Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 38:
Hiểu Nam cứ vậy Ái Th, ánh mắt mỗi lúc một lạnh lùng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, dường như ai cũng kh vội.
Rốt cuộc Ái Th cũng kh thể kiên trì nổi, cô ta lấm lét Hiểu Nam, khóe miệng cứng đờ cố gắng vẽ ra một nụ cười gượng gạo.
“ Nam, cứu em, đám này bắt c em!”
“Họ làm theo lệnh của !” hờ hững đáp khiến cho ả đàn bà cứng họng.
“ vẫn chưa nghĩ ra xem nên đòi lại c bằng cho Nhã Lan như thế nào!”
Câu nói bình thản của Hiểu Nam lọt vào tai Ái Th lại khiến cô ta kinh hoàng ngẩng phắt đầu lên : “ Nam, em kh làm gì Nhã Lan, chính tên Sáu ép buộc, cả chặng đường em là chăm sóc cho cô . kh th , cô vẫn tốt mà.”
Hiểu Nam cầm xấp ảnh bên cạnh ném xuống đất. Ái Th liếc , kh thì thôi, vào là th khiếp sợ.
“ Nam, đây là gì? lại ảnh của hai chúng ta, chúng ta từng, từng… thân mật như thế hay ?” Cô ả cố gắng nói một cách tự nhiên nhất: “Nể tình quá khứ tốt đẹp này, hãy tha cho em , em thề sẽ thật xa, kh bao giờ xuất hiện ở đây nữa!”
“Miệng lưỡi thật đáng sợ!” Khánh Toàn đứng bên cạnh lắc đầu: “Bảo lúc trước hai vợ chồng nhà này bị cô xoay vòng là .”
“ Nam, để em đưa cô ta qua trả lão già kia, mụ vợ hẳn là đang mong cô ta trở về đ ạ.” Hải Long lớn giọng nói, ngụ ý dọa cô ả một phen.
Ái Th đang sợ hãi nằm gục dưới đất. Khoảnh khắc cô ta nghe nhắc đến vợ chồng nhà kia kh biết l đâu ra sức bật, đứng dậy chỉ tay vào Hải Long: “ là cái thá gì, đừng mà nhúng tay vào chuyện này.”
"Trần Hiểu Nam, là loại đàn tệ bạc qua cầu rút ván. lợi dụng xong nên tính vứt bỏ hay , chỉ cần thả , sẽ kh tính toán đến chuyện này nữa.” Ái Th toan bước lại chỗ Hiểu Nam thì bị ánh mắt lạnh lùng của ngăn lại nhưng cô ta vẫn cố nói thêm: “Cứu một chính là tích đức cho con cháu, tích đức cho đứa con chưa chào đời của .”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
"Trừng trị loại lòng lang dạ thú như cô chính là đang tích đức cho con cháu, giúp ích cho xã hội." Hiểu Nam gằn giọng đáp..
Nghe nói nói như vậy, rốt cuộc Ái Th cũng hiểu bản thân đã hết đường thoát thân, biểu cảm trên khuôn mặt cô ta bắt đầu vặn vẹo. Đột nhiên cô ta nhặt một que sắt han rỉ dưới nền nhà lao tới dí vào cổ Hiểu Nam: “ chế,t thì cũng kéo theo cùng.”
Hiểu Nam ngồi im cô ả đang đắc ý dí que sắt vào cổ . Đó là một cái đũa xe đạp cũ, chỉ bằng nó mà đòi khống chế một đàn . Cô ta quá ngu hay là quá tự mãn.
“ còn nhiều việc dang dở lắm, thích thì cô tự .”
