Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 19:
Vì dự án của c ty xảy ra chút trục trặc nên Nhã Lan tới hoàn thiện nốt những gi tờ còn lại trước khi nghỉ tết.
Tám tiếng tăng ca liên tục, vai và lưng cô đã mỏi như sắp rời ra ngoài. Thực sự khoảng thời gian này làm cũng khó mà vào nổi cho dù tiền tăng ca là 300% nữa. Cô chán chường nằm ườn ra bàn đống gi tờ còn chất chồng ở trước mặt mà thở ngắn than dài.
Điện thoại chợt nháy sáng, là tin n của Hiểu Nam. [Đừng bỏ bữa nhé!] [icon đáng yêu]
Nhã Lan bật cười. Tin n của tới đúng lúc quá, giống như lượng tiếp thêm cho cô sức mạnh, cơ thể đang mệt mỏi bỗng hồi sinh, khoan khoái, sắc mặt hớn hở soạn tin trả lời tủm tỉm cười. [ cũng vậy nha!]
Đồng nghiệp gương mặt ngập tràn niềm vui của cô liền trêu chọc: "Ồ, vẻ như hôm nay Nhã Lan thể tăng ca đến khuya được đó!”
Nhã Lan đặt ện thoại di động của trở lại vị trí cũ quay sang bắt chước dáng vẻ nghiêm nghị của cấp trên hỏi: "Hừm, chị Ngọc, chị đã hoàn thành c việc của chưa?"
Khi nói đến c việc, giống như chọc vào nỗi đau của Ngọc. Cô ta đưa tay lên che mặt, ngã ngửa ra sau ghế, gầm lên: "Thật bất c, phòng hành chính của chúng ta lại tăng ca vào giờ này, nhẽ ra đây là c việc của đám lười biếng kia chứ?"
“Lan này, chị buồn ngủ quá!” Ngọc nhắm mắt lại thở dài. Cô ta mới vào c ty được vài tháng, cùng thời ểm với Nhã Lan trở lại làm trợ lý thư ký nên kh biết gì về cô. Ngay cả những làm lâu năm, ngoại trừ Tuấn, Hải Long, Thành Phúc, toàn bộ nhân viên cũng ít ai hay biết thực sự chuyện của Nhã Lan và giám đốc. Đơn giản vì trước kia Hiểu Nam kh trân trọng cô nên chưa từng đưa cô giao lưu hay giới thiệu bạn bè. Thế cho nên, cũng hầu như mọi đều kh biết, giám đốc của đã từng trải qua một đời vợ. Ngọc là một trong số đó.
Ngọc chợt mở mắt sang gương mặt phơi phới của Nhã Lan hỏi: “Em th giám đốc của chúng ta như thế nào?”
"Nếu chị kh làm nh lên, em sẽ kh giúp chị chốt số liệu hoàn thiện nốt giai đoạn còn lại đâu nhé!” Nhã Lan làm ra sắc mặt kh buôn chuyện đáp lại.
Những lời nói lạnh lùng của cô lập tức khiến Ngọc hết hứng thú, cô ta chán nản trở lại với đống gi tờ của .
Nhã Lan cũng tiếp tục bận rộn với c việc, đôi tay thoăn thoắt gõ lạch cạch trên bàn phím. Sau khi hoàn thành dự án này, cô thể về nhà ngủ một giấc . Nghĩ về cái ổ ấm áp của , cô hạnh phúc đẩy nh tốc độ.
***
Trong thời gian Hiểu Nam c tác, Nhã Lan đã chăm chỉ dọn dẹp nhà cửa từ trong ra tới bên ngoài, sau đó mới đến bệnh viện để l kết quả khám bệnh. Vị bác sĩ già cầm kết quả xét nghiệm nói với cô rằng mọi thứ đều bình thường. Cô vui vẻ gọi cho Hải Diệp để báo tin vui, liền bị cô châm chọc cho một trận vội vàng cúp máy.
cuộc gọi bị ngắt giữa chừng, Nhã Lan cũng kh tức giận, cô biết rằng vào cuối năm cô luôn quá bận rộn nên đành tự tận hưởng niềm vui của chính . Kh bị mắc chứng bệnh nan y, Nhã Lan cảm th như tảng đá trong lòng rốt cuộc cũng được bu xuống, tâm trạng nâng nâng vui vẻ trở về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-19.html.]
Hôm nay đã là 29 tết, như đã nói với Hiểu Nam từ trước, kế hoạch là ngày mai cô sẽ về nhà ngoại. c tác vẫn chưa trở lại, trong lòng cô lại chút chờ mong. Cho dù họ chỉ là vợ chồng trên d nghĩa, những dịp tết đến xuân về vẫn chút gì đó mong được đoàn tụ cùng nhau.
[ ăn gì chưa?] Nhã Lan nằm trên giường chủ động gửi một tin.
Ngay lập tức ện thoại báo tin hồi đáp: [ đang họp, lát sẽ ăn. Mai em về ngoại kh?]
[Ừ, chuẩn bị hết , nhớ giữ gìn sức khỏe, kh cần lo cho .]
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nhã Lan đặt ện thoại sang một bên cười khúc khích. Chốc chốc lại ngó qua xem n lại hay chưa nhưng mãi kh th, từ trưa đến tối vẫn bặt vô âm tín. Đến tận khuya, Nhã Lan bực bội vứt ện thoại sang một bên ngủ đến tận sáng hôm sau.
khắp căn nhà một lượt, Nhã Lan kéo theo vali hành lý, khóa cửa, vào thang máy xuống tầng dưới bước chân còn cố ý thả chậm lại như đang chờ đợi ai đó. Bước chân của Nhã Lan cứ thế đưa cô cùng chiếc vali kéo lang thang dọc vỉa hè mà quên luôn việc bắt xe tắc xi để về nhà.
Hiểu Nam ngồi trong xe, lướt th bóng dáng của Nhã Lan trên đường liền nhắc tài xế dừng xe.
“Nhã lan!”
Đột nhiên, cô nghe th ai đó gọi tên liền khựng lại ra sau. Th Hiểu Nam đang đứng cách đó kh xa, cô mỉm cười: “ Nam!”
" kh đợi về, n cho em kh th hồi đáp, gọi cũng kh liên lạc được lo lắm em biết kh?” Hiểu Nam bước tới giữ l vai cô nghiêm trọng chất vấn.
“Điện thoại của em đâu tin n nào của như vậy?” Cô nhún vai đưa ện thoại ra trước mặt .
Hiểu Nam cầm l, than trời than đất xoay màn hình chỉ vào biểu tượng máy bay cho cô : “ lẽ em chạm nhầm vào nút kích hoạt chế độ máy bay.”
" kh để ý, thôi được .” Nhã Lan xấu hổ liếc vali bên cạnh: “ về nhà ngoại đây, cũng về ăn tết với bố mẹ nhé, mùng 2 sẽ trở lại và đến chúc tết bố mẹ ."
“Nghe này, sẽ về nhà ngoại cùng em, là rể mới, năm nay sẽ ăn tết ở đó.” Hiểu Nam ẩn ý nói với Nhã Lan. cúi đầu ghé sát lại bên tai cô, bầu kh khí giữa hai , chợt trở nên ái . “Về căn hộ đợi một lát, nào!”
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.