Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 23:

Chương trước Chương sau

Nhã Lan tò mò ngó vào xem, thì ra trong đó một thùng carton lớn chứa đầy pháo hoa. khệ nệ bê ra, phát cho những đứng xem, hò nhau cùng đốt. Tất cả, già trẻ gái trai háo hức reo lên vui sướng.

Đối với họ pháo hoa kh lạ lẫm gì, nhưng mê tín một chút thì nó mang lại vận may, còn gì bằng vừa năm mới đã được tặng thứ này, ai cũng cảm kích Hiểu Nam. Mọi liền phân c nhau theo thứ tự đốt, thi xem quả pháo của ai lung linh hơn, bà nội của Nhã Lan cũng đều bị đánh thức lọ mọ mở cổng ra.

"Cháu chào bà, năm mới chúc mọi mạnh khỏe, chúc mừng năm mới!" Hiểu Nam tới cúi chào họ, cũng đưa luôn hai cây pháo b đang cầm trong tay. Ông bà nội lẳng lặng cầm l, khẽ gật đầu liếc Nhã Lan đứng bên cạnh. Pháo b được đốt trước tiên, như đoá hoa lửa tuyệt đẹp, nở rộ khiến khung cảnh xung qu bừng sáng, chiếu lên những gương mặt ngời ngời hạnh phúc.

Hiểu Nam tr thủ lúc mọi kh chú ý, liền hôn trộm lên má Nhã Lan, thì thầm: "Bà xã, yêu em."

Nhã Lan bật cười, bắt l bàn tay , nắm chặt. Sau đó hai lén lút lẻn về nhà trước.

chưa ăn gì kh? Em l xôi gà cho nhé!”

Hiểu Nam im lặng lắc đầu, tay vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y cô chẳng muốn rời.

"Bu ra, em sẽ l cho thứ gì đó để ăn.”

" chỉ muốn ăn em.” Hiểu Nam ghé vào tai cô, hơi ấm phả ra trêu chọc.

Nhã Lan đỏ mặt, lườm xoay lên lầu. Hiểu Nam lẽo đẽo theo sau. “Chúng ta sẽ ngủ cùng phòng kh?”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Nếu em đuổi ra ngủ riêng cha mẹ sẽ biết là em và …”

“Mặc vào !” Nhã Lan mở tủ dúi cho một bộ đồ ngủ nữ rộng nhất của cô trừng mắt ra lệnh, cắt ngang lời nói vô nghĩa của . “ thay đồ này vào, tắm luôn cũng được.”

Hiểu Nam ngoan ngoãn vâng lời, cho dù kh hiểu cô giục tắm để làm gì.

Chưa đầy 20 phút Hiểu Nam đã run lẩy bẩy xuất hiện với cái đầu ướt nhẹp nhỏ nước.

Nhã Lan ngồi bên cửa sổ lũ trẻ con vẫn còn tung tăng chơi với những cây pháo sáng cuối cùng trước cổng, th động quay lại, bộ dáng của Hiểu Nam khiến cô giật vội đứng dậy trách mắng: "Tại kh s tóc khô? Vừa năm mới lại muốn bị cảm lạnh à? Máy s ở ngay tủ bên dưới kệ gương, chẳng chịu quan sát gì cả."

Hiểu Nam bị Nhã Lan trùm cho một chiếc chăn l to ấn ngồi xuống giường như đứa trẻ: “ ngồi yên đây, em l máy s tóc cho .”

Tiếng máy s vang lên bên tai hòa cùng giọng nói của Nhã Lan tựa như một bản nhạc đệm bình dị mà thân thương. Hiểu Minh nghe mà mắt lim dim buồn ngủ liền bị cô vỗ mạnh vào đầu: “Xong , nằm bên trong nhé, cấm lộn xộn, em cất máy tắt ện.”

Hiểu Nam nắm l bàn tay vừa vuốt ve đầu , khẽ kéo khiến cô ngã vào lòng , mặt cô đột nhiên đỏ bừng, bộ dáng bồn chồn, nhịp thở chợt dổn dập, tim cũng đập nh hơn, như là đang hồi hộp. [ nên làm gì? Nên làm gì?] Nhã Lan cắn môi thầm hỏi.

Hiểu Nam từ phía sau, vòng tay ôm l eo cô, hơi thở nóng bỏng phả ra, phì phò bên tai càng làm cho cô rụt cổ lại.

"Lan, bà xã… chúng ta là vợ chồng. Ngủ cùng nhau thôi mà, em căng thẳng thế nhỉ?” Hiểu Nam siết chặt vòng tay, ngữ ệu gợi đòn.

Toàn thân Nhã Lan chợt cứng ngắc như bức tượng, quên luôn phản ứng, hai duy trì tư thế đó hồi lâu, đến khi cô cảm nhận rõ một bộ phận cứng rắn nào đó đang ngọ nguậy bên m.ô.n.g liền tỏ ra bối rối, gương mặt trong nháy mắt càng trở nên nóng hơn, nóng hơn cả nhiệt độ của cơ thể đàn phía sau lưng.

Thời gian từng chút trôi qua, Nhã Lan lo lắng nghĩ ra đủ mọi loại tình huống. Cho đến khi một giọng nói từ tính khẽ vang lên bên tai: "Đừng căng thẳng! sẽ kh làm gì khi em chưa sẵn sàng. Ngủ nào, chúc bà xã ngủ ngon."