Ái Th cười lớn, cô ta đứng sát lại gần Hiểu Nam, tay trái cầm que sắt, tay muốn vòng qua vai ôm cổ . Đúng lúc này, cổ tay trái bỗng nhiên đau buốt, que sắt rơi ra, cô ả bị hất mạnh ngã lăn ra đất. Tiếp đó đàn cao lớn đứng dậy, ngồi xuống trước mặt cô ta, bàn tay vươn tới bắt l cái cằm bóp mạnh: “Muốn chó cùng dứt dậu hả? Đừng mơ. thể dễ dàng như vậy được?”
Ái Th tuyệt vọng cười: “Nếu hôm nay kh giế,t , ngày sau nhất định sẽ quay lại báo thù, sẽ khiến cho các kh ngày nào được yên ổn!” Ái Th ên cuồng gào thét.
Hiểu Nam bu cô ta ra, đứng lên trở lại ghế ngồi.
" Nam..." Hải Long thì thầm ều gì đó bên tai .
Hiểu Nam nghe xong lập tức đứng dậy ra ngoài, đầu cũng kh ngoảnh lại: “Tùy hai tự xử nhé!”
"Được .” Hai đàn đồng th đáp
Lát sau trong nhà kho vang lên tiếng kêu thét của Ái Th:
"Đưa nó cho , để hít một hơi, chỉ một hơi thôi." Giọng cô ả đã bị khàn .
"Đừng đến đây, á, đừng đến đây. Tránh xa ra, á á…” Ái Th tiếp tục la hét kh ngừng.
…
Khi Hiểu Nam trở về nhà họ Trần, mọi đều đang ở trong phòng ăn nói chuyện rộm rả. bước đến chiếc ghế bên cạnh Nhã Lan ngồi xuống lắng nghe cuộc nói chuyện. Bà Trần đang nhắc tới chuyện Nhã Lan bị nghén ăn, sợ sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của mẹ và con.
“Ngày xưa mẹ chửa Hiểu Nam cũng kh bị nghén dữ như này, hay là sáng mai hai đứa tới bệnh viện kiểm tra lại lần nữa cho yên tâm.”
“Con kh đâu mẹ, vẫn khỏe lắm!”
“Con con xem, da dẻ x xao như thế, ăn được m đâu. Mai cứ khám định kỳ, tiện thể hỏi tư vấn là được.”
“Nhất là chuyện cơ địa của con, kh thể chủ quan, chúng ta cần giám sát thật chu đáo. “ Sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt của bà Trần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-38.html.]
Nhã Lan cầm l tay mẹ chồng động viên: “Mẹ đừng quá nghĩ ngợi, con sẽ chú ý ạ!”
Hiểu Nam cũng xen vào an ủi bà : "Mẹ yên tâm, con sẽ lưu tâm ạ! Ngày mai nhất định sẽ đưa vợ con đến bệnh viên kiểm tra."
“Nhớ đ, mẹ kh muốn uống thuốc trợ tim thêm lần nữa đâu!” Bà Trần nhắc nhở thêm: “Cơ hội tốt kh đến quá hai lần.”
“Con hiểu mà mẹ!” đàn ngoan ngoãn trả lời. Gia đình nhỏ thật ấm áp, để được như thế này, cho dù vất vả bao nhiêu cũng thể cố gắng.
“Cha Nam, Dương muốn đặt tên cho em bé!” Khải Dương ăn xong đặt bát xuống gọn gàng mới lên tiếng.
con trai nề nếp ngoan ngoãn, Nhã Lan vui vẻ, mặc dù nhóc ít ở với cha mẹ nhưng tình cảm lại thân thiết: “Con đặt tên em là gì?”
“Nếu là em gái thì gọi là Kẹo, em trai là Bí Ngô ạ”
“Vì em gái sẽ ngọt ngào dễ thương, còn em trai chắc c nghịch ngợm, suốt ngày lăn như trái bí đó.” nhóc chu miệng đáp, dáng vẻ cực kỳ đáng yêu.
“Tuyệt quá, xem con trai em thật siêu!”
“Cháu bà mà lại.”
