Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 20:
Khóe miệng Nhã Lan cong lên, lộ ra một nét cười duyên dáng. Cô cúi đầu kh dám thẳng vào mắt , muốn quay lưng bước trước. Hiểu Nam vòng một tay giữ l chiếc eo mềm, tay khác đưa ra nâng cằm cô lên, buộc cô vào mắt , kìm nén sự bồn chồn trong trái tim khàn giọng nói: "Chúng ta đang là cặp vợ chồng trẻ đ!"
Mới xa vợ vài ngày mà đã cảm th giống như hàng thế kỷ, chưa bao giờ cảm th cuộc sống khó khăn đến mức như vậy. Lần đầu tiên sau b nhiêu năm cuộc đời, mong muốn được th cô, ôm cô vào lòng mạnh mẽ đến thế.
Đúng là chỉ khi mất con ta mới biết trân trọng. phụ nữ này chính là mục tiêu sống của , chỉ cần được th cô, trái tim liền ngập tràn hạnh phúc.
Nhã Lan buộc vào mắt , sự dịu dàng trong mắt ngay lập tức tràn sang, lấp đầy trong mắt cô, khiến cô si mê chìm đắm mãi trong đó. Thật muốn chạm vào .
Hiểu Nam bộ dáng ngây ngốc của cô kh nhịn được cười. liền cúi đầu xuống hôn nh đôi môi gợi cảm mà chờ b lâu.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Trái tim Nhã Lan gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, hơi thở nam tính nặng nề phả lên mặt cô. ôm chặt l cô vào trong lòng, bỏ qua tiếng ồ, phấn khích của qua đường.
“Lên nhà !” Nhã Lan xấu hổ giấu mặt vào n.g.ự.c nói nhỏ.
“Ừ!” Hiểu Nam lập tức kéo theo vali và cô phăng phăng quay trở lại căn hộ.
Cửa vừa mở, cả cơ thể Nhã Lan đã bị giữ l, áp cô vào vách tường bên cạnh. Cái lưỡi trơn trượt của mạnh mẽ len lỏi vào miệng cô, càn quét mọi ngóc ngách, đầu lưỡi tham lam cuốn tất cả ngọt ngào, dụ dỗ chiếc lưỡi nhỏ cùng uốn lượn theo một vũ ệu kích tình riêng biệt.
Một lúc lâu sau, cuối cùng Hiểu Nam cũng rời khỏi đôi môi , vòng tay siết chặt ôm l cô vào lòng như muốn khảm tận sâu trong tim, hơi thở nặng nề, kìm nén bao khát khao. kh dám hôn lâu hơn nữa. Sợ sẽ mất khống chế mà muốn cô. Trong căn phòng chỉ còn lại những tiếng thở dày đặc.
Hiểu Nam cúi đầu hít hà hương thơm trên cô, khẽ thì thầm: "Lan, yêu em! thực sự yêu em. Yêu hơn tất cả những gì ."
Lời nói của Hiểu Nam khiến Nhã Lan sững sờ. Nhịp tim cũng trở nên bất thường. Ẩm ướt trên môi nhắc nhở cô về những gì vừa xảy ra đều là thật. vừa tỏ tình? Cô nên làm gì? Tất cả những ều này đáng tin hay kh?
Nhã Lan đẩy Hiểu Nam, lách né ra, hỏi như một kẻ ngốc: " vừa nói gì vậy?"
Hiểu Nam mỉm cười, nhẹ nhàng hạ xuống môi cô một nụ hôn, hờn dỗi trách: "Hành động của chưa đủ để diễn tả hay ?"
“ yêu em!”
Khi nụ hôn của rơi xuống lần nữa? Nhã Lan đã bật khóc. Điều mơ ước của cô bỗng dưng trở thành hiện thực, nhưng cô lại hoảng sợ, hơn hết là kh biết tiếp theo làm gì.
Hiểu Nam kh hiểu tại Nhã Lan đột nhiên khóc. thoáng bối rối, chỉ biết hôn cô dỗ dành, hết nụ hôn này đến nụ hôn khác rải đều trên gương mặt mỹ miều, lên má, lên mắt, mũi, trán… còn nhẹ nhàng an ủi: "Ngoan, đừng khóc, đừng khóc. yêu nào."
Càng nghe, Nhã Lan càng khóc. Cô đã khóc lâu mới nín. Hiểu Nam thở phào nhẹ nhõm ôm cô lên như bế một đứa trẻ ngồi trên sô pha. Chỉ cần cô khóc, liền thua.
“ muốn thú nhận với em một chuyện. Đó là…”
Đúng lúc Hiểu Nam muốn nói với cô về chuyện của con trai họ, thì ện thoại đổ chu, là của đó. Hiểu Nam đứng dậy ra ngoài ban c để nghe ện thoại, lát sau quay lại, sắc mặt tệ.
