnh phòng bên cạnh. Chỉ th dường như im ắng lạ thường, rõ ràng rượu thuốc mà cố ý lừa Hiểu Nam uống chính là loại tốt nhất.
***
Phòng bên cạnh, Nhã Lan từ nhà vệ sinh ra, đàn nằm trên giường, cả thở ra mùi rượu nồng nặc. Nhưng chuyện khiến cô kh dám đến gần kh mùi rượu đ, mà là tại nơi đó đang gồ lên, sưng to đập vào mắt cô. “ Nam, vào nhà tắm , đừng vội ngủ…”
Mặc cho Nhã Lan liên tục gọi, đàn vẫn cố tình giả vờ như kh nghe th, còn lải nhải: “Ngủ nào em, lên đây ôm vợ,”
Nghe gọi, Nhã Lan thoáng rùng . Cô trợn mắt , lại chỗ kia, rốt cuộc vẫn kh can đảm thưởng thức mỹ nam, đành đứng dựa lưng vào cửa tiếp tục gọi: “ Nam, kh dậy đẩy xuống đất nằm nhé!”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Hiểu Nam im lặng, lần này chẳng chút phản ứng nào, nhịp thở chậm rãi, sâu dần y như đang ngủ.
“Ê, nghe nói kh?” Nhã Lan gọi nhỏ, cô nhẹ bước lại gần, chọc chọc ngón tay vào vai , nhéo má. lại thở dài gương mặt tuấn say ngủ với ánh mắt mê . Lúc lâu sau, chân cũng tê, cô ngồi bên mép giường, chốc chốc lại chọc má , vẫn kh phản ứng gì. Đoán Hiểu Nam thực sự đã ngủ, rốt cuộc Thu Lê cũng kh còn kiên trì nữa, cô vòng sang bên kia giường, vén chăn nằm vào.
***
Ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ bằng kính chiếu vào, trên giường là một đống chăn lớn gồ lên.
Nhã Lan đã dậy từ lâu, khi th còn đang nằm trong vòng tay của Hiểu Nam cũng kh dám nhúc nhích, cứ vậy duy trì tư thế giả chết.
“Leng keng…” m th phát ra từ phòng bếp vọng vào.
Tiếp đó là một loạt tiếng xì xầm khe khẽ của ồn bà Trần.
Nhã Lan chột dạ, nếu cô cứ ngủ nướng thì kh hay, nhưng dậy vào lúc này lại chẳng biết đối mặt với Hiểu Nam thế nào. Đêm qua hai đã hôn nhau, lần đầu tiên cô hôn nam thần của . Cho đến giờ, môi vẫn còn cảm giác tê dại đó, ngón ray Nhã Lan vô thức chạm lên môi.
“Nếu em muốn cảm nhận lại chúng ta thể thử lần nữa!” Giọng nói trầm ấm của đàn đột ngột vang lên trên đỉnh đầu khiến Nhã Lan giật thót ngẩng mặt lên, hành động này khiến đầu cô đụng trúng cằm .
Hiểu Nam suýt xoa, lưỡi của bị đau, chảy cả nước mắt, nhưng đôi tay lại xoa đầu cô quan tâm hỏi “ vậy?”
“ dậy làm gì, ngủ tiếp !” Nhã Lan nhân cơ hội vùng ra thoát khỏi vòng tay , chuồn khỏi giường, cũng kh quên túm góc chăn che gương mặt mê kia.
“Cha mẹ nói việc cần về gấp, đồ ăn mẹ nấu sẵn trong bếp, em đói thì hâm nóng lên ăn. ngủ tiếp đây!” Hiểu Nam vén góc chăn còn vương mùi của Nhã Lanra, giơ ện thoại hướng màn hình báo tin n về phía cô, sau đó trốn vào trong chăn, ngủ thật.
Cô ngây ngốc , lúc lâu sau, chờ cho động tĩnh bên ngoài hoàn toàn biến mất mới đỏ mặt ra.
Trong nồi cơm ện đa năng là cháo gà thơm phức, quả thực nhà họ Trần như là ai cũng nấu ăn giỏi thì , ít nhất là hơn ai kia. Nhã Lan ăn no nê, sau đó dọn dẹp nhà cửa, cuối cùng đành ra sô pha ngủ.
