Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 29:

Chương trước Chương sau

"Ồ!” Nhã Lan cố chịu đựng cơn nhói đau ở đầu, sắc mặt hết sức thản nhiên đáp: “ kh nhớ quen nào đê tiện như thế!”

Ái Th th biểu hiện bình tĩnh của Nhã Lan thì kh cam lòng, cô ta nắm l cánh tay Nhã Lan, móng tay sắc nhọn như mũi d.a.o cố ý chọc vào, như muốn đ.â.m thủng lớp áo dày cô đang mặc. “ Nam dạo này thế nào , mau cho số ện thoại của !”

cũng kh biết ai tên Nam!” Nhã Lan vung tay thoát khỏi bộ vuốt của cô ả, nhấc chân bước về phía Hải Diệp.

Lúc này hải Diệp đang kho tay đứng trước mặt cặp đôi kia. Ả đàn bà tái mặt nép vào n.g.ự.c gã đàn , run giọng gọi: “Chị Diệp!”

“Ôi tưởng ai, hoá ra là cô à!” Hải Diệp ôm bụng cười. “ tưởng là cao nhân nào hoá ra lại là quen!”

Nói quay sang gã đàn vẻ thở phào nhẹ nhõm: “Cũng may chưa thành vợ . Về nhà sẽ nói ngay với cha mẹ báo huỷ hôn, kh lại mang tiếng chia rẽ uyên ương. Cho hai tự do đến với nhau. Là ai chứ cô ta thì hợp với lắm.”

Cô ả tỏ ra hoảng sợ kéo cổ áo gã đàn , mắt lại Hải Diệp đầy thách thức: “Chị Diệp, em kh cố ý phá hoại chị…”

“Khỏi cần nói, thương hại cô còn kh hết á, một năm phá thai ba lần, còn đang ều trị bệnh lậu, chẳng biết khỏi được hay kh. Thật tội nghiệp!”

Gã đàn nghe vậy lập tức đẩy ả nhân tình trong lòng ra, sắc mặt cực kỳ khó coi. “Cô…”

nhớ chăm sóc tốt cho cô ta, nhà dù gì cũng chút tiếng tăm, chẳng lẽ kh bao dung nổi một con đàn bà yếu đuối, bệnh tật!” Hải Diệp trào phúng cười xoay lại Nhã Lan, đáy mắt đỏ lên trực khóc, nhún vai thở dài: “Tớ kh lỡ đánh ghen, vụ này thôi bỏ!”

“Thật hung dữ!” Ái Th xen vào: “Cả bữa tiệc vì cô mà mất vui đ!”

Lúc này những xung qu mới lầm rầm bàn tán, kín đáo cười chê gã đàn kh biết hưởng, một cô gái môn đăng hộ đối tốt như thế lại kh cần, quan hệ với một ả gái làng chơi.

“Ồ ai đây nhỉ? Vui vừa thôi chứ đừng vui quá, mồm cô, cô tự quản, để nó chơi xa lại mất mồm!” Hải Diệp kh nể nang nói thẳng vào mặt khiến Ái Th nhất thời kh dám lên tiếng. Ánh mắt cô hiện lên chút lo lắng bạn . Con đàn bà này là mọi bi kịch của Nhã Lan, chẳng hiểu lại xuất hiện ở đây, rõ ràng Hiểu Nam nói đã xử lý cơ mà.

“Cô cá tính hơn bạn đ!” Ái Th mỉm cười cố l lại chút mặt mũi: “Khoẻ kh?”

“Tao cảnh cáo mày, để Nhã Lan yên!” Hải Diệp đỏ mắt đe doạ. Cô quay lại gương mặt vẫn còn chưa hết sốc của gã đàn , nhắc nhở: “Nhớ nói rõ lý do huỷ hôn với cha mẹ đ!”

Hải Diệp dứt lời cũng kéo Nhã Lan rời khỏi, hai rẽ vào tiệm bánh ngọt tự chọn gần đó. Nhã Lan xung phong nhận nhiệm vụ l bánh. Cho dù vẻ ngoài cô đang cố tỏ ra như kh chuyện gì, nhưng đôi tay run rẩy đã tố cáo tất cả nội tâm ngập tràn bão tố.

Chiếc kẹp đưa đến cả chục lần vẫn kh gắp nổi cái bánh nào, mắt nóng hổi nhòe lệ, môi run run muốn bật khóc. Cuối cùng Nhã Lan dứt khoát dùng tay trực tiếp nhặt bánh chất đầy vào đĩa.

Hai chọn vị trí bên cửa sổ ngồi xuống, ngập ngừng nhau. Nhã Lan cụp mắt liên tiếp nhặt những chiếc su kem ngọt ng nhét vào miệng, cơ hàm hoạt động, nước mắt cũng theo đó chảy ngược vào trong.

“Lan, ổn kh?” Hải Diệp thử thăm dò.

“Hử, bánh ở đây ngon, kh nên lãng phí.” Nhã Lan nén nước mắt lớn giọng nhắc nhở.

Hải Diệp kẹp một miếng bánh sườn bò, vừa định đưa nó vào miệng thì ngồi đối diện chợt cất tiếng: “ từ hôn là đúng, đối với loại đàn như vậy tuyệt đối kh thể tha thứ!”

khóc vì chuyện này?”

“Ừ, tớ kh ngờ lại dũng cảm thế, xúc động tý thôi.” Nhã Lan đổ thừa.

“Lúc nãy nói chuyện với đó, biết cô ta kh?” Hải Diệp chăm chú Nhã Lan.

“Ai?”

“Con mụ nói tớ hung dữ.”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Ừ, tớ cũng đang muốn hỏi nè. Cô ta nói tên là Ái Th, quen tớ đ, mà tớ kh nhớ ra cô ta, xem ra cô ta cũng quen , ai vậy?” Nhã Lan nắm chặt bàn tay lại hỏi Hải Diệp.

“Vậy ?” Hải Diệp kh thực sự tin tưởng lời nói của Nhã Lan, nhưng lòng cô còn trăm bề ngổn ngang, nên cũng chẳng hơi sức đâu mà truy cứu đến cùng, đành gật đầu: “Đó là một ả đàn bà tư cách kh đàng hoàng, lần sau gặp nên tránh xa cô ta ra.”

“Ừ!” Nhã Lan đau khổ cười: “Việc tớ kết hôn cùng Hiểu Nam, ngoài cha mẹ hai bên, ít biết.”

“Là do thôi, Nam muốn mở rộng còn kh cho, nói là kết hôn hợp đồng kh nên loan rộng, sau này ly hôn cũng kh ảnh hưởng tới cuộc sống của nhau. hối hận à?”

Nhã Lan thở dài: "Nửa nửa kh."

"Nghĩa là ?” Hải Diệp ngạc nhiên hỏi.

"Ôi, kh hiểu đâu." Nhã Lan bóp trán, vào bàn tay của , vị trí đeo nhẫn vẫn trống trơn, trước kia cũng thế, cả bây giờ cũng vậy, giống như cô đang là một kẻ trộm.

“Nhiều khi tớ cũng kh hiểu, yêu Nam như vậy, cho dù là kết hôn giả vậy thì cũng nên cho cả thiên hạ này biết là bà chủ của tập đoàn Trần Gia chứ, huống hồ hai bác và Nam cũng mến mà…”

“Thôi đừng nói nữa.” Nhã Lan cắt ngang lời Hải Diệp: “ biết gã đàn kia đàn bà khác?”

Hải Diệp khinh bỉ cười: “C ty nhà ta chỉ còn cái vỏ rỗng, muốn lợi dụng cha mẹ tớ để cứu vãn. Chưa cưới đã đòi cha tớ lập di chúc, nói ta ên kh?”

“Còn loại đó?”

chứ, tớ mới cho ều tra ta, biết ta đến đây còn mang theo nhân tình, định bắt chước các lớn bao nuôi tiểu tam, tớ muốn làm lớn chuyện để dễ ăn nói với cha mẹ, nào ngờ chẳng cần làm gì nhiều.” Hải Diệp uống một ngụm nước lớn mới nói tiếp: “Tìm được một để l thật là khó khăn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-29.html.]

“Ở một chẳng sẽ tốt ? Thôi đừng l chồng!” Nhã Lan thẳng vào mắt Hải Diệp khuyên nhủ.

“Hôm nay lạ lắm nhé, con mụ Ái Th còn nói gì với kh?”

Nhã Lan bình tĩnh tỏ ra như chẳng chuyện gì xảy ra đáp: "Cô ta nên nói gì với tớ? thử ví dụ xem nào."

"Tớ kh biết, rõ ràng từ lúc gặp cô ta xong khác, nói cho tớ nghe , tớ giúp được gì nhất định giúp!”

“Đừng nói cho Nam biết hôm nay tớ gặp cô ta, vậy là đã giúp tớ .”

…” Hải Diệp khiếp sợ: “ nhớ ra mọi chuyện ?”

Nhã Lan khẽ gật đầu.

Hải Diệp trợn mắt, tay che miệng chặn lại tiếng thét: “, kh nói sớm, …”

“Tớ muốn đòi lại quyền nuôi Khải Dương.” Nước mắt Nhã Lan thi nhau chảy ra.

“Lan, nghe tớ này, tất cả chỉ là hiểu lầm, giờ đã nhớ ra, tình huống cũng kh khác nhau là m, cứ coi như kh chuyện gì, Khải Dương vẫn là con trai , Nam là chồng …”

“Những đau khổ thời gian qua của tớ, chỉ một câu nói là thể coi như kh chuyện gì ? Diệp, tớ đau lắm, tớ khó chịu.” Nhã Lan gục mặt xuống bàn nức nở khóc.

Ngay lúc này, một giọng nam tính đầy lo lắng vang lên: “Gặp chuyện gì vậy?"

Nhã Lan giật , ngừng khóc, ngước mắt lên . đàn cao lớn, mặc bộ vest được thiết kế riêng, đôi mắt thâm sâu đang cau mày xuống.

Kh nhận được câu trả lời, Hiểu Nam đỡ vai Nhã Lan kéo cô đứng dậy, nghiêm giọng hỏi: “Ai bắt nạt em, nói nghe xem?”

Nhã Lan gạt tay Hiểu Nam ra, quay sang nói với Hải Diệp: “Tớ về đây.” Nói xong liền bước ra bên ngoài trước.

Hiểu Nam khó hiểu Hải Diệp như muốn hỏi nhưng cần đuổi theo Nhã Lan, Hải Diệp hiểu ý giơ ện thoại lên chỉ vào màn hình, gật đầu vội bất an đuổi theo cô.

Nhã Lan trước, ra tới bên ngoài đã th chiếc xe ô tô quen thuộc đậu bên vỉa hè, cô bước đến mở cửa xe, ngồi vào ghế phía sau. Hiểu Nam ngồi vào phía bên kia, ôm l cô lo lắng: “Đừng làm sợ, nói nghe, chuyện gì?”

Đáp lại chỉ tiếng khóc của trong lòng. Đúng lúc này ện thoại trong túi rung lên, Hải Diệp n tới một dòng tin ngắn gọn: [Lan nhớ ra tất cả , Ái Th đã trở về.]

Hiểu Nam xem xong, mắt cũng mở , đầu óc bỗng choáng váng lòng nóng như lửa đốt, sốt ruột nói: "Bà xã, xin lỗi, ngàn lần xin lỗi em, xin em hãy nói gì , đừng làm sợ."

Nhã Lan ngẩng đầu, vén mái tóc rối bù đang chọc vào mắt đàn trước mặt nghẹn ngào nói: "Lời xin lỗi của , xóa được nỗi đau trong tim em, bù đắp được khoảng thời gian Khải Dương kh được nhận tình yêu của mẹ?"

Nói xong, cô nắm l cổ tay đưa lên miệng cắn thật mạnh, vị má.u t nồng cứ thế tràn vào miệng, chảy xuống cằm nhỏ thành giọt vô cùng đáng sợ.

Hiểu Nam kh kêu rên l một tiếng, cánh tay còn lại vẫn kiên trì ôm l cô, tựa cằm vào đôi vai gầy run lên theo từng nhịp thở. Cử chỉ của càng khiến Nhã Lan đau lòng hơn, cô nhả cánh tay của ra, gào khóc thảm thiết. Kh gian trong xe bỗng trở nên thê lương chưa từng .

Cô khóc hồi lâu, giống như mọi nỗi uất ức đều theo dòng nước mắt trôi ra ngoài, tiếng khóc nhỏ dần im hẳn. Trời đã khuya, đường phố kh còn một bóng , chiếc xe vẫn im lặng đậu ở đó như chẳng hề ý định rời .

“Về nhà .” Nhã Lan khàn giọng: “Nhà của .”

“Được. Chúng ta về đó.” Hiểu Nam mở cửa, tay vẫn ôm theo cô bước ra ngoài tiến về phía ghế lái ngồi vào, cứ thế khởi động xe lái .

Nhã Lan ở trong lòng như một con búp bê mặc ều khiển, ánh mắt vô hồn vô định về phía trước.

***

Căn hộ của Nhã Lan đã hơn tháng nay kh ở nên hơi hiu quạnh. Đèn vừa bật lên, cô liền động, tụt xuống khỏi tay về phía phòng l quần áo vào thẳng nhà vệ sinh, cứ thế đứng dưới vòi nước lạnh. Cơ thể run lên dữ tợn nhưng cái buốt lạnh này thể bằng cái lạnh trong lòng cô.

Đột nhiên cánh cửa bật mở, Hiểu Nam x vào thô bạo cởi bỏ bộ quần áo ướt trên cô ra sau đó nh chóng choàng khăn ôm vào. Phòng đã được bật ều hòa, đàn ôm chặt cô trong lòng, cơ thể hai run rẩy theo tiết tấu của nhau.

“Đừng hành hạ như vậy, em đánh , mắng đều chịu được, nhưng xin em, đừng làm bị thương, sợ hãi, một lần thôi đã là quá đủ .”

“Em biết kh, khi biết em bị mắc chứng bệnh suy thoái chất trắng, não thể vì bị tổn thương mà mất trí bất cứ lúc nào đã hoang mang. “

đã chăm chỉ kiếm thật nhiều tiền, tìm bác sĩ giỏi nhất, được loại thuốc tốt nhất giúp em khỏe mạnh. làm được … nhưng em lại vì mà trong phòng sinh đã chạm tới r giới của tử thần, đã tự hứa với chính sẽ kh bao giờ để em khóc nữa, nhất định để em một cuộc sống hạnh phúc, biến mơ ước của em thành hiện thực.”

“Chỉ là trời trêu ngươi, lẽ em quá hận , nên mới lựa chọn quên , đã làm khổ em quá nhiều nên mới quên sạch kỷ niệm của chúng ta.”

“Em quên, giúp em xây lại kỷ niệm, dựng lại ước mơ, hoàn mỹ hơn. Em xem, chúng ta bây giờ như những gì em từng mong kh?”

“Lan, yêu em, cho dù tình yêu của là ích kỷ, là xấu xa, cũng kh thể để em rời xa . Chấp nhận , tha thứ cho . Được kh?”

“Em chấp nhận , kh tha thứ cũng được, nhưng nhất định kh được rời xa …”

Hiểu Nam cứ vậy ôm cô lải nhải, mặc cho trong lòng đã mệt mỏi từ bao giờ. vuốt ve gương mặt còn đọng vệt nước mắt của cô, ánh mắt nhu hòa bỗng trở nên nguy hiểm.

Con đàn bà kia đúng là mạng lớn.

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...