“ lại việc?”
“Ừ!” Hiểu Nam áy náy ngồi cạnh cô, tình cảm vừa mới tốt lên một chút lại bị phá ngang.
" sẽ tự về, nhớ giữ gìn sức khoẻ nhé." Nhã Lan khàn khàn nói, giọng như sắp khóc, đương nhiên là đã thất vọng.
Nhận ra tâm tư của cô, Hiểu Nam vòng tay ôm l Nhã Lan thủ thỉ: “Mùng m em lên, xa em, sẽ sống như thế nào đây?”
Nhã Lan tròn mắt đàn . Ban đầu, họ chỉ là mối quan hệ vợ chồng giả, vì vậy cô đã nói trước với ba mẹ rằng cô về quê ăn tết cùng bà. Nếu như Hiểu Nam cùng thì tốt biết m, giờ thì cũng chả khác là bao, cứ coi như họ vẫn đang thực hiện đúng hợp đồng là được.
cô buồn Hiểu Nam kh đành lòng, liền đưa ra một đề nghị: "Chúng ta đón cha mẹ lên đây ăn tết cùng vợ chồng , được chứ?"
"Kh được đâu, gấp quá . Kh nói trước, cha mẹ chuẩn bị kịp, còn họ hàng, còn hương khói nhà thờ tổ, sẽ kh được đâu.” Nhã Lan thở dài.
"Vậy là ở một ?
Tr Hiểu Nam thật thảm hại, Nhã Lan kh nhịn được cười: “Cứ làm như m năm trước ăn tết m kh bằng. về ăn tết với cha mẹ !”
“Lúc trước chưa em khác, giờ khác!” Từng giây từng phút đều kh muốn rời xa em.
Nghe lời thú nhận của , gương mặt Nhã Lan bỗng đỏ bừng. Cô cúi đầu, cắn môi, mỉm cười đầy hạnh phúc.
Cô đồng hồ. Nếu cô kh ra bến bắt xe, sẽ bị nhỡ chuyến. "Được , chúng ta sẽ nói về chuyện này sau. đây. nhớ chăm sóc bản thân."
Hiểu Nam miễn cưỡng bu cô ra, đứng dậy, một tay kéo vali, tay kia nắm l bàn tay của Nhã Lan cùng bước ra khỏi căn hộ.
Hai sóng vai nhau trên hành lang, bàn tay của Nhã Lan vẫn nằm gọn trong bàn tay to lớn và mạnh mẽ của Hiểu Nam, ngón đan ngón, cả hai đều mỉm cười mãn nguyện. Chốc chốc lại liếc trộm nhau, cười ngọt ngào, đáy mắt ai cũng tràn đầy hạnh phúc.
Từ chung cư đến bến xe là một đoạn đường khá dài, bình thường Nhã Lan sẽ bắt tắc xi để , vậy mà bây giờ họ đang bộ, còn đang cảm th khoảng cách này quá ngắn. Hiểu nam chiếc xe treo biển địa phương của Nhã Lan phụng phịu: " thực sự kh muốn em ."
Mặc dù Nhã Lan cũng kh thể chịu đựng được xa , nhưng cô vẫn khăng khăng muốn rời . Cô đã hứa với bố mẹ, kh thể tiếp tục nữa.
Biết cô đã quyết tâm, Hiểu Nam liền liên hệ với nhà xe, mua ghế ngồi phía trên để cô đỡ bị say. Sự quan tâm này khiến cô xúc động vô cùng, đáy lòng cảm kích, mỉm cười, hài lòng.
" Nam, bu tay, xe sắp chạy." Nhã Lan giật giật tay thúc giục Hiểu Nam.
“Ừ!” buồn bã bước xuống xe.
Nhã Lan vụt đứng lên, chạy đến bên , kiễng chân hôn lên môi thì thầm: “Ông xã! Đợi em quay lại."
***
Chương 21
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-20.html.]
Một giây, hai giây… vài phút trôi qua. Hiểu Nam vẫn ngây ngốc đứng như bức tượng, khi nghe th cô gọi như vậy, đã kh nhịn được cười. Lợi dụng khoảnh khắc mất tập trung Nhã Lan liền trốn lên xe.
“Tạm biệt!” Cô vẫy tay qua cửa kính dùng khẩu hình để nói với .
Chiếc xe chuyển bánh xa dần, ý cười trên gương mặt Hiểu Nam càng sâu sắc. rút ện thoại ra, vừa vừa soạn tin n. Kh bao lâu sau ện thoại của Nhã Lan đã nhấp nháy.[Bà xã! Nhớ gọi cho khi em về đến nhà nhé!]