***
Ngày hôm sau vẫn là ngày nghỉ, Nhưng c ty việc đột xuất nên những làm việc văn phòng trực tiếp đều tăng ca. Để l tinh thần hăng hái làm việc cho nhân viên sau cuộc họp giao ban, Hiểu Nam th báo khi kết thúc dự án sẽ cho cả c ty nghỉ phép một tuần. Th báo vừa ra, ai cũng phấn chấn, háo hức bắt tay ngay vào c việc.
Nhã Lan ngồi trong phòng làm việc đang miên man nghĩ xem cô sẽ đâu trong kỳ nghỉ dài ngày này, chu ện thoại reo. gọi là Hải Diệp.
“Ê, làm ngày lễ cũng chăm chỉ thế, chưa về ?”
“Tớ chưa, còn ở c ty nè, chuẩn bị về. Gọi Tớ việc gì thế?” Nhã Lan vừa đeo túi qua vai vừa nói chuyện.
“Ở đó tớ tới đón, giải sầu với tớ nhé!” Hải Diệp đề nghị.
“Giải sầu?”
“Ừ, ở yên đ!” Nói Hải Diệp tắt ện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-14.html.]
Nhã Lan cuộc gọi đã kết thúc thì hết sức kinh ngạc, con bạn thân này của cô đã bao giờ biết đến hai từ giải sầu?Tưởng như con mạnh mẽ sẽ kh bao giờ biết đau biết buồn, thì ra chỉ là chưa đến lúc mà thôi, ai cũng sẽ cảm th mệt mỏi, cần đến những khoảng lặng để tĩnh tâm.
Nghĩ thế, Nhã Lan dự định sẽ lên một bài dài an ủi con bạn, sẽ đưa Hải Diệp hóng gió cho quên sầu. Nào ngờ, Hải Diệp lại đưa thẳng cô đến quán bar. Từ nhỏ đến giờ, Nhã Lan vốn dĩ là một đứa thích sự yên tĩnh, bao giờ đến những chốn ăn chơi náo nhiệt như thế đâu. . Bằng này tuổi đầu còn chưa từng đặt chân đến lần nào, vậy nên dưới sự dụ dỗ của con bạn thân, Nhã Lan liền liều tới xem ra . Và để đảm bảo an toàn, Hải Diệp còn chu đáo dẫn theo m đứa em trai để bảo kê cho hai chị gái xinh đẹp.
Một nhóm trai xinh gái đẹp vừa bước vào quán bar lớn nhất tại trung tâm thành phố đã thu hút nhiều ánh mắt chú ý tới. Trong ánh đèn neon mờ ảo cùng tiếng nhạc khiêu vũ chói tai, những trên khán đài đang hăng say nhảy múa, giải tỏa mọi áp lực, cơ thể hoàn toàn phiêu theo tiếng nhạc.
Ngắm một lúc, Rốt cuộc, Nhã Lan cũng đã bị tẩy não thành c. Kh hề gã đàn dung tục sặc mùi bia rượu nào đến gạ gẫm bọn họ, cũng chẳng những tên th niên chơi bời trụy lạc. Dường như đến đây đều chỉ tập trung vào việc tự giúp bản thân thư giãn.
Cả bọn Hải Diệp ngồi vào một bàn tròn gần sân khấu. Nhã Lan cầm chiếc ly trang trí đẹp mắt trên khay của phục vụ vừa bê ngang qua, ngắm nghía, nếm thử. Nó kh mùi rượu. Cô nhấp một ngụm. Nó ngọt ngào, giống như nước trái cây. Cô liền gọi một chai.
Nhã Lan ánh mắt kinh ngạc của m đứa em liền ngượng ngùng: “M đứa cứ tự nhiên , chị chưa uống rượu bao giờ, sợ say ra đây làm mất thể diện mọi .”
loại rượu hoa quả trong tay Nhã Lan, Hải Diệp định nói rằng tuy rượu này ngọt dễ uống nhưng độ cũng kh nhẹ, càng uống càng ngấm về sau… Nhưng nghĩ tới ều gì, cô liền giữ im lặng, còn cười thần bí ra hiệu cho m đứa em.
"Ừ! Đừng lo lắng. cứ uống tùy thích." Nói Hải Diệp cầm cốc rượu nặng của lên, một ngụm uống cạn: “M đứa nhớ nhiệm vụ của đ, chị hôm nay kh say kh về.”
M đứa em hai bà chị, một thì nốc cạn, một thì như mèo con l.i.ế.m sữa, thầm lắc đầu.
Và thế là gần 12 giờ đêm. Mặc dù Nhã Lan kh uống nhiều rượu, nhưng cũng đã say. Hải Diệp đương nhiên khỏi bản bàn, say còn lải nhải nói rõ là nhiều. Nghe loáng thoáng dường như cô gặp một tên tra nam nào đó.
