Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 18:

Chương trước Chương sau

“Nan y cái đầu !” Hải Diệp gào lên trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra khiếp sợ hỏi: “ bị như thế khi ngủ, và hai ngày liên tiếp?”

“Ừ, nghĩ rằng tớ bị bệnh nan y kh?"

Hải Diệp gật gù ghé sát lại gần hơn, chăm chú đôi môi sưng phồng của Nhã Lan. Cuối cùng, cô mỉm cười ẩn ý nói: "Hài Đêm vừa Nam ngủ ở đâu?"

"Đừng nghĩ bừa, sẽ kh đụng chạm vào tớ đâu!” Nhớ đến chuyện tối qua cảm xúc của Nhã Lan lại trầm xuống.

Hải Diệp thở dài con bạn ngốc của , đến bao giờ mới chịu giác ngộ đây.

Đêm qua trai cô , cũng chính là đàn tên Tuấn - Trợ lý của Hiểu Nam đã gọi cho cô để hỏi địa chỉ nhà, con bạn ngốc này hẳn đã trở thành con mồi của ta chứ, cả đêm trước nữa. Vậy chẳng lẽ lại kh cảm giác gì?

Hải Diệp tròn mắt Nhã Lan, một vòng qu cô săm soi từng li từng tí.

thôi kh!” Nhã Lan giữ Hải Diệp đứng lại: “Tớ chóng hết cả mặt !”

Hải Diệp ôm l Nhã Lan, vỗ nhẹ giả vờ an ủi cô: "Bạn tớ quyến rũ như thế này, kh ai kh thèm. Đừng lo lắng, sớm muộn gì cũng hạ gục được Nam. Giờ chúng ta cần khám sức khỏe. Đi nào."

Nhã Lan cảm kích ôm l Hải Diệp: "Chỉ Diệp Diệp tốt nhất."

[May là kh quên tớ!] Hải Diệp lắc đầu bất lực cùng Nhã Lan bước vào bệnh viện.

Nhân viên trực quầy nhận căn cước của Nhã Lan, sau khi quét chíp liền cau mày nghi ngờ, ngay khi cô ta định lên tiếng hỏi thì Hải Diệp đã nh thả căn cước thật xuống và cất dái giả của Nhã Lan .

Sau khi kiểm tra tổng quát, vị bác sĩ già năm xưa cứ Nhãn Lan muốn nói lại thôi, cuối cùng dưới ánh mắt cậy nhờ của Hải Diệp, g giọng nói: “ thể cơ địa cháu bị nóng trong, tình hình cũng kh quá nghiêm trọng, xét nghiệm m.á.u kh cho th ổ viêm nào. Nhưng để chắc c hơn, bác sẽ làm cho cháu một vài xét nghiệm khác, chỉ là cần chờ kết quả cỡ vài ngày.”

“Vâng ạ, phiền bác làm giúp cháu nhé, cháu muốn biết rõ nguyên nhân ạ.” Nhã Lan cảm kích nói.

Bác sĩ và Hải Diệp tròn mắt nhau, đều kh hiểu Nhã Lan ngu ngốc hay thực sự đã rời bỏ xã hội văn minh của loài .

Hải Diệp kh muốn khiến bác sĩ khó xử liền kéo Nhã Lan đứng lên nháy mắt nói với : “Cảm ơn bác sĩ, khi nào kết quả cứ gọi trực tiếp cho cháu là được ạ, số ện thoại cháu đưa chị y tá .”

“Từ từ để tớ hỏi chút đã…” Nhã Lan cản lại.

Hải Diệp dứt khoát kéo cô ra khỏi phòng khám xăm xăm về hướng cầu thang máy: “ vấn đề gì tớ hỏi hết , chúng ta siêu thị mua ít đồ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-18.html.]

Vị bác sĩ lớn tuổi theo bóng dáng đã khuất của hai khẽ thở dài nhấc ện thoại gọi cho ai đó.

***

Cuối năm, các cửa hàng bách hóa chật kín , nhất là các bác gái lớn tuổi, ai cũng muốn tr mua hàng giảm giá, khắp nơi náo nhiệt ầm ĩ.