Nhã Lan tủm tỉm cười hồi đáp bằng một icon mặt cười toe toét cất máy, lim dim ngủ. Xe vừa dừng, Nhã Lan đã th cha mẹ đứng chờ ở bến, vừa th bóng cô đứng trên xe, hai họ đã mừng rỡ vẫy tay gọi: “Lan, cha mẹ ở đây!”
Trong ánh trời chiều đỏ rực, gương mặt già nua của cha mẹ ánh lên vẻ rạng ngời hạnh phúc. Nhã Lan nhận l vali từ tay bác phụ xe vội về phía họ: “Cha mẹ ra đây đón con làm gì, con bộ một tí là tới nhà thôi mà.”
“Đưa vali cha kéo cho, con cảm th trong thế nào? khỏe kh? Đầu còn đau kh? Ăn uống đủ chất chứ?” Ông Hưởng dồn dập hỏi.
“Cái già này, để con nó thở chứ? Ông hỏi khoán à?” Bà Quỳnh vỗ vai chồng mắng yêu.
“Cha về nghỉ lâu chưa ạ? COn khỏe mà, cha xem, con mập lên tận 4kg đ!” Nhã Lan khoác tay hai , cả ba sóng vai về nhà.
“Ông th gia cho cha nghỉ tuần trước.” Giọng vẻ đầy lo lắng liếc con gái hỏi: “Con và thằng Nam thế nào?”
“Ổn cha ạ, Nam quan tâm con.” Cô mỉm cười khoe, ngữ ệu vô cùng vui vẻ.
“Vậy thì tốt, về nào, nội cũng đang mong con lắm!”
Khi về đến nhà, chào hỏi nội xong, Nhã Lan vừa vào phòng liền n tin báo bình an cho Hiểu Nam. Nhận được tin n của cô, lập tức bấm máy gọi tới, tâm trạng đầy háo hức chờ được nghe giọng của ai kia, tiếc là nó đã bị chặn ngang một cách tàn nhẫn. Điện thoại kh được kết nối. Dù vậy, lần đầu tiên trong đời Hiểu Nam muốn được nghe giọng cô đến vậy, đã kh bỏ cuộc nên liên tiếp bấm gọi , tất cả đều kết cục giống nhau.
Hiểu Nam đành bu ện thoại, dọn nhà, ăn tối, làm việc. Thời gian đằng đẵng trôi qua, kh tập trung vào c việc được. Đúng lúc này ện thoại đổ chu, Hiểu Nam nghiêm mặt nhận cuộc gọi nh chóng đứng dậy ra khỏi nhà.
Nhã Lan được cả gia đình quây quần bên cạnh. Sau bữa ăn tối, bà và cha mẹ ngồi bên bàn nước gọi cô tới, sắc mặt ai cũng ngập tràn sự lo lắng: "Lan, lại đây, chuyện muốn nói hỏi cháu."
Nhã Lan tới ngồi bên cạnh bà Quỳnh. Bà nội cô ngồi phía đối diện, tuy bà đã bảy mươi nhưng vẫn khỏe mạnh, miệng bà mỏm mẻm nhai trầu hiền từ cháu gái hỏi:” Cháu và thằng bé Nam sống với nhau thế nào?"
"Chúng cháu..." Nhã Lan nghĩ về mối quan hệ hiện giờ giữa hai . Mặc dù hôm nay đã thú nhận yêu cô, nhưng cô luôn cảm th kh dám tin, vì vậy liền chút do dự.
Ông nội ngoài tám mươi gương mặt phúc hậu, rít một hơi ếu bát, vẻ ngập ngừng của cháu gái cũng kh nhịn được mà thở dài. Ông chính là kh đồng ý với cuộc hôn nhân này là trước kia con bé đã chịu khổ sở như vậy, cho dù bây giờ nó kh còn nhớ gì về quãng thời gian đó, nhưng thân bên cạnh đều đã chứng kiến tất cả. Hiểu Nam là một thành đạt ngoài xã hội, nhưng kh nghĩa là một chồng tốt. Tuy biểu hiện m năm gần đây của thằng bé để chuộc lại lỗi lầm thể nhận được sự tha thứ của mọi , với , vẫn luôn cảm th khó chấp nhận. Điều này cũng c bằng với cháu gái của , chắt của kh?
Thằng chắt của đã 3 tuổi còn chưa một lần được mẹ nó bồng bế. Mẹ con kh thể nhận nhau, tất cả là vì ai chứ? Giá như trước kia, ngay khi đứa con dâu của và đứa bạn kia kết th gia kịch liệt phản đối, mọi chuyện đã chẳng đến n nỗi này.
Nhà ta quá giàu, trong suy nghĩ hẳn kh tôn trọng cháu của nên mới đối xử với con bé như vậy. Đứa cháu cưng của rõ là khổ mà.
