Vợ Ơi, Anh Xin Lỗi!
Chương 41:
Hôm nay, Hiểu Nam nghỉ việc để đưa Nhã Lan đến bệnh viện kiểm tra định kỳ. Vị bác sĩ già ân cần nói với họ rằng thai nhi vẫn bình thường, sức khỏe của mẹ cũng tốt. Chuyện này đáng được ăn mừng.
Nhã Lan vui vẻ cầm phiếu siêu âm ngắm con gái bé bỏng, cô đứng ở cửa thoát hiểm chờ Hiểu Nam đáng xe ra. Gara kh sáng lắm, chỉ chỗ Nhã Lan đang đứng là một bóng đèn cao áp sáng trưng. Đúng lúc cô đang chăm chú ngắm con gái, một chiếc xe ô tô con màu đen từ cửa vào lao thẳng đến, cảm nhận được nguy hiểm Nhã Lan lùi dần về phía sau, vọt vào trong cửa thoát hiểm. Chỉ một giây sau, chiếc ô tô kia đã đ.â.m sầm vào chỗ cô vừa đứng, đầu xe va vào tường nát bét.
Hiểu Nam nghe th động cũng phóng xe lại. chỗ vợ vừa đứng đang xảy ra tại nạn, hoảng hồn vội xuống.
th Hiểu Nam chen qua đám , đỏ mắt ngỏ nghiêng chiếc xe tai nạn, Nhã Lan từ bên trong cửa chạy ra ôm l .
“Em kh?” Hiểu Nam giữ l vai cô kiểm tra từ trên xuống dưới.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
"Em kh . Sợ quá!” Cô vỗ n.g.ự.c trả lời .
Chủ chiếc xe là một đàn , ta đang bi hôn mê được các bác sĩ và y tá đưa cấp cứu.
“Em vừa thoát ch,ế,t trong gang tấc.” Nhã Lan kéo về xe của : “Thôi kh đâu nữa. Cha mẹ vẫn đang đợi ở nhà."
"Em thực sự ổn kh? Chúng ta lên kiểm tra lại lần nữa?” Hiểu Nam kiểm tra cô từ trên xuống dưới.
“ về kh?” Nhã Lan mỉm cười hỏi với ngữ ệu cứng rắn.
“!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/vo-oi--xin-loi/chuong-41.html.]
***
Tết qua , mùa Xuân ấm áp đến. Nhà họ Trần vui vẻ đón chào thành viên mới của gia đình. Nhờ sự hỗ trợ của kíp mổ giỏi nhất, Nhã Lan an toàn hạ sinh một cô c chúa. Ôm con gái nhỏ trong tay, cô đã bật khóc, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gương mặt chút bầu bĩnh. Ngắm bé con, mọi mong muốn đều đã trọn vẹn. Như cảm nhận được tình yêu của mẹ, bé con he hé mắt . Chiếc miệng nhỏ xinh chóp cha chóp chép, cái mũi, bàn tay, bàn chân… cái gì cũng nhỏ xíu, đây là con gái của cô với , đứa trẻ mà cô đã chờ mong từng ngày.
“Con gái yêu, chúng ta cùng ra gặp mọi nhé!” Nhã Lan ôm theo con gái nhỏ, hai nằm trên băng ca được các hộ lý đẩy ra bên ngoài.
Bà Trần xúc động, đón l cháu gái, giọng nói đầy vẻ tự hào: "Lão Trần, mau xem, giống chưa?”
“Giống, nét nào cũng giống!” Ông Trần cháu gái, hùa theo vợ: “Xinh đẹp lắm!”
“Trần An Nhiên, con gái cưng của cha, mong con sẽ mãi An Nhiên hạnh phúc!” Hiểu Nam thơm lên má bé con ôm l vợ: “Cảm ơn em!”
“Mẹ ơi, con tặng mẹ!” Khải Dương bê theo hộp quà màu hồng tới đưa lên.
“Ái chà, con chu đáo nhỉ, tặng mẹ con quà gì thế?” Bà Trần ngó nghiêng hỏi.
“Con tặng mẹ và em bé kẹo sô cô la đó. Chú Phúc nói sô cô la tượng trưng cho tình yêu, mới đầu là đắng, ăn vào sẽ ngọt ngào.” Khải Dương nháy mắt nói: “Phụ nữ thường thích ngọt ngào, em Kẹo của con chắc c cũng vậy.”
Nhã Lan nhận l, gương mặt hơi tái nhưng lại rạng ngời niềm hạnh phúc. Ai mặt lúc này cũng đều hưởng lây niềm vui của gia đình nhỏ này.
***
Kết truyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.