Bởi vì Nhã Lan sẽ về nhà để ăn tết cùng cha mẹ nên cô muốn mua thêm chút đồ làm quà. Ngoài bánh kẹo thắp hương, tiếp khách ra, nhân tiện, cũng muốn mua quà cho m họ hàng, những đứa cháu họ đáng yêu, lần nào Nhã Lan cũng mua quà cho chúng.

Hải Diệp túi đồ lớn trong tay Nhã Lan bĩu môi phàn nàn: "Tớ nói , nghỉ tết m ngày, đâu cần mua nhiều như vậy. kh nghĩ mua một cái gì đó cho chính à?"

Nhã Lan muốn dúi túi đồ trên tay sang cho Hải Diệp: “Nói mới nhớ, tớ…” Nhưng ý đồ của cô đã bị cô đoán đúng nên dễ dàng tránh được. Nhã Lan bĩu môi giẫn dỗi: “ đến nhà tớ sẽ kh gì ăn đâu.”

Hải Diệp đứa bạn thân hậm hực bỏ liền nói lớn: “ kh mua cho Nam cái gì à? Hay là đã quên là phụ nữ đã l chồng, vẫn còn muốn tự do về nhà ngoại, đã hỏi chưa?”

Nhã Lan khựng bước, đúng thật là cô đã quên mất trong mắt ngoài cô là đã gia đình. lẽ vấn đề này nói rõ ràng với Hiểu Nam mới được.

Khi cô ngang qua khu vực dành cho nam giới, một chiếc áo khoác màu đen trong tủ kính của cửa hàng đã thu hút cô, Nhã Lan đứng đó, say mê nó, tưởng tượng ra dáng vẻ tuấn của Hiểu Nam khi mặc lên . Nhân viên bán hàng đứng sau quầy cô cười thầm ra chào hỏi: "Mắt của chị thật tinh tường. Đây là sản phẩm giới hạn mới về của cửa hàng chúng . Nếu chị thích nó, chị thể vào cửa hàng để xem qua."

Nhã Lan gật đầu theo nhân viên bán hàng vào trong, sau một hồi cô đã mạnh tay trích ra hai tháng lương để mua cái áo khoác đó. Đây là món quà đầu tiên cô tặng, hy vọng sẽ thích nó.

Hải Diệp chờ bên ngoài, th cô loay hoay trong cửa hàng quần áo nam, muốn tham gia góp ý nhưng nghĩ lại vẫn để cô tự mua thì tốt hơn, dù thứ đồ cô mua mặc cho xấu xí thì Hiểu Nam cũng vẫn nguyện ý, nói là sung sướng sử dụng.

nào, cảm giác mua đồ cho đàn của tuyệt kh?” Hải Diệp dừng xe dưới chung cư Nhã Lan hỏi.

Sắc mặt Nhã Lan ngập tràn chờ mong gật đầu tủm tỉm cười mở cửa xe xách đồ lên thẳng nhà.

“Đây là ? Chỉ một cái áo mà ngó lơ tớ!” Hải Diệp nói với theo cũng lắc đầu mỉm cười lái xe rời .

Về tới nhà, lúc này Nhã Lan mới cảm th mệt mỏi, cô ngã ra sofa nghĩ xem nên l cớ gì để đưa chiếc áo cho Hiểu Nam. Đúng lúc này ện thoại của cô vang lên báo tin n. Đó là Hiểu Nam, nói sẽ c tác vài ngày, nhắc cô nhớ khóa cửa cho cẩn thận, tắt ga sau khi nấu ăn, v.v… giải thích tất cả những nguy hiểm thể xảy ra, và cuối cùng, dặn thêm, cô hãy gọi cho nếu chuyện gì xảy ra.

Nhã Lan đọc hết một đoạn dài tin n, mặt nhăn nhó soạn loại một tin cụt lủn: “Hiểu .” sau đó nhấn nút gửi . “Cứ làm như chưa sống một bao giờ…”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

mẹ đâu, mẹ cũng kh nói nhiều như vậy…”

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...