“Cháu nghe nói này, nếu cháu cảm th kh hạnh phúc, tốt nhất nên ly hôn, về đây nuôi, kh cần ở trên thành phố bon chen làm gì." Ông cụ nhả ra một làn khói trắng, mắt lim dim nói, dường như quyết tâm để đưa ra quyết định này..
Nhã Lan kinh ngạc ngước nội, mái tóc trắng và nếp nhăn trên gương mặt của , đôi mắt cô ngập nước: “Con, con…”
Bà Quỳnh ôm l con gái, vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi: "Con bé này, cha mẹ và bà con tuy đã già, nhưng vẫn đủ sức nuôi con và cả cháu khôn lớn. Đừng lo lắng, bất kể con đưa ra quyết định gì, cả nhà ta sẽ luôn ở bên con.”
Nghe lời mẹ nói xong, Nhã Lan ôm bà khóc như một đứa trẻ: “Con vui quá chứ kh ý gì mẹ ơi, Nam đối với con tốt, chúng con còn chưa ý định sinh bé năm nay mẹ ơi!”
***
Hiểu Nam trở về nhà, chào đón là một căn phòng tối tăm và lạnh lẽo. tới bật TV, nhờ giọng nói trong TV căn phòng mới bớt hiu quạnh. Bước vào phòng, mở chiếc phong bì dày cộp cầm trên tay ra, ánh mắt càng lúc càng lạnh xuống, lát sau mang ra ban c, dùng bật lửa đốt sạch chúng.
trở lại phòng ngủ của Nhã Lan ngã xuống chiếc giường thơm mùi hương của cô. Tay lần mò ện thoại trong túi đưa lên trước mặt kiểm tra, vẫn kh th báo về cuộc gọi hay tin n nào. Ngay lập tức, bấm số tiếp tục gọi cho cô. Vẫn là những tiếng chu khô khốc vang lên, hết hồi này đến hồi khác, ngay khi chuẩn bị cúp máy, cuối cùng cuộc gọi đã được kết nối.
Hiểu Nam mừng rỡ gọi: “Lan!”
"Vâng!”
"Em đã ăn tối chưa? Em đang bận ? đã gọi cho em nhiều lần.” Hiểu Nam nhẹ nhàng kể lể.
Nhã Lan nằm trên giường trốn trong chiếc chăn màu hồng nhỏ giọng đáp: “Chỉ là cả nhà quây quần trò chuyện thôi, kh cầm máy.”
Hiểu Nam lắng nghe giọng nói của cô, xoay nghiêng ôm chiếc gối của cô vào lòng hít một hơi sâu: “ nhớ em, nhớ em, nhớ em, nhớ em!”
đàn lặp lặp lại câu nói khiến trái tim Nhã Lan bỗng thổn thức, mặt đỏ bừng như cô gái mới lớn được nghe trai thích tỏ tình. vẻ như khi kh nhận được hồi đáp của cô, đã sốt ruột, ngữ ệu mỗi lúc một trở nên kích động.
"Bà xã, em còn nghe kh?” Hiểu Nam th cô im lặng liền lo lắng hỏi.
"Em đây.”
"Nói chuyện với . Kh em ở nhà, th cô đơn."
"Nói về cái gì đây?”
"Gì cũng được, miễn là em nói.”
Vậy là Nhã Lan bắt đầu với những mẩu chuyện vụn vặt, từ chuyện cô hóng được ở c ty, cho đến chuyện nhà hàng xóm, l gà vỏ tỏi kh sót bất cứ gì.
“ chưa buồn ngủ à?”
“Em kể tiếp .”
Vậy là Nhã Lan dại trai đành kể tiếp những chuyện cô nghe ở khắp nơi, để câu chuyện thêm phong phú, cũng kh quên bình luận thêm, thế là Hiểu Nam cũng cơ hội xen vào, chế giễu cô thiển cận. Cô tức giận đến mức đe dọa sẽ cúp ện thoại, và lại nh chóng xin lỗi để cô tiếp tục. Mỗi lần như vậy, Nhã Lan lại đổi một câu chuyện khác. lặng lẽ lắng nghe, muốn biết mọi thứ về cô, những thứ cô còn nhớ được, cảm xúc của cô, suy nghĩ của cô về cuộc sống, bạn bè, gia đình… mọi thứ đều muốn biết.
Lúc lâu sau, ện thoại nóng ran, Nhã Lan dừng lại, bên tại vọng ra những nhịp thở sâu, đều đặn. Cô nhỏ giọng nói: “Ngủ ngon nhé, xã!” miễn cưỡng cúp ện thoại, nhắm mắt lại như thể đang ở bên cạnh cô.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.