Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 24:
“Con cảm ơn cha mẹ!” Hiểu Nam cúi đưa ra hai phong bao lì xì đỏ.
Nhã Lan kéo ngồi xuống mẹ thắc mắc: “Ông bà nội đâu ạ?”
“Ông bà nội con lên nhà thờ họ thắp hương, về ngay bây giờ đ!” Ông Hưởng rót chè ra chén đẩy về phía Hiểu Nam: “Hai đứa ngủ ngon quá nên kh biết.”
Vừa nói dứt lời thì bà nội cũng về, vừa vào nhà bà cụ đã giục: “Mau vào ăn sáng, lát khách khứa đến lại kh thời gian ăn.”
Cả nhà rồng rắn vào phòng ăn bên cạnh. Bữa ăn sáng đầu tiên của mùng 1 tết nh chóng kết thúc dưới ánh mắt kh m thiện cảm của nội. Ngay khi Hiểu Nam đặt đũa xuống, nhà cô chú họ hàng và đám trẻ con ở ngay bên cạnh đã đến gọi cổng.
Cứ thế, nhiều khách đến và , vô vàn câu chuyện về một năm cũ đã qua và những dự định sắp tới được đưa ra để bàn luận cùng nhau. ở đây sống bình dị, chất phác, mọi nỗi lo đều được san sẻ, cùng đưa ra phương thức giải quyết. Hiểu Nam lần đầu tiên cũng tham gia đôi ba câu, lần nào cũng khiến các bậc cha chú gật gù tán dương. Ví như chuyện tính toán tu bổ nhà thờ, quy mô, dự tính ra , ví như việc thằng con nhà thím ba kh chịu học hành cả ngày chỉ thích vẽ vời, sẽ khuyên cho nhóc tham gia lớp vẽ đồ họa làm cho c ty truyện tr, tỉ như nhà bác cả muốn buôn bán đồ khô, sẽ khuyên bác nên nhập hàng từ đâu, vận chuyển ra , bán ở đâu cho hợp lý...
“Hiểu Nam này, làm thằng đàn vai gánh thiên hạ, nhưng vẫn nên giữ vững hậu phương nhé!” Bác hai ẩn ý nhắc.
“Cháu biết ạ!” cúi đầu cảm ơn mọi .
Bầu kh khí tạm lắng xuống lại nh chóng trở lại rôm rả. Nhã Lan bê khay mứt quay lại ngồi bên Hiểu Nam pha trà. Cảnh tượng này thật sự ấm cúng.
Chứng kiến lớn trong nhà tiếp khách, gương mặt ai cũng rạng ngời thân thiện chúc những ều tốt lành may mắn, Hiểu Nam khá ngạc nhiên vì lớn lên trong thành phố vốn dĩ quen với sự thờ ơ của mọi từ lâu, bởi ở đó, hàng xóm gặp cũng chỉ chào hỏi nhau xã giao. Nhưng tại đây, dịp tết gia đình nào cũng đều mở cửa đón khách. Đối với một qu năm chỉ cắm đầu vào c việc kh ngày nghỉ như , tình cảm này quả thực đáng quý.
Những đứa trẻ hồn nhiên lễ phép cúi đầu chào, nghe lời chúc hay ăn chóng lớn nhận lì xì sau đó chạy chơi, tiếng cười giòn giã còn vọng lại…
Khi nhóm nhà dì hai đến chúc mừng năm mới ra về, cũng đã 10 giờ sáng, Hiểu Nam và Nhã Lan đang chuẩn bị chuồn lên phòng thì đã bị Hưởng gọi lại: “Nam, cùng cha ra vườn sau nhà trồng cây.”
Hiểu Nam ngoan ngoãn theo .
Nhã Lan kh hiểu ý tứ của cha lắm, nên cũng vội bám đuôi theo: “Cha, con với!”
Ông Hưởng chưa kịp gật đầu, thì cô đã bị bà Quỳnh kéo vào phòng ăn, dúi cho miếng b rửa bát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-24.html.]
Trước ánh mắt tò mò của con rể, Hưởng liền đưa cho một cái cuốc, hất cằm ra lệnh: “Xới đất .”
Nhã Lan nóng lòng muốn theo , cứ ngó nghiêng qua cửa sổ ra bên ngoài vườn. Bà Quỳnh bật cười trấn an: “Cha con hổ đâu, coi làm gì!”
Bà xả nước vào chậu nhắc nhở: “Mau rửa bát , rửa kh xong thì khỏi ra đó.”
“Con rửa ngay đây, con xem cha định làm gì thôi mà, lát con rửa.”
“Vậy thì lát lát nữa mới được ra đó nhé!”.
“Con rửa xong bát là được ra chỗ cha, mẹ kh nói dối con chứ?”
Bà Quỳnh cô con gái của , đột nhiên cảm th khó chịu. Tiềm thức của Nhã Lan vẫn luôn hướng về Hiểu Nam, nếu như kh vì tình cảm sâu nặng của cô, lẽ bà cũng kh đồng ý với mối hôn sự này. “Ừ, rửa nh lên.”
Nhã Lan xoay lại ôm l mẹ: “Mẹ này, mẹ yêu cha con kh? Ý con là kh hai chung sống vì trách nhiệm .”
"Lại chuyện gì vậy? mau rửa bát kh? kh yêu cha cô thể chấp nhận cuộc sống ở đây?” Bà Quỳnh cốc đầu con gái. “Một cô gái thành phố nghề nghiệp đoàng hoàng, lại l một chồng kế toán quèn, nhà quê… Mẹ yêu cha con, một đàn biết chia sẽ c việc với vợ."
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Nhã Lan kh quan tâm đến cái trán bị đau. Cô mỉm cười vuốt ve bên eo mẹ: "Chứ kh vì cha con đẹp trai ? Con chính là thừa hưởng nét đẹp quyến rũ của cha và tính cách của mẹ."
Bà Quỳnh bật cười: "Nói to lên cho ta cười nhạo con. Tự mãn chưa kìa"
"Con tự hào vì là con của cha mẹ đ chứ." Nhã Lan bu bà Quỳnh ra, quay sang rửa bát.
“Sư bố cô, chỉ được cái dẻo miệng!”
Sau khi giúp mẹ dọn dẹp phòng ăn, Nhã Lan kh tìm Hiểu Nam mà trở về ngồi lặng lẽ trong phòng chờ . Cha chuyện muốn tâm sự với con rể, cô kh nên qu rầy thì vẫn hơn. Bởi vì buổi sáng bị gọi dậy quá sớm, cuối cùng kh thể cưỡng lại cơn buồn ngủ Nhã Lan dần dần ngã ra giường ngủ mất tiêu. Khi tỉnh dậy, cô đã th nằm trong lòng Hiểu Nam.
hôn lên trán cô thì thầm nhắc nhở: "Dậy sâu ngủ, bà và cha mẹ đã chúc tết nhưng n là chúng ta cần chuẩn bị mâm cơm cúng tối đ, giờ là 17h30 phút."
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.