Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!

Chương 40:

Chương trước Chương sau

Hiểu Nam dựa lưng vào tủ quần áo con trai hỏi lại: “Mẹ con nói như vậy?”

“Vâng, mẹ bảo kể từ giờ sẽ sống cùng bà, kh về nhà ở kia nữa.” Khải Dương chu miệng: “Mẹ ở với Dương Dương.”

“Cha cũng đâu phản đối, con đắc ý như vậy là ý gì.” cúi bế nhóc lên: “Con cũng nên học cách quản lý c ty .”

“Con mới bốn tuổi, chú Thành Phúc nói trẻ nhỏ chỉ cần ăn ngoan.”

“Ừ, chú Phúc nói gì con chẳng tin. Cả những thứ vớ vẩn.”

“Chú Phúc nói cha là một thằng ngốc!” Khải Dương ghé vào tai cha thì thầm. “Con th chú bảo với bạn gái cũ như vậy. Chú cũng ngốc cha nhỉ, bằng tuổi cha mà chưa vợ.”

“Hả?”

“Bạn gái cũ của chú Phúc nói chú kh ga lăng giống như cha nên đã bỏ chú .”

“Thế mới nói cha con tài giỏi, con tin chưa?”

“Vâng ạ!”

***

Hôm , sau khi đưa Khải Dương học, Nhã Lan muốn ghé qua chỗ Hải Diệp một chút xem con bạn thân dạo này làm ăn ra .

Spa của Hải Diệp lớn, nằm ở nơi sầm uất nhất thành phố. Th Nhã Lan đến, cô bé lễ tân lập tức chạy ra đón đưa tận lên phòng của bà chủ nhà .

“Ôi chao, ai đến thế này, Nam hôm nay bận hay để sổ lồng thế?” Hải Diệp đứng khỏi bàn làm việc tới đỡ tay Nhã Lan ngồi vào chiếc ghế nhung ngay đó.

“Chồng tớ dự sinh nhật Phúc, chắc muộn mới về. Hôm nay tớ đến ăn ké bữa cơm.” Nhã Lan cầm cốc nước lọc uống một ngụm lớn.

“Được thôi, chỉ sợ cái miệng của mẹ con nhà chê tay nghề của tớ.”

“Thử xem , tiến bộ hay thụt lùi nào!”

Hải Diệp hăng hái như được bơm má,u gà x vào nhà ăn ngay bên cạnh lục đục l đồ làm bữa. Nhã Lan cầm cuốn tạp chí lên xem ngủ quên lúc nào kh biết. Điện thoại trong túi ở chế độ im lặng liên tục nháy sáng mà kh được ai chú ý tới.

***

Hiểu Nam nhật ký cuộc gọi hiển thị trên màn hình ện thoại, lòng bồn chồn kh yên. Nhã Lan đâu mà gọi đều kh nghe máy? Mẹ nói cô cho con học, vậy mà đến giờ còn chưa về nhà?

“Đứng đây làm gì thế, hôm nay sinh nhật tớ kh say kh về!” Thành Phúc bá vai Hiểu Nam chỉ tay về phía trước: “Vào nào!”

Hiểu Nam đẩy thằng bạn thân ra ghét bỏ nói: “Đừng vin vào cái cớ này mà chuốc say tớ. dám nói với Khải Dương tớ ngốc. Tớ ngốc còn hơn cái đứa bị bồ đá!”

Thành Phúc thở dài ngồi xuống bậc cầu thang: “Duyên chưa tới mà thôi. xem, ai mà ngờ được giờ lại ngoan ngoãn thế, đúng giờ về nhà ểm d với vợ. Tối nay m em đang định tới một chỗ thú vị lắm.”

Nhắc đến vợ, Hiểu Nam lại thêm lo lắng, sắc mặt hết sức khó coi.

“Kh à, Nhã Lan thể kéo được đứa cuồng c việc như về nhà, cô xứng đáng được mười ểm. Hải Long nó nhổ gần hết tóc kia kìa, chưa già đã hói, là vì đ.”

“Khi thực sự yêu một , sẽ hiểu, lẽ còn hơn tớ.” Hiểu Nam đứng dậy vỗ vai Thành Phúc: “Tớ chút việc, khi khác sẽ ngồi với mọi , vào trong , sinh nhật vui vẻ nhé!”

“Cái đồ trọng vợ khinh bạn.”

“Chưa nghe ?

Để vợ lên đầu, là trường sinh bất tử.

Đánh vợ nhừ tử, là đại nghịch bất đạo.

Để vợ nhịn đói, là tội nhân thiên cổ .

Để vợ chịu khổ là bất tài vô dụng.”Hiểu Nam ra về bỏ lại cho Thành Phúc một bài thơ đọc được trên mạng, từ cái hồi mà sưu tầm bí kíp tán vợ. C nhận, uy tín.

***

Xe chạy bon bon trên đường, Hiểu Nam vẫn liên tục gọi ện cho Nhã Lan, rốt cuộc cô cũng chịu nghe máy.

"Bây giờ em đang ở đâu? đến ngay.”

"Em đang ở chỗ Hải Diệp, việc gì vậy ạ?’ Nhã Lan ngạc nhiên hỏi. “Hôm nay sinh nhật Phúc cơ mà.”

"Chờ .” Nói xong, tắt máy, tăng ga phóng vọt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-40.html.]