Nghe xong lời này, tảng đá trong lòng Nhã Lan rốt cuộc cũng được bu xuống, cô thầm thở phào, ngượng ngùng xoay , tìm một tư thế thoải mái trong lòng nhắm mắt lại, hít thở mùi hương nam tính, lắng nghe nhịp thở dần chìm vào giấc ngủ.

"Chúc xã ngủ ngon." Trước khi ngủ , cuối cùng Nhã Lan cũng kịp nói ra câu nói vẫn luôn muốn nói.

Chỉ bằng câu nói này, trái tim vốn đã trống rỗng hơn ba mươi năm qua, lần đầu đã được lấp đầy bằng sự mãn nguyện.

***

Sáng hôm sau, Nhã Lan và Hiểu Nam bị đánh thức bởi một tiếng hét thất th.

Chả là vì theo thói quen ở nhà cô, bà Quỳnh dậy sớm sẽ vào gọi con gái dậy cùng làm cơm. Lúc đó tầm 5 giờ sáng, bà vừa mở cửa, bật ện lên, liền th con gái đang say sưa ngủ trên giường trong vòng tay của một đàn . Thế nên mới kinh hãi hét lên, đánh thức hai đang ôm nhau ngủ dậy, đồng thời cũng kéo theo cha của Nhã Lan hớt hải chạy lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-23.html.]

Nhã Lan dụi mắt. Trước khi hoàn toàn tỉnh táo đã phản xạ mà hét lên theo: “ vậy mẹ?”

Hiểu Nam chống tay ngồi dậy: “Cha, mẹ!”

nằm trên giường hóa ra là con rể của chính , biểu hiện của hai liền thay đổi từ trạng thái sốc sang kinh ngạc, và cuối cùng là thở dài, vội đóng cửa, bỏ để lại câu nói: “Hai đứa nh xuống nhà nhé!”

Chỉ sau khi cha mẹ rời , Nhã Lan mới nhận ra rằng đã bị "bắt tại trận". Cô nh chóng muốn tung chăn đứng dậy, nhưng hai đang đan chân vào với nhau, cứ loay hoay mãi càng cử động càng ngã dúi ngã dụi vào .

Nhã Lan đỏ mặt hỏi Hiểu Nam: “ thể nhấc chân ra được kh?”

“Hôn xã một cái!”

“Đừng mơ, em chưa đánh răng, ai bảo ôm em ngủ?”

đã hi sinh thân thể này để ôm em suốt đêm, em nên trả c mới chứ?”

“Đạo lý này học ở đâu đ!”

Hiểu Nam nh như cắt ghé đầu hôn lên môi Nhã Lan một cái nhảy ra khỏi giường tới bên tủ quần áo: “ tự l phí cũng được!”

Nhã Lan đứng ngay giữa phòng thong dong cởi bỏ bộ đồ ngủ mặc bộ quần áo của chính vào, cơ thể gọn gàng rắn chắc cùng nơi ẩn sau chiếc quần tam giác… “, vào nhà tắm…”

ai khác ở đây đâu?”

“Em là kh khí à?”

“Em là chủ nhân của nó!” nháy mắt xuống nhóc, mặt kh đổi sắc nói ra lòi đáng xấu hổ làm Nhã Lan cứng họng.

"Em kh dậy ? Cha mẹ thể lên gọi tiếp đ."

Nhã Lan tung chăn, bước xuống khỏi giường, chằm chằm vào mặt khóe miệng cong lên, tỏ ra rắn rỏi như một tay chơi đến trước mặt Hiểu Nam hất cằm: " dám cởi hết quần áo trước mặt em kh?"

"Ngay bây giờ ?" Hiểu Nam bỏ chiếc quần âu đang cầm trên tay xuống ghế, ngón tay luồn vào cạp quần tam giác kh hề ý sẽ dừng lại.

Nhã Lan nh chóng đưa tay lên che mắt một lần nữa lại dáng đẹp đẽ của đàn trong bộ dáng trên kín dưới hở, thật muốn vươn tay chạm vào thử.

Hiểu Nam mỉm cười, kh trêu cô nữa, nhặt quần âu lên tiếp tục mặc vào, khi đã xong xuôi, thậm chí còn nghe th tiếng thở dài tiếc nuối của ai đó. đến trước mặt cô, kéo đôi tay che mắt cũng như kh xuống, mỉm cười: “Đợi m hôm nữa sẽ cho em ngắm thoải mái!”

“Đi nào, cha mẹ đang đợi chúng ta!”

trước , em còn chưa vệ sinh, ai bảo là em…” Cô đẩy ra chạy thẳng vào nhà vệ sinh bên cạnh đóng cửa lại, trốn luôn trong đó.

“Ừ, sẽ kh nói ra nữa, ngầm hiểu là được, mở cửa cho vào với!”

***

Hai xuống lầu. Lúc này cha mẹ Nhã Lan đang ngồi trên sô pha họ tay trong tay với vẻ mặt nghiêm túc.

Hiểu Nam tới trước mặt bọn họ áy náy nói: "Con xin lỗi, vì tối qua con đến quá muộn nên kh chào cha mẹ. Con chúc cha mẹ năm mới mạnh khỏe, vạn sự như ý."

"Ngồi xuống ." Cha của Nhã Lan lạnh lùng nói.

Bà Quỳnh ngồi bên cạnh huých tay chồng , Hiểu Nam mỉm cười: "Cha mẹ kh trách con, năm mới kh nói chuyện cũ, cha mẹ đã già, giờ chỉ mong hai đứa hạnh phúc!”

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...