Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 28:

Chương trước Chương sau

Trong khi Hiểu Nam chuẩn bị bữa trưa cho hai , Nhã Lan choàng áo b dạo một vòng.

Ngôi nhà ba phòng ngủ và 1 phòng khách th với phòng bếp kiểu lệch tầng. Một làm việc và 1 phòng nhiều máy tập thể thao. Nhã La thử vào một phòng ngủ khác. Phía sau cánh cửa là những món đồ chơi sặc sỡ, đây hẳn là phòng dành cho em bé. Cô bước vào, nhắm mắt lại, nỗi xúc động khó hiểu chậm rãi dâng lên.

Nhã Lan khó khăn hít thở, cô ra ban c, làn gió lạnh thổi tới khiến đầu óc vơi phần nào choáng váng. lẽ cô đã quá để ý tới chuyện đứa nhóc.

Đứng một lát, Nhã Lan nghĩ thoáng hơn quay bước trở lại, mỉm cười đàn đeo tạp dề đang loay hoay trong phòng ăn, tay bận rộn qu xoong đồ ăn trên bếp. Hương thơm hấp dẫn bay khắp nơi. Bụng cô bất giác kêu ọp ẹp.

em kh ngủ một lát .”

Cô bước lại vòng tay ôm từ phía sau, tai áp vào tấm lưng rộng lắng nghe nhịp đập mạnh mẽ, vững vàng.

Hiểu Nam cánh tay trắng trẻo đang ôm l eo , mỉm cười hạnh phúc. thả đôi đũa trong tay xuống, đặt tay lên tay cô dịu dàng hỏi: "Em tâm sự?"

"Kh . Em chỉ muốn ôm một chút thôi.” Nhã Lan nghẹn ngào đáp.

Hiểu Nam vỗ nhẹ vào tay cô an ủi: "Được , bà xã muốn làm nũng xã. Chúng ta ăn trước tính nhé."

Nhã Lan bị đàn mặt dày nói cho ngượng chín mặt. Cô rụt tay giận dỗi liền bị đột ngột xoay bắt l bế thốc lên đặt ngồi trên mặt bàn ăn phía sau.

“Kh là đang quyến rũ hay ? Ông xã kh hấp dẫn à?”

“Kh…”

“Hả?” ghé lại, ánh mắt loé lên tia nguy hiểm: “Chỗ này cũng mới lạ đó!”

Nam, em th…”

“Ọp ẹp…” Bụng cô lại lên tiếng phản bác.

Hiểu Nam hôn lướt qua môi cô sau đó quay lại bếp: “Chờ !”

Nhã Lan tụt xuống khỏi bàn ngồi vào ghế chống tay .

Hiểu Nam bê bát phở bò nóng hổi ra: “Em thử xem thế nào, nước dùng này tách hết mỡ kh ng.”

“Cảm ơn !” Nhã Lan nhận l, im lặng ăn, thỉnh thoảng liếc đối diện. Đây là bữa ăn đầu tiên của họ ở mái ấm này sau bao năm xa cách.

***

“Em vậy?” Hiểu Nam dọn dẹp xong trở về phòng th Nhã Lan cau mày nằm trên giường quấn chặt chăn.

“Đầu em, chỗ này, hơi đau ạ!” Cô nhỏ giọng đáp, mắt vẫn nhắm nghiền.

Hiểu Nam đỡ l đầu cô, những ngón tay mảnh khảnh luồn vào trong mái tóc đen óng ả khẽ mát xa. " thoải mái hơn chút nào kh?”

“Ừm!” Nhã Lan nhẹ giọng trả lời xoay nép vào .

đàn ôm l cơ thể mềm mại của cô, nằm xuống bên cạnh.

***

Ngày hôm sau, Nhã Lan bị ánh nắng sáng chói chiếu qua cửa kính gọi tỉnh. Cô nheo mắt , đến khi mắt thích nghi với ánh sáng, mới bàng hoàng nhận ra trời đã sáng từ lâu.

Thôi xong, muộn !

Ngày đầu khai xuân cô làm muộn?