Chiếc xe ph gấp dừng trước cửa nhà Hải Diệp. Kh chờ lễ tân chào hỏi Hiểu Nam đã chạy vọt vào trong thang máy lên trên lầu. Cửa thang máy vừa mở, qua tấm tường kính, đã tr th Nhã Lan đang ăn uống vui vẻ trong phòng ăn cùng với Hải Diệp. đàn thoáng yên lòng, vội vào ôm l cô.

Vừa th một bóng đen xuất hiện, còn chưa kịp ngước mắt lên, cả cơ thể đã rơi vào một cái ôm ấm áp quen thuộc, Nhã Lan bật cười: “ Nam!”

"Nhớ vợ quá!" Hiểu Nam nói nhỏ vào tai cô.

"Thôi ngay nhé, em kh ăn cơm chó đâu, tha cho em .” Hải Diệp gõ đũa vào miệng bát chỉ tay vào hai trước mặt kháng nghị: “Vợ một chút thôi đã gọi đến m chục cuộc nhỡ, nghỉ làm ở nhà mà c .”

Hiểu Nam in một nụ hôn lên má Nhã Lan, kéo ghế ngồi sát cạnh cô, nhẹ nhàng nói: "Đúng , kh nghĩ ra nhỉ. Sắp tới Lan sinh em bé cần chăm sóc."

cứ làm như lần đầu sinh kh bằng.”

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Đây là lần đầu được tận mắt trải qua cảm giác mong chờ này, chút háo hức.” Hiểu Nam nhún vai nói. “Em hiểu được, đã yêu bao giờ đâu?”

Nam…” Hải Diệp gầm lên.

“Em nhận làm mẹ đỡ đầu cho bé con, đã chuẩn bị quà chưa, sộp vào nhé!” Hiểu Nam tiếp tục trêu cô .

chứ, con gái nuôi của em nhất định sẽ xinh đẹp!”

***

Về đến nhà cũng đã qua trưa. Nhã Lan mệt mỏi ngả ra sô pha, cô vừa muốn đứng dậy lên phòng nghỉ ngơi liền th Hiểu Nam xắn tay áo lên bắt đầu dọn dẹp. Cô kinh ngạc lắm, lên tiếng hỏi chồng ểm bất thường: “ kh nghỉ ?”

Hiểu Nam nới cúc áo trên cổ, cô âu yếm: "Sau này em sẽ kh làm gì, mọi việc cứ để lo. Nếu quá bận, sẽ thuê giúp việc, mẹ và em chỉ cần khỏe mạnh là được.”

“Động lực nào khiến ngộ ra chân lý này thế?”

sâu sắc tự ngộ.”

Nhã Lan hoài nghi từ trên xuống dưới: " muốn em bị mang tiếng là kẻ bắt nạt chồng ?"

Hiểu Nam gãi đầu: “Cũng được, tình nguyện cơ mà.”

“Thôi được , chuyện này để em và mẹ bàn lại đã, giờ lên ngay phòng nghỉ ngơi cho em.” Nhã Lan trước, còn nhắc thêm: “Để mai em gọi hỏi Phúc xem hôm nay ở đó gặp những ai, là cô gái nào đã khiến về nhà ăn năn đến vậy.”

“Vợ ơi…” Hiểu Nam hốt hoảng đuổi theo th minh.

***

Ông bà Trần siêu thị về, th nhà cửa sạch sẽ liền tròn mắt nhau tất tưởi chạy vào nhà, vừa để túi đồ xuống nền bếp đã chạy vội tìm con dâu.

“Nhã Lan, cha mẹ nói bao nhiêu lần , nhà cửa cứ để đ, con kh cần làm gì cả…”

Ông Trần phụ họa: “Con chỉ cần ăn ngủ thật nhiều là được.”

“Cha, như vậy con thành heo mất.”

“Heo gì mà heo, con dâu cha lúc nào cũng xinh đẹp.”

Bà Trần th con dâu đang ngồi nghỉ ở bàn nước trên sảnh tầng hai liền thở phào tới: “Mệt kh con, lần sau việc vặt trong nhà cứ để đ cho mẹ nhớ chưa?”

“Vâng ạ!” Nhã Lan nhịn cười về phía cửa phòng gần đó. Hiểu Nam đang bận rộn lau từng xăng ti mét vu sàn nhà cho sáng bóng .

"Lão Trần, mau xuống nhà chưng yến cho con dâu , ngồi chơi với cháu một lát.”

Ông Trần lập tức đứng dậy, nh nhẹn làm nhiệm vụ.

Bà Trần cầm l tay Nhã Lan chỉ bảo: “Con đ, đừng nhu nhược quá Nam nó hư. Trước kia con cam chịu, khổ sở, giờ mới thảnh thơi được chút cần tr thủ thời cơ biết chưa. Thằng Nam mẹ biết, nó đầu gỗ lắm, kh hiểu cách chăm sóc khác, con cần gì cứ nói thẳng cho nó biết, vợ chồng cũng kh cần ngại, nhớ chưa?”

“Vâng ạ.” Nhã Lan chút chột dạ.

“Nó còn bỏ bơ con như trước, bảo với mẹ, mẹ trị cho.”

“Vâng ạ.”

“Thôi nghỉ , mẹ xuống phụ cha con, lát xong sẽ gọi con.”

mẹ chồng rời , Nhã Lan hạnh phúc đến rơi lệ.

“Mẹ nói đúng đó, em cần gì cứ nói với . Sau này nên quan tâm tới sức khỏe của , chuyện gì cũng đừng giấu chịu đựng một .” Hiểu Nam từ phía sau ghế ôm l vai Nhã Lan.

“Được , em nhất định sẽ kh để bị bắt nạt.”Cô ngoan ngoãn gật đầu với .

***


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...