Vì uống rượu nên một nhóm ra đường bắt taxi về nhà, nhưng vì Hải Diệp say rượu nên đã tưởng tài xế là tên tra nam kia mà cãi nhau một trận. Cuối cùng x vào đánh nhau, kh biết ai đã gọi cảnh sát thế là nhóm đã được đưa về đồn.
Vào đồn, Hải Diệp liền tỉnh, cô phát hiện ra đã gây rắc rối lập tức trừng mắt với đám đàn em: “Chị bảo , ai cho chúng mày uống theo chị, đã bảo là chỉ chị được uống cơ mà, cái lũ này!”
“Tại chị ép chúng em,là ai nói kh uống thì từ mặt. Là ai x vào túm cổ bác tài mà đánh, là ai đập vỡ kính xe của ta…” Đám th niên nhao nhao nói.
Hải Diệp trợn mắt quay sang gương mặt căm giận của bác tài, chột dạ vội chạy tới và xin lỗi: “ lái xe, em xin lỗi. Tại giống cái thằng c.h.ế.t bầm kia quá nên em nhầm. th cảm nhé.”
“Cô…” Bác tài xuýt xoa gò má thâm tím, càng thêm tức giận.
Đội trưởng đội cảnh sát đập bàn yêu cầu mọi giữ im lặng. Cuối cùng hai bên hòa giải đền bù tiền, nhưng cần bảo lãnh ra ngoài.
Sau ồn ào, đến khi mọi chuyện giải quyết xong xuôi, Nhã Lan mới lơ mơ tỉnh lại. Th đang bị bắt về đồn cảnh sát vì tội d uống rượu gây rối mà sốc kh nhẹ.Toàn thân choáng váng dựa vào thành ghế, xấu hổ vô cùng.
Cả đời trong sạch của cô coi như đã mất.
Tiếng chu ện thoại reo vang, Nhã Lan giật l ra, th tên hiển thị trên màn hình cô suýt đánh rơi máy. Giờ cô mới nhớ ra hôm nay chơi chưa nói với Hiểu Nam. Một cảm giác khó hiểu bỗng dâng lên trong lòng.
Th Nhã Lan lâu kh chịu nghe máy. Hải Diệp cướp l, trượt nhẹ nút trả lời, giọng nam trầm thấp vang ra: "Nhã Lan!"
"Xin lỗi. Em là Hải Diệp. Bây giờ Nhã Lan kh tiện nhận ện thoại. Nam thể đến đón cô được kh?"
"Hải Diệp? Nhã Lan chuyện gì?” "
"Kh nghiêm trọng lắm. Cô chỉ say tí ti thôi. Bây giờ tụi em đang..." Hải Diệp đọc địa chỉ hiện tại của bọn họ.
May mắn là đồn cảnh sát cũng kh xa nhà cho lắm, nh chóng mặc áo khoác và cầm chìa khóa xe ra ngoài.
Nhã Lan sững sờ khi nghe Hải Diệp đọc địa chỉ cho Hiểu Nam. “Diệp, Nam tới tớ biết tìm cái lỗ nẻ nào để mà chui?”
"Ồ, lo gì, đằng nào chẳng biết. Tin đồn trợ lý thư ký của uống rượu gây rối trước sau gì cũng sẽ biết. Hơn nữa chúng ta cần bảo lãnh để về nhà” Hải Diệp trả lại ện thoại di động cho cô ngồi xuống bên cạnh nhắm mắt như muốn ngủ..
Khoảng 20 phút sau, Hiểu Nam bước vào đồn cảnh sát, khi th Nhã Lan đang dựa vào một phụ nữ khác nhắm mắt ngủ, cơn ghen tức chợt bùng lên. tới bế Nhã Lan lên, để cô dựa vào , vòng tay qua eo, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn em đã chăm sóc vợ . Mà tại mọi lại ở đồn cảnh sát?"
“Tốt hơn hết nên tự hỏi Nhã Lan.” Đôi mắt Hải Diệp đảo qua lại giữa hai dùng khẩu hình nói: “Một tính toán sai thôi, dù gì cũng quan trọng kết quả, mang về .”
“Kh lần sau.” Hiểu nam gằn giọng nói. “Nếu…”
Chưa kịp nói xong, trong vòng tay đột nhiên mở mắt khẽ gọi: "Ông xã".
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.