Nhã Lan vội vã xuống khỏi giường, sau một lát đã tươm tất chạy khỏi phòng ngủ.

“Em đâu vậy?”

"Đi làm." Cô sửng sốt đồng hồ treo tường lại : “ giờ này còn ở nhà?”

" chờ em dậy!”

“Muộn mất !” Cô ỉu xìu nói.

“Chiều nay khai xuân!” Hiểu Nam thờ ơ nói.

“Thật?”

“Ừ! đã đổi lại lịch.”

"..." Nhã Lan câm nín chỉ thầm mắng yêu: Mẹ nó kh nói sớm.

***

Hai ngồi ngoài ban c, tận hưởng ánh nắng ấm áp hiếm hoi của mùa Đ. Nhã Lan đọc sách, Hiểu Nam làm việc trên laptop. Cảnh tượng hết sức yên bình.

Nhã Lan gấp sách lại, chống tay vào cằm ngắm bên cạnh. đang cúi đầu chăm chú quan sát dữ liệu chạy trên màn hình, ngón tay thon dài lướt nh trên bàn phím, hàng mi dày rũ xuống, mũi cao, môi mọng, đường nét tuấn, đẹp mắt.

Thật ngon miệng, ngon mắt.

Cô vươn tay nhặt một quả nho đưa vào miệng . Một quả tiếp một quả. Miệng chẳng m chốc phồng lên kh kịp nhai. Lúc này đàn mới ngừng tay liếc cô.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên sườn mặt đẹp trai. đàn choàng tay cố định gáy cô áp môi, nước nho ngọt ngào theo đó truyền sang.

Cứ thế, yên bình và hạnh phúc, giống như muốn gom lại tất cả mong ước của Nhã Lan trước kia bù đắp vào khoảng thời gian này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-28.html.]

***

Sau khai Xuân. Cuộc sống của hai bắt đầu trở lại nhịp ệu gần như trước kia. Mỗi ngày, Hiểu Nam đều đưa đón Nhã Lan làm. Cuối tuần, cả hai lại về nhà Trần chơi cùng Khải Dương.

Thỉnh thoảng, gia đình nhỏ sẽ chuyến dã ngoại ở vùng ngoại ô. Còn hầu như là thế giới hai . Đôi khi Nhã Lan vẫn bị những cơn đau đầu thoáng qua làm phiền, nhưng nh cô cũng kh còn để ý đến nó nữa.

Hai cùng làm việc nhà, cùng giải quyết chuyện c ty, cùng chia sẻ những ều thú vị, cười như những kẻ ngốc. Đôi khi còn ngồi xem một bộ phim hoạt hình để cười sảng khoái, hay chọn một bộ tình cảm sướt mướt kiếm cớ dựa vào đàn ngồi cạnh lau nước mắt vào vai áo .

lẽ, cuộc sống hạnh phúc mà Nhã Lan mong chờ chính là thế này đây, ai đó sẽ khóc khi cô khóc và cười khi cô cười.

***

Hôm , sau giờ làm việc, Nhã Lan nhận được một cuộc ện thoại từ Hải Diệp. “Này, tớ biết dạo này cuối tuần bận. Nhưng thứ năm chắc là rảnh, với tớ đến một chỗ nhé!”

“Đi đâu?”

“Cứ biết!” Nói Hải Diệp tắt ện thoại cái rộp.

đàn ngồi bên cạnh, chần chừ giây lát mới lên tiếng.

, ngày kia em cùng Hải Diệp. Một đến chỗ hẹn nhé!”

Tròng mắt chuyển từ màn hình ti vi sang mặt cô: "Ừ, cũng được."

Cô đặt ện thoại lên bàn, ôm l cánh tay : “Hay Là cùng em?"

Hiểu Nam rút cánh tay ra khỏi cái ôm của cô, nói: " kh thể huỷ buổi hẹn.”

Mặc dù muốn nhưng lại muốn cô chút kh gian riêng nên mới thôi.

***

Vừa tan làm, Nhã Lan đã nhận được cuộc gọi của Hải Diệp. Cô báo khoảng 30 phút nữa sẽ tới dưới sảnh c ty của họ.

vẫn đang hoàn thành nốt c việc, chút áy náy nói: "Em đây, Hải Diệp đang đợi em ở dưới."

Hiểu Nam kéo cô tới gần ngồi lên đùi dặn dò. "Kh được uống rượu."

Cô ngoan ngoãn gật đầu: " kh cùng em à?"

"Hôm nay bận mà, em chơi vui vẻ nhé!”

"Vâng..." Che đậy sự thất vọng trong mắt, Nhã Lan đứng dậy vẫy tay với : “Tạm biệt, em sẽ về sớm!”

Vừa ra tới sảnh Nhã Lan đã th Hải Diệp, cô đang đứng cạnh chiếc xe thể thao màu đỏ rực của . Th cô, Hải Diệp đẩy gọng kính râm lên trên trán gật gù: “Khí sắc khá tốt đó, Nam chăm sóc tốt chứ?”

"Đi đâu vậy?” Nhã Lan kh trả lời câu hỏi của Hải Diệp, trực tiếp tới mở cửa ghế phụ ngồi vào.

Hải Diệp chỉnh trang lại quần áo, vuốt mái tóc của chút mất tự tin hỏi: “ th tớ ổn kh?”

“Đẹp! ổn!”

Nhận được lời nhận xét của Nhã Lan, Hải Diệp thở dài ngồi vào vị trí ghế lái khởi động xe: "Được , thôi."

Chiếc xe vèo một cái đã biến mất.

Hiểu Nam chiếc xe thể thao đã rời trước mặt, cau mày rời khỏi cửa kính quay lại chỗ ngồi gọi một cuộc ện thoại. vẻ như cần hoàn thành c việc nh hơn. Giao vợ cho Hải Diệp bỗng cảm th gì đó bất an, khó chịu.

Trên xe, Nhã Lan quay sang hỏi Hải Diệp: “ vẫn chưa nói với tớ, chúng ta đâu?”

Hải Diệp đưa tay vuốt ngược mái tóc ra sau, mắt về phía trước thờ ơ nói: "Đi đánh ghen!"

“Tớ nói cho biết, nhất định với tớ, để tớ dạy cho biết, đã là phụ nữ thì cần đánh ghen như thế nào!”

"Hả, , đánh ghen?”

Hải Diệp chút xúc động, chân ga vô thức tăng lực, chiếc xe bay như mũi tên. Nhã Lan sợ hãi đến mức thắt dây an toàn, hét lên:

"Ê ê, mau dừng xe, để tớ gọi lái thuê xe tới."

quên tớ là tay đua à?” Hải Diệp chẳng hề ý định nhường tay lái cho khác.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Hai tr cãi đến tận một nhà hàng lớn ở ngoại thành. Nhã Lan theo Hải Diệp vào trong. Họ lên một hội trường tiệc lớn. Hướng của Hải Diệp là một cặp đôi đang âu yếm đứng giữa một đám .

“Nhã Lan, là cô ?” Đột nhiên một bắt l cánh tay cô kéo lại.

Hải Diệp quay sang nói: “ đợi ở đây nhé, xem này!”

phụ nữ vừa xuất hiện Nhã Lan từ trên xuống dưới mỉm cười giễu cợt: “Cô tr đoạt đàn với , cô hạnh phúc chứ?”

quen cô ?”

“Còn bày đặt ra bộ dáng này nữa?” phụ nữ cay độc cười.

"Thực sự kh biết cô!” Nhã Lan kh để ý đến cô ta, muốn tới chỗ Hải Diệp.

"Vậy ? Để nói cho cô biết." Cô ả ghé vào tai Nhã Lan nói: “Thư ký riêng của Nam, Ái Th, là đã nói cho biết cô ở nhà quan hệ bất chính với đàn khác đến mức chửa hoang…”

Ngay khi Nhã Lan nghe cô ta nói ra tên của , nhắc đến chuyện chửa hoang, trí nhớ của cô dường như đã được kích hoạt.

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...