“Đ là nhờ dạy thằng bé đó!” Ông Trần cũng tham gia cuộc tr chấp. Bầu kh khí náo nhiệt hoà thuận vui vẻ.
***
Chương 39
Bụng của Nhã Lan mỗi ngày một lớn, tay chân bắt đầu hiện tượng bị phù nề, lại khó khăn, lại thêm tình trạng nghén ăn, cơ thể cô bị thiếu canxi, hàng đêm đều chịu sự giày vò mà thai phụ nào cũng khiếp sợ - Đó là chuột rút, nó làm cô chẳng thể ngủ ngon giấc. Mỗi lần vợ bị đau đến mức chảy cả nước mắt, Hiểu Nam lại tự hứa với bản thân, chỉ sinh một đứa này nữa thôi, chỉ một đứa. len lén lau khóe mắt rớm lệ.
Đang đau đến thở cũng khó nhọc, chồng vụng trộm khóc Nhã Lan lại phì cười, quên luôn cơn đau.
“ lớn , sắp làm cha hai đứa con còn khóc nhè?”
“ thương vợ , khóc tý đã làm , em còn đau đớn lắm kh?” Hiểu Nam mếu máo đáp, đôi tay liên tục xoa nắn bên h vợ.
“Em ổn , đừng bóp chỗ đ, bên trái, lên trên một chút!”
“Ở đây kh?”
“Ừm, vâng…”
Loại tình huống này vẫn diễn ra hàng đêm, tầm năm tháng nay . Đêm nào cũng vậy, họ cứ như cặp chim cú, lục ục bận rộn đến tận sáng, đêm cày ngày ngủ.
***
Một cái tết nữa lại gần đến, Nhã Lan đang nằm trên chiếc ghế mây ngoài vườn hoa tắm nắng. Quang Khải nằm kế bên, nép vào sát cạnh chiếc bụng to của mẹ, bàn tay bé nhỏ đặt lên đó, khóe miệng khẽ cười thích thú.
Hôm nay Hiểu Nam về nhà sớm, vừa qua cổng đã tr th hai mẹ con. Dưới ánh nắng đỏ rực của hoàng hôn, cơ thể của họ tr giống như đang tỏa ra thứ hào quang ấm áp. N đàn nhẹ bước tiến lại gần. Đáy lòng vô cùng cảm kích và biết ơn số phận, từng giây từng phút trôi qua đều muốn trân trọng gia đình này.
Nghe th tiếng động, Khải Dương hé mắt sang, th rõ vào là cha , nhóc đặt ngón tay trỏ bụ bẫm lên miệng ra dấu giữ im lặng dùng khẩu hình nói nhỏ: “Cha về , mẹ vừa ngủ!”
Hiểu Nam gật đầu, cởi áo khoác ngoài vắt lên thành ghế đơn cạnh đó, cũng bon chen nằm nghiêng xuống cạnh Khải Dương, chống tay vào thái dương. Một lớn, một nhỏ say mê ngắm phụ nữ đang mang trong thiên chức lớn lao yên bình ngủ.
Bị hai cặp radar soi vào , Nhã Lan chẳng thể ngủ tiếp. Đôi mắt đẹp hơi hé, khàn giọng thúc giục: “Hai cha con vào giúp bà chuẩn bị nấu ăn , em nằm một lát nữa sẽ vào.”
Hiểu Nam và Khải Dương kh hẹn mà cùng đồng th đáp: "Kh cần đâu."
Nhã Lan thở dài, chống tay ngồi dậy: “Thế để em vào phụ mẹ.”
“Được , được , vào, ba mẹ con cứ nghỉ .” Hiểu Nam ảo não đứng dậy như đứa trẻ bị hắt hủi mang theo cặp tài liệu và áo khoác bước vào nhà.
Khải Dương cha vâng lời mẹ như vậy, hóm hỉnh cười. nhóc xin phép mẹ vệ sinh cũng nh chóng bám theo cha.
***
Chưa có bình luận nào cho chương này.