Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 27:
Nhã Lan mang theo loại tâm trạng phức tạp lặng lẽ lật qua album ảnh. Trong đầu cô là gương mặt non nớt của Khải Dương, ngây thơ đáng yêu, khát khao tình mẹ, hơn hết, nó giống Hiểu Nam. Lòng cô trào dâng lên một loại linh cảm vô cùng mãnh liệt, thằng bé và Hiểu Nam quan hệ khăng khít với nhau.
Như vậy, mẹ của Khải Dương đang ở đâu?
Bàn tay cô mang theo sự hồi hộp trải dài qua từng bức ảnh. Từ khi Khải Dương còn sơ sinh, tập lẫy, tập bò, lững chững , ngay cả khi ốm đau dán miếng hạ sốt, thậm chí cả những lúc ngủ… Hầu như quyển album là một cuốn phim chân thực diễn tả lại quá trình lớn lên của nhóc. Trái tim Nhã Lan run rẩy một cách kỳ lạ. Cô đột nhiên trở thành mẹ kế của một đứa trẻ, vậy mà thay vì tức giận cô lại đau xót nhiều hơn. Tại thế?
Bỗng một cái ôm ấm áp choàng l cô, Nhã Lan hoảng hốt ngước mắt lên. Hiểu Nam nhấc cả cô cùng quyển album lớn đặt lên đùi , sau đó mới nói: “ th em tập trung quá nên kh gọi, Dương muốn ngủ cùng em, nhưng đuổi sang với bà .”
“Nếu như kh nói trước Khải Dương là con của bạn , chắc c em sẽ cho rằng thằng bé là con và phụ nữ khác đ, giống quá!” Nhã Lan thở dài thử thăm dò.
“Em kh là đầu tiên nói như vậy, thực ra Dương nhiều nét giống mẹ của bé hơn.” Hiểu Nam bật cười, trong mắt kh giấu nổi tia hạnh phúc: “Em thích thằng bé kh?”
“Nó kh con thật ?”
“Thằng bé là con của chúng ta!”
“Ồ!” Nhã Lan ẩn ý cười: “ vẻ thích trẻ con nhỉ? Nhiều sẽ kh đủ kiên nhẫn để chăm sóc một đứa trẻ kh con của đâu?”
“Nếu là con do em sinh ra, luôn đủ kiên nhẫn.” Hiểu Nam thở vào tai cô một luồng hơi ấm vị rượu thuốc: “Em nghĩ , nếu như chúng ta sinh thêm một đứa nữa!”
ôm chặt l vòng eo cô, đặt cằm lên vai đưa chiếc lưỡi hư hỏng chạm vào làn da mỏng m ở cổ tiếp tục qu nhiễu dòng suy nghĩ của Nhã Lan. "Em th , năm nay hợp tuổi cả hai chúng ta đ!"
Nhã Lan nghiêng đầu liếc một cái: "Em luôn th gì đó khác lạ, nhiều chuyện vừa mới xảy ra mà em cảm giác như đã từng trải qua , đây giác quan thứ sáu kh nhỉ."
“Cuộc sống vốn diệu kỳ, muôn màu muôn vẻ. Chỉ khi đã từng nếm đủ cay đắng, mặn ngọt mới biết trân trọng những giây phút yên bình đã . Chắc là em xem nhiều phim nên đôi khi gặp những tình tiết giống như thế đó!”
Nhã lan lần nữa vào bức ảnh cuối cùng trong cuốn album, chắc là mới được chụp gần đây. nhóc Khải Dương mặc một bộ áo dài cách tân, trên tay là sấp phong bao lì xì vàng đứng bên gốc đào, cánh hoa bay theo gió rơi lả tả, gương mặt nhóc cười tươi thẳng vào máy ảnh. Đẹp tựa tiểu thần tiên, kh thể kh yêu quý.
Nhã Lan lưu luyến khép lại cuốn album.
“ lẽ em đã quá nhạy cảm!”
Hiểu Nam bật cười, mở album ra chỉ vào bức cuối cùng ghim ở bìa: “Em xem ai đây?”
Nhã Lan vào bức ảnh mà đang chỉ vào, đó là một bức ảnh sinh nhật, nhân vật chính là một cô nhóc dáng vẻ ngờ nghệch đáng yêu, đứng bên cạnh là th niên cao gầy.
“Em biết ai đây kh?”
“ vẫn còn giữ bức ảnh này à?” Đương nhiên Nhã Lan biết, đó là khi nhà cô còn ở khu tập thể cũ đó, Hiểu Nam đã kèm cô học, sinh nhật này là nội và bà Trần cùng tổ chức. Một chiếc bánh kem tự làm, cùng chiếc mũ từ bìa carton được Hiểu Nam dùng sáp màu trang trí. Giờ ngẫm lại mới th, hai quả nhiên duyên phận.
Hiểu Nam quan sát tỉ mỉ phản ứng của Nhã Lan, sau đó hôn vào hõm cổ cô trách móc: “Em lại thất thần, đáng bị phạt.”
Nụ hôn bất ngờ của khiến cô rụt vai rùng né tránh, cố hỏi thêm: “ Nam, nói em nghe xem, hồi bé tuy chê em ngu ngốc, nhưng cũng thích em kh?”
“Em đoán xem!” cố tình để lại một vết han hồng nơi cổ cô, bàn tay luồn vào trong áo chạy loạn xạ.
“Nè, đây là nhà cha mẹ đó!”
“Hôm qua khai xuân ở nhà bà ngoại, hôm nay là ở nhà bà nội, hợp lý quá còn gì, chắc c cuối năm nhà ta tin mừng!” Hiểu Nam cầm cuốn album đặt ra mặt tủ, nghiêng ôm cô nằm xuống giường.
Nhã Lan đàn trước mắt, cắn môi. Dường như vẫn còn nhiều ều đang che giấu cô. Nhưng cũng chẳng , thời gian còn dài, cả một đời này cô sẽ dùng để tìm hiểu về .
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Tiếng ều hòa ì ì chạy, tiếng hoan ái kìm nén ngắt quãng vang lên. Lúc lâu sau căn phòng mới im ắng.
Nhã Lan nghiêng sang một bên, đầu cô đau như bị ta bổ ra.
Khoảnh khắc hai gần gũi vừa xong, ánh mắt cô đã nhòa , dường như một hình ảnh vô cùng thân quen khác vừa xuất hiện.
Đó là Hiểu Nam và một phụ nữ, như là cô lại như là khác…
Hiểu Nam liếc khoảng cách giữa hai , kh hài lòng vươn tay kéo cô sát vào lòng . Tấm lưng thon gầy của Nhã Lan chạm vào vòm n.g.ự.c ấm áp, cả trốn trong phạm vi bảo vệ của bao thấp thỏm cũng chợt lắng xuống.
“Ngủ , chúc bà xã ngủ ngon!” Hiểu Nam khẽ nói sau đó nhắm mắt lại, chẳng bao lâu đã thở đều đều.
Nhã Lan vẫn kh tài nào ngủ nổi, cô lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của hơi cựa . Đột nhiên giọng nói của đàn lại vang lên khiến cô giật thót : "Đừng động đậy, em đang gọi con thú hoang của dậy đ, cố ngủ nếu kh kh thể đảm bảo ều gì sẽ xảy ra tiếp theo."
Chỉ một câu liền khiến cô sợ hãi nh chóng nhắm mắt nằm im chẳng dám nhúc nhích. lẽ vì đã quá mệt mỏi, cô cũng ngủ lúc nào kh hay. Hiểu Nam đang ngủ trong vòng tay, hôn lên thái dương cô sau đó cũng nhắm mắt lại, khóe miệng vẫn còn treo nụ cười mãn nguyện.
***
Trải qua vài ngày sống cùng Khải Dương, cuối cùng Nhã Lan đã một quyết định quan trọng, cô hoàn toàn chấp nhận việc trở thành mẹ của nhóc, dần dần khoảng cách của việc chấp nhận và nguyện ý đã bị xóa nhòa, đến khi hết kỳ nghỉ lễ, đã trở thành niềm tự hào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-27.html.]
Buổi tối trước khi Hiểu Nam và Nhã Lan trở lại c ty, nhóc nằng nặc đòi ngủ cùng hai . tình địch bé nhỏ chen vào giữa, Hiểu Nam hậm hực nghiêng tránh sang một bên làm nhiệm vụ gãi lưng và kể chuyện phục vụ cho hai mẹ con.
Khải Dương ôm l cổ mẹ, cái miệng nhỏ chu lên thì thầm: “Mẹ ơi, hàng tuần mẹ về thăm con nhé!”
“Ừ, cuối tuần mẹ về, Dương Dương ở với bà ngoan nhé!”
“Vâng ạ, mẹ kh cần mua quà cho con đâu, chỉ cần mẹ về là được ạ.” nhóc rúc vào n.g.ự.c mẹ nhỏ nhẹ nói: “Dương Dương thích mẹ!”
“Mẹ cũng yêu con trai.”
Sáng sớm hôm sau, nhân lúc Khải Dương chưa dậy, hai im lặng lẻn về. Bà Trần nắm chặt l tay con dâu bịn rịn kh nỡ bu. Nhã Lan miễn cưỡng mẹ chồng: “Cuối tuần con lại về mà, cha mẹ giữ gìn sức khỏe nhé!”
đàn ngồi ở vị trí ghế lái lắc đầu: “Mẹ còn chần trừ, Khải Dương dậy mẹ tha hồ dỗ nhé!”
Bà Trần nghẹn ngào mắng con trai: "Tại con lại tàn nhẫn như vậy?Mẹ buồn mà chẳng được câu an ủi động viên nào. Hay con làm, để Nhã Lan ở đây với mẹ, con bé cần gì vất vả đến c ty cho thêm mệt?"
"Mẹ, mẹ muốn thêm cháu nội kh?”
Nghe nói thế, bàn tay của bà Trần vô thức nới lỏng: “Mẹ quên mất, xem mẹ đãng trí chưa kìa, già, mau vào xem Dương dậy chưa!”
Bà Trần kéo Trần vội vã bỏ vào nhà, vừa vừa lau nước mắt.
Nhã Lan bộ dáng của ho kh nhịn được cười thành tiếng, làm cô thể kh nhận ra đây là mánh khóe của Hiểu Nam chứ!
“Phụ nữ luôn dễ dụ như nhau!”
Nhã Lan bĩu môi, nói như vậy là ý gì. Cô hừ mũi chẳng thèm nói chuyện với . Cả chặng đường vẫn cứ ra ngoài cửa kính cho đến khi chợt nhận ra khung cảnh khác lạ: " đang đâu vậy? Chúng ta kh về nhà à?"
" đưa em đến một nơi trước.”
Chiếc xe băng băng chạy trên đường, xuyên qua những con phố náo nhiệt.
"Đi nào!” Hiểu Nam ra khỏi xe vòng sang bên ghế phụ mở cửa chờ đợi cô xuống xe.
"Hửm?” Nhã Lan đang lơ mơ ngủ hỏi :"Đây là đâu?"
Cô mở khóa an toàn, vội vã bước ra khỏi xe, xung qu. Hiểu Nam kh nói gì, nhưng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô đưa cô vào trong tòa nhà chung cư cao cấp của tập đoàn Trần Thị, bước tới thang máy. Mặc dù Nhã Lan kh biết đang đưa cô đâu nhưng cũng chẳng hỏi nhiều.
Thang máy dừng ở tầng 60, cả hai đứng trước căn hộ 666.
“Em chút ấn tượng nào về nơi này kh?”
Nhã Lan một chút, nhún vai đáp: “Yên tĩnh, an ninh tốt, chắc là đắt lắm!”
Hiểu Nam hơi cau mày nhưng nh đã giãn ra. bấm vân tay mở khóa cửa căn hộ.
Đây là nơi trước kia hai đã từng sống. Sau khi hai đổ vỡ, đã kh dám quay lại, một sống ở căn biệt thự bên hồ. Còn giờ? Chẳng biết muốn gì nữa!
Mạo hiểm đưa cô về đây là muốn vực dậy hạnh phúc ngay tại nơi nó gục gãy, hay là ý gì khác?
“Tách!” Đèn trong phòng khách được bật lên. Trong nháy mắt ánh sáng làm mọi khung cảnh được hiện lên một cách rõ nét. Bài trí của căn hộ này nét quen thuộc như trong suy nghĩ của Nhã Lan khiến cô chút kinh ngạc.
Cô kh thể tin rằng lại sự trùng hợp đến như vậy. Từ màu sắc kiểu dáng của ghế sofa, bàn nước, TV, phòng ăn, tr tường, vật trang trí… và thậm chí vị trí cũng kh khác biệt là m.
Hiểu Nam cầm tới cho Nhã Lan đôi dép trong nhà, dẫn cô thẳng tới phòng ngủ của hai . Trên đầu giường là bức ảnh cưới. Nước mắt của Nhã Lan cứ thế xúc động trào ra một cách khó hiểu.
“Nam, em kh cố ý.Đây là nhà ? làm ều này từ khi nào vậy? Em tưởng sống ở chỗ khác?”
đôi mắt ngấn lệ của cô, ảnh chỉ khẽ gật đầu.
“ thật xấu xa, em thích ngôi nhà này, chúng ta sẽ sống ở đây ?”
“Được chứ!”
kéo cô ngã xuống giường, đôi môi lạnh cuồng nhiệt hôn cô, nuốt hết vị mặn chát của những giọt nước mắt : “Đừng khóc, đã làm em khóc, xin lỗi!”
“Em kh cố ý, chỉ là… chỉ là tự nhiên muốn khóc mà thôi!” Nhã Lan nức nở nói, bàn tay đẩy đầu của đàn trên n.g.ự.c ra.
Hiểu Nam nhân cơ hội cô nói chuyện, rướn lên cố định đôi tay nhỏ, nụ hôn càng thêm mạnh bạo